Bên ngoài xe gió tuyết càng lúc càng dữ dội.
Biệt viện đổ nát chẳng mấy chốc đã tới.
Ngày trước hắn chê tiểu viện kia nghèo nàn đơn sơ.
Hiện giờ nơi giam lỏng hắn, lại còn chẳng bằng tiểu viện của kiếp trước.
Cửa sổ lọt gió, than củi ẩm mốc.
Ban đêm lạnh như hầm băng.
Vết thương ở chân cũng bắt đầu tái phát liên tục.
Đêm đau đớn nhất.
Hắn bỗng mơ thấy A Diên.
Trong mộng, tiểu cô nương cuối cùng cũng không còn bệnh đến hấp hối.
Con bé mặc áo đỏ, đứng giữa nền tuyết.
Giòn giã gọi hắn:
“Cha.”
Lý Trinh ngẩn người nhìn con.
Muốn đưa tay ôm lấy.
Nhưng A Diên lại đột nhiên lùi về sau một bước.
Con bé nhìn hắn, khẽ nói:
“Người không cần con và nương, vậy con cũng không cần người nữa.”
Gió tuyết trong nháy mắt phủ kín trời đất.
Lý Trinh đột nhiên bừng tỉnh, mồ hôi lạnh thấm ướt trung y.
Bên ngoài bão tuyết gào thét.
Mà trong phòng trống rỗng.
Không có thê t.ử.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Không có nữ nhi.
Chỉ còn một ngọn đèn sắp tắt.
Hắn ngồi lặng rất lâu.
Hóa ra khi báo ứng rơi xuống chính mình…
Lại còn khó chịu hơn tưởng tượng nhiều đến vậy.
25
Cuối đông năm sau.
Ta sinh hạ hài t.ử của Từ Triều Thanh.
Đôi tay vốn luôn trầm ổn bình tĩnh của hắn, lúc nắm lấy tay ta vậy mà cũng run rẩy.
Bà đỡ cười báo hỷ:
“Là một tiểu thiên kim!”
Toàn thân ta kiệt sức, nhưng vẫn cố mở mắt.
Từ Triều Thanh ngồi bên giường, cúi đầu lau mồ hôi cho ta, khóe mắt vậy mà hơi đỏ lên.
Đứa trẻ nhỏ được bế tới.
Đôi mắt đen láy, ngoan ngoãn nằm trong tã lót.
Từ Triều Thanh nhìn rất lâu mới đưa tay, cẩn thận chạm nhẹ lên gương mặt con bé.
“Gọi con là A Diên, được không?”
Ta gật đầu.
Nhưng nước mắt lại không ngừng rơi xuống.
Cũng đúng ngày hôm ấy.
Phế Thái t.ử bệnh c.h.ế.t tại biệt viện.
Nghe nói lúc c.h.ế.t, hắn một mình tựa bên giường.
Trong lòng ôm c.h.ặ.t chiếc khóa bình an đến cuối cùng vẫn chưa thể đưa đi.
Cho tới khoảnh khắc cuối cùng.
Cũng không buông tay.
Phiên ngoại kiếp trước
Sau khi bị biếm khỏi kinh thành, Từ Triều Thanh sống trong một con hẻm nhỏ nghèo nàn.
Ban đêm gió lướt qua rừng trúc, phát ra tiếng xào xạc.
Hắn vốn ngủ rất nông, từ sau khi rời kinh, bệnh tình ngày một nặng hơn, đêm nào cũng ho. Những lúc ho dữ dội, khăn tay đều nhuốm m.á.u.
Lão bộc khuyên hắn bớt xem hồ sơ, bớt uống rượu.
Hắn chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đêm ấy trăng rất đẹp, dưới hành lang trải một chiếc chiếu trúc, trên án đặt một ngọn đèn.
Từ Triều Thanh khoác ngoại bào ngồi ở đó, cầm một cuốn sách chưa lật được mấy trang.
Thế nhưng rượu lại bất tri bất giác uống quá nửa vò.
