Hắn bước tới, ghé sát bên tai ta nói nhỏ.
Thanh âm khàn đặc.
“Khi đó… cô thật sự chưa từng muốn hại nàng và A Diên.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Bỗng nhiên cảm thấy bi ai.
Vì thế chậm rãi mở miệng:
“Nhưng A Diên đã c.h.ế.t rồi.”
Gió tuyết tĩnh lặng.
Chút huyết sắc cuối cùng trên mặt Lý Trinh cũng hoàn toàn tan biến.
Trước mắt hắn tối sầm, cả người ngã mạnh khỏi đài cao.
23
Thánh thượng nổi trận lôi đình.
Vụ án tham ô cháo cứu tế bị điều tra thẳng vào Đông cung.
Đại Lý tự trong đêm khám xét mấy cửa tiệm gạo của Lư gia.
Những thứ đào được từ dưới hầm toàn là bao lương từ quan khố.
Lý Trinh bị thương ở chân.
Cú ngã ấy làm tổn thương đến xương cốt.
Về sau cho dù dưỡng lành, cũng khó mà hồi phục như cũ.
Trữ quân tàn tật vốn đã là đại kỵ.
Huống hồ, hắn còn đ.á.n.h mất lòng dân.
Lần đầu tiên Thánh thượng công khai quở trách hắn:
“Ngay cả thứ dân chúng ăn vào miệng mà ngươi còn không quản nổi, còn nói gì đến giám quốc!”
Lý Trinh quỳ dưới bậc điện, từ đầu đến cuối không biện giải một lời.
Từ đó về sau, quyền hành Đông cung bị cắt giảm.
Phe Tam hoàng t.ử nhân cơ hội phát khó.
Tấu chương đàn hặc như tuyết bay mà dâng lên.
Phong thanh trên triều càng lúc càng căng thẳng.
Thế nhưng Lý Trinh dường như hoàn toàn không để tâm.
Hắn bắt đầu hết lần này tới lần khác cho người mang đồ đến Từ phủ.
Tặng t.h.u.ố.c, tặng châu ngọc, tặng bánh hạt dẻ.
Thậm chí có một lần…
Còn đưa tới một chiếc khóa vàng rất nhỏ.
Trên đó khắc hai chữ “Bình An”.
Giống như vật dành cho tiểu cô nương đeo.
Ta chỉ nhàn nhạt dặn A Đàn:
“Mang trả lại.”
Cùng lúc ấy.
Lư Quỳnh Hoa bị cấm túc trong Đông cung.
Nàng đợi rất lâu, không đợi được Lý Trinh tới cứu mình.
Lại đợi được một đạo phế truất.
Ngày tuyên chỉ, tuyết rơi rất lớn.
Nghe nói lúc nội giám truyền chỉ bước vào điện, nàng vẫn còn đang soi gương vẽ mày.
Cho đến khi bốn chữ “phế làm thứ dân” rơi xuống.
Chiếc trâm vàng “choang” một tiếng rơi xuống đất.
Nàng như phát điên lao ra ngoài, chân trần tóc rối.
Một đường loạng choạng đuổi tới ngoài Đông cung.
Cuối cùng dưới bậc ngọc mới túm được vạt áo Lý Trinh.
“Điện hạ!”
Nàng khóc đến đầy mặt nước mắt.
“Người từng nói sẽ bảo vệ thiếp!”
“Người rõ ràng đã từng nói mà!”
Lý Trinh ngồi trên xe lăn.
Gió tuyết phủ đầy vai áo.
Từ sau khi bị thương ở chân, cả người hắn càng thêm âm trầm gầy gò.
Khuôn mặt từng thanh quý lạnh nhạt ấy giờ chỉ còn lại vẻ tái nhợt bệnh hoạn.
Hắn cúi đầu nhìn Lư Quỳnh Hoa.
Đáy mắt mệt mỏi đến cực điểm.
Rất lâu sau mới chậm rãi mở miệng:
“Cô từng bảo vệ ngươi, là chính ngươi quá tham lam.”
Toàn thân Lư Quỳnh Hoa run lên.
Giây tiếp theo, nàng đột nhiên cất tiếng cười the thé.
“Ta tham lam?”
“Lý Trinh, ngươi có tư cách gì nói ta!”
Nàng nhìn hắn chằm chằm.
Sắc mặt đám cung nhân xung quanh lập tức thay đổi.
Ánh mắt Lý Trinh đột ngột trầm xuống.
“Câm miệng.”
Lư Quỳnh Hoa hoàn toàn phát điên.
“Ngươi cho rằng phế bỏ ta thì Lư Thành Bích sẽ quay về sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nàng hận ngươi! Hận hơn bất kỳ ai!”
