Cung Son

Chương 8



Vệ Lê Mân gửi khóa vàng đã sửa xong đến, vừa khéo là một đôi long phượng trình tường với cái khóa ngọc mà ta đã mài cho hắn mà hắn luôn mang theo bên mình.

Ta nhìn đường vân tuyệt đẹp trên con phượng hoàng, tuy trong lòng không muốn nhưng cuối cùng vẫn đeo khóa vàng vào.

Vệ Lê Mân ôm lấy ta, con phượng trước n.g.ự.c ta và con rồng trước n.g.ự.c hắn chạm vào nhau, ta chỉ cảm thấy luống cuống cả lên. Cùng lúc đó, Vệ Lê Mân đưa tay khẽ vuốt ve lưng ta.

Duyên Tròn Mộng Lành

“Nhẹ chút, đau.” Đây là lần đầu tiên ta dùng giọng nói nũng nịu như vậy để cầu xin Vệ Lê Mân tha thứ. Trước đây dù có đau thế nào, dù có c.ắ.n nát môi ta cũng không muốn cúi đầu nhượng bộ hắn.

Lời nói này cứ như thiêu đốt Vệ Lê Mân, hắn hành hạ ta điên cuồng hơn trước, chỉ vì thấy ta cúi đầu cầu xin tha thứ.

Như hắn mong muốn, ta phá vỡ lòng tự trọng của mình, thuần phục hắn.

Trước gương đồng, ta nhìn bộ dạng xốc xếch của mình, thuận lợi.

Thường Nhi nói đây là tự cứu mình. Nhưng ta biết, ngoại trừ cứu chính ta, còn có Lưu Quang, còn có Hoàn Dã, còn có nước Mạn nữa.

Nhờ vào sự ngoan ngoãn và thuần phục của ta, gần hai tháng, cuối cùng Vệ Lê Mân cũng thôi cấm túc ta, ta có thể đi ra ngoài hóng gió một chút.

Ngoài hồ, ta nhìn thấy có người chèo thuyền, khóm cỏ xanh xanh, y phục trắng toát.

Ta nhìn xa xa thấy bóng người lại gần, cho đến khi chèo ra khỏi khóm cỏ xanh, ta mới thấy rõ người trên thuyền là Hoàn Dã.

Sau khi chiếc thuyền nhỏ cập bờ huynh ấy nói với ta: “Giữa hồ nước trong, phong cảnh cũng đẹp hơn.”

“Không được, giữa hồ nước lạnh.” Ta không dám nhìn vào ánh mắt mong đợi của Hoàn Dã, sợ rằng chỉ trong chớp mắt ta sẽ mất hết lý trí, đưa tay mình cho huynh ấy.

Hoàn Dã cười khẽ, dứt khoát lên bờ, đi dạo vườn hoa cùng ta.

Bên cạnh đều là ánh mắt theo dõi, ta trầm mặc không dám nói thêm một chữ.

“Như Tinh, nàng xem.” Hoàn Dã chỉ ngọn núi giả sơn cách đó không xa: “Đó là dây phong đằng ta mang từ nước Mạn đến, mới trồng tháng trước, nay đã mọc lên rồi.”

Hoàn Dã đến gần ngọn núi giả sơn rồi ngồi xuống, nâng dây leo lên, như vô tình giới thiệu: “Phong đằng lớn nhanh lắm, chưa đến hai tháng đã nở hoa được rồi, chưa đến nửa năm sẽ có thể vươn qua ngọn núi mà ta đang ngồi đây, có lẽ tám chín tháng sau, nó còn có thể vươn ra ngoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không hiểu sao trong lòng ta thấy kinh sợ… Vươn ra? Nếu tiếp tục vươn, phong đằng sẽ vượt qua tường cung của Tây quốc.

Ta quay đầu nhìn Hoàn Dã, gió nhẹ khẽ lùa qua mái tóc bên thái dương, vài sợi tóc trước trán bị gió thổi rối, giữa những lọn tóc lay động ấy. Ta nhìn thấy mi mắt đẹp đẽ kia của Hoàn Dã lộ ra, trong ánh mắt toàn sự tự tin cùng kiên định.