Gió đêm lay động cây hải đường trước sân.
Bóng hoa vụn vỡ rơi xuống vai hắn.
Hắn có chút say rồi.
Trong cơn ý thức mơ hồ, bỗng ngửi thấy một mùi hương rất nhạt.
Giống như hoa bạch ngọc lan sau cơn mưa, thanh lãnh mà mềm mại.
Hắn ngẩng đầu.
Dưới ánh trăng đứng một bóng người.
Nữ t.ử mặc váy dài màu nguyệt bạch, tóc đen b.úi lỏng, trên vai khoác một chiếc áo ngoài màu xanh khói mỏng manh.
Nàng đứng dưới hành lang, cúi đầu buộc áo choàng cho đứa trẻ trong lòng.
Tiểu cô nương ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn thấy hắn, liền nhẹ nhàng kéo tay áo nàng nhắc:
“A nương.”
Nàng cúi đầu mỉm cười.
Ý cười rất nhạt, nhưng dịu dàng đến kinh người.
Từ Triều Thanh ngẩn người nhìn.
Đã rất lâu rồi hắn chưa từng thấy nàng cười như vậy.
Những ngày cuối cùng còn có thể gặp nàng, Lư Thành Bích lúc nào cũng tái nhợt, trầm mặc, giữa hàng mày luôn đè nặng vẻ mỏi mệt không tan.
Lúc này ánh trăng rơi xuống.
Gió thổi tung vài sợi tóc mai, nàng giơ tay vén lại.
Ống tay áo rộng theo đó trượt xuống, để lộ cổ tay trắng nõn.
Giây tiếp theo.
Nàng bỗng ngẩng đầu nhìn hắn.
Đôi mắt ấy xuyên qua ánh trăng nhìn sang, ướt át, yên tĩnh, tựa như cất giấu một trận mưa xuân Giang Nam.
“Tỷ phu.”
Nàng khẽ gọi hắn.
Một tiếng gọi ấy vừa rơi xuống.
Ngực Từ Triều Thanh đột nhiên chấn động mạnh.
Nàng là thê t.ử của Lý Trinh.
Là thê muội trên danh nghĩa của hắn.
Cả đời này hắn giữ lễ pháp nhất, biết tiến lui nhất.
Vậy mà lại động lòng với người không nên vọng tưởng nhất.
Những cảm xúc bị đè nén bấy lâu cuộn trào trong men rượu, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng hắn đau nhói.
Hắn nhắm mắt lại.
Mộng cảnh trong nháy mắt vỡ tan.
Sân viện yên tĩnh.
Bóng trúc đổ đầy mặt đất.
Bầu rượu trên án sớm đã nghiêng đổ, rượu men theo mép bàn chảy xuống, thấm ướt nửa trang sách.
Hắn vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Nhưng tim lại đập dữ dội.
Giống như đang cất giấu một ngọn lửa lớn không thể nhìn thấy ánh sáng.
Gió đêm thổi qua.
Hắn cúi đầu, nhìn thấy trong lòng bàn tay mình đang siết c.h.ặ.t chiếc khăn cũ ấy.
Đường kim mũi chỉ xiêu vẹo, thêu một đóa sen khó coi.
Rất lâu sau.
Từ Triều Thanh giơ tay che mắt, nơi cổ họng tràn ra một tiếng cười khổ cực thấp.
Một giọt lệ theo kẽ tay rơi xuống.
Cả đời này hắn đoan chính, khắc chế bản thân, chưa từng dám vượt quá giới hạn nửa bước.
Vậy mà lại trong đêm khuya không ai hay biết, nảy sinh ý niệm không nên có nhất với chính thê muội của mình.
Cho dù sau khi nàng thành thân với Lý Trinh, hắn đã hủy hôn với Lư Quỳnh Hoa.
Cho dù cả đời này không cưới thê t.ử.
Nhưng rốt cuộc… hắn vẫn đến quá muộn, quá muộn.
-HẾT-