Câu nói ấy như một lưỡi d.a.o.
Hung hăng đ.â.m thẳng vào tim Lý Trinh.
Sắc mặt hắn lập tức khó coi đến cực điểm.
Đột nhiên giơ tay, siết c.h.ặ.t lấy cổ nàng.
Lư Quỳnh Hoa lập tức nghẹt thở.
Nàng liều mạng giãy giụa.
Trong hỗn loạn, hung hăng túm lấy chân bị thương của Lý Trinh.
Lý Trinh hừ khẽ một tiếng, sắc mặt tức khắc trắng bệch.
Lực trên tay cũng mất kiểm soát.
Vậy mà lại lỡ tay đẩy Lư Quỳnh Hoa ngã khỏi bậc ngọc.
Cung nhân hét thành một mảnh.
“Điện hạ!”
Trong hỗn loạn, phía sau đầu Lư Quỳnh Hoa đập mạnh lên bậc đá.
Máu tươi lập tức loang ra.
Nàng mở to mắt, c.h.ế.t trân nhìn tấm biển Đông cung trên cao.
Cổ họng vẫn còn run run.
“Người nên làm… Thái t.ử phi…”
Thanh âm càng lúc càng nhỏ.
Cuối cùng hoàn toàn tắt thở.
24
Chuyện lỡ tay hại c.h.ế.t lương đệ không thể giấu được Thánh thượng.
Đêm ấy.
Thánh chỉ phế Thái t.ử ban xuống.
Tước kim sách, đoạt ngọc ấn, dời khỏi Đông cung, giam lỏng suốt đời.
Ngày rời cung.
Kinh thành lại đổ một trận tuyết lớn.
Ngày trước nghi trượng Đông cung xuất hành, vạn người tránh đường.
Nay lại chỉ còn một cỗ xe ngựa cũ nát.
Ngay cả tùy tùng cũng lác đác chẳng còn bao nhiêu.
Dân chúng hai bên đường đứng xa xa nhìn.
Có người thấp giọng bàn tán.
“Đáng đời.”
Gió tuyết rất lớn.
Thế nhưng những lời ấy vẫn từng câu từng câu chui vào tai.
Lý Trinh nhắm mắt lại.
Đêm tuyết năm ấy.
Lư Thành Bích… có phải cũng lạnh như bây giờ không.
Xe ngựa bỗng chấn động dữ dội một cái.
Lý Trinh ho khan thành tiếng.
Máu tươi theo kẽ tay nhỏ xuống.
Hắn vén rèm xe lên để thở, lại nhìn thấy một phụ nhân đang dắt theo tiểu nữ hài đi trong gió tuyết.
Khoảnh khắc ấy.
Tim Lý Trinh bỗng chấn động mạnh.
Trước mắt chợt hiện lên rất nhiều năm trước.
Lư Thành Bích ôm A Diên vừa mới sinh, ngồi dưới đèn nhẹ giọng dỗ dành.
Đứa trẻ nhỏ xíu được quấn trong tã cũ, đôi mắt đen láy.
Khi ấy hắn chê hài t.ử ồn ào, nhíu mày đọc sách.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Lư Thành Bích liền cẩn thận tiến lại gần, đưa đứa bé vào lòng hắn.
“Chàng ôm con một chút đi, vừa rồi con cứ luôn nhìn chàng.”
Thật ra hắn không thích trẻ con.
Nhưng vẫn đưa tay ra.
A Diên nho nhỏ mềm mại một đoàn.
Lúc rơi vào lòng hắn, nhẹ đến gần như không có trọng lượng.
Lư Thành Bích ngồi bên cạnh, cúi đầu mỉm cười.
Ánh nến phủ lên hàng mày khóe mắt nàng, dịu dàng đến không tưởng.
“Chàng nhìn nữ nhi của chúng ta đi.”
“Mắt con giống chàng.”
Khi ấy hắn đã nghĩ gì?
Hắn nghĩ…
Chẳng qua chỉ là một đứa con gái.
Đợi sau này trở về Đông cung.
Về sau còn sẽ có rất nhiều hài t.ử khác.
Thế nhưng sau đó…
Tiểu cô nương từng mềm mại túm tay áo hắn ấy, đã c.h.ế.t rồi.
Mà hắn thậm chí còn chưa từng nhìn con thêm một lần.
Ngực bỗng đau dữ dội.
Giống như có người cầm d.a.o cùn, từng chút từng chút khoét vào.
Lý Trinh đột nhiên cúi gập người, ho ra một ngụm m.á.u lớn.
Máu rơi trên nền tuyết, đỏ đến ch.ói mắt.