Từ nhỏ Hoàn Dã đã sỉnh ra và lớn lên ở nước Mạn, đương nhiên huynh ấy quen thuộc với sự sinh trưởng của cây phong đằng, huynh ấy nói có thể vươn ra thì nhất định là có thể.

Từ ánh mắt của Hoàn Dã, ta nhìn thấy sức mạnh, trong nháy mắt sức mạnh ấy cho ta chút hy vọng cũng như mong đợi.

Lúc Vệ Lê Mân trở lại, hắn tức giận lôi đình vì ta gặp Hoàn Dã.

“Ta tình cờ gặp Hoàn Dã, huynh ấy dẫn ta đi xem cây phong, trước kia ta chưa từng thấy bao giờ, chỉ một lúc thôi.” Ta từng bước từng bước đến gần Vệ Lê Mân đang nổi giận: “Ta đã lấy hai hạt giống từ chỗ Hoàn Dã rồi, mới vừa trồng trong sân, sau này ta sẽ không đi xem nữa.”

Ta đang giải thích, cũng đang ở thế yếu. Ta nói với Vệ Lê Mân rằng ta sẽ ngoan ngoãn đợi ở cung Bạch Ngọc. Ta biết hôm nay ta phải khiến Vệ Lê Mân buông bỏ phòng bị, đến lúc đó Hoàn Dã mới có cách mang ta đi.

Mỗi một lần nhìn thấy Hoàn Dã, vết thương trên người ta như nhiều thêm mấy lần, đêm đó Vệ Lê Mân lại hành hạ ta cứ như đang nổi điên, ta vẫn nghe lời như cũ.

Lúc trời sáng, Vệ Lê Mân ôm lấy ta, than thở bên tai ta: “Ta thật sự rất yêu dáng vẻ của nàng ngày hôm nay.”

Lúc gặp lại Lưu Quang cũng đã là nửa tháng sau, vì ngại Vệ Lê Mân ở bên cạnh nên ta với Lưu Quang không dám tùy tiện, chỉ nói mấy câu qua loa.

Trước khi đi, Vệ Lê Mân mở miệng: “Thay trẫm hỏi thăm Tả Hoàn Dã, còn nữa, chuyện lần trước thương nghị với các ngươi, thận trọng cân nhắc một chút đi.” Trong giọng nói còn chứa nhiều hàm ý uy h.i.ế.p.

Vẻ mặt của Lưu Quang không có vẻ sợ hãi chút nào, đệ ấy nói lấy lệ đôi câu rồi đứng dậy rời đi.

Đi đến trước cửa, Lưu Quang như nhớ đến cái gì đó, đệ ấy xoay người cười nói với ta: “Cây phong đằng ở trong góc cung Bạch Ngọc không thấy được ánh sáng, sinh trưởng không tốt. Hoa phong trong ngự vườn đã nở, tỷ tỷ có rảnh rỗi thì có thể đi xem cùng bệ hạ một chút.”

Tỷ tỷ… Cây phong đằng đã nở hoa… Ta biết Lưu Quang nói câu này là muốn cho ta biết rằng thế cục bên ngoài đang rất bình yên, không cần lo lắng.

Nửa tháng sau, cây phong đằng trong cung Bạch Ngọc cũng nở hoa, ta và Thường Nhi đan vòng hoa chơi chơi trong viện, tâm trạng hôm đó cực kỳ tốt.

Thường Nhi khẽ nói tin tức ngoài kia, bên ngoài đã sớm long trời lở đất. Vệ Lê Mân vốn không phải là thái t.ử, căn cơ yếu ớt, nên hoàn toàn dựa vào sự nâng đỡ của phủ Thái sư mới có thể miễn cưỡng bước lên ngôi vị Hoàng đế. Vậy mà không biết người của Hoàn Dã đã dùng cách gì mà khiến mối quan hệ giữa phủ Thái sư và Vệ Lê Mân trở nên bất hòa, nay địa vị của hắn càng thêm bấp bênh.

Hoàn Dã bảo Thường Nhi đưa một lá thư cho ta: “Không cần lo lắng, tự bảo vệ mình cho tốt.”