“Được!” Tống Tam Thành cũng vui vẻ. Thứ đó thu hái phiền phức, tiền công cũng cao, Quách Đông bao thì dân trong làng lại có thêm một quãng thời gian có thu nhập lắt nhắt.
Nếu bán cho ông chủ khác, e là phải thu gom một lượt cho xong, như thế lại kém phần linh hoạt.
Lời này vừa dứt, trên bình luận chẳng ai còn để ý đến đám fan mới nữa, trái lại đều hào hứng mong chờ mà hỏi:
[Thuốc bổ gì vậy, t.h.u.ố.c bổ gì vậy, còn bí mật nào mà Hồ Hán Tam tôi chưa biết không?]
[Cha của thầy Kiều Kiều còn nói là đồ tốt! Tê cả da đầu!]
[Thuốc bổ á? Sao không bán cho tôi? Tôi thật sự muốn biết nó bổ tới mức nào đó!]
[Mọi người đừng hùa theo linh tinh, bán cái này phải có tư cách đủ điều kiện, đừng làm ảnh hưởng đến thầy Kiều Kiều.]
[Nhà Kiều Kiều thiếu gì tư cách đâu! Mỹ phẩm còn có nữa mà… cầu xin luôn! Bán kem tay với mặt nạ tay đi! Giá cao tôi cũng mua!]
[Cùng cầu xin! Cùng cầu xin đó bảo bối!!!]
[Tôi thì biết một loại t.h.u.ố.c bổ, cha tôi mê lắm… a a a không lẽ là chỗ này sao! Kim anh t.ử đó!]
[!!! Tôi cũng từng nghe nói rồi!]
Bình luận lại náo nhiệt hẳn lên.
Dương Chính Tâm đang phụ việc vặt, đi ngang qua không nhịn được liếc nhìn mấy lần, rất nhanh đã bị những dòng chữ phía trên làm cho rối tung đầu óc, rồi trong lòng lại ngứa ngáy:
Đúng vậy! Đến cả chú cũng nói là đồ tốt, vậy thì tốt tới mức nào chứ? Lát nữa bảo cha lấy thêm chút! Cho mẹ cậu ta ăn nữa!
Nhưng rốt c.uộc cậu ta cũng không hiểu rõ, nên nhanh ch.óng ghé lại bên Kiều Kiều:
“Thuốc bổ đó hiệu quả tốt không? Ngon không?”
Kiều Kiều nghĩ nghĩ:
“Không ngon, hiệu quả tốt.”
Cậu lại nghĩ thêm rồi nói:
“Rất rất nhiều người chuyên lái xe, gọi điện hỏi mua cái này, chị Quách kiếm tiền mệt nghỉ luôn.”
Ghê thật!
Dương Chính Tâm lập tức coi trọng hẳn lên.
Bởi vì cậu ta hiểu Kiều Kiều: cái gì không biết thì thôi, nhưng đã nói ra miệng thì chắc chắn là sự thật.
Đúng lúc đó, lão Dương xách cái giỏ, thở hồng hộc đi vào sân, cũng nghe bọn họ nhắc tới t.h.u.ố.c bổ. Ý định vốn đã định nhận lấy, lập tức trở nên ngượng ngùng:
“Thế này không hay lắm nhỉ? Tôi thân thể cường tráng như trâu thế này, cũng không cần mấy thứ đó…”
“Ây da, anh bạn à, anh không ăn thì để người nhà ăn.” Ngô Lan lúc này cũng đã thu dọn xong thịt dê, đang xoa tay, liền nhiệt tình nói:
“Tiểu Dương nói mẹ cậu ấy rất thích dưỡng sinh, tôi nghĩ anh khỏe mạnh thế thì thôi đừng ăn, để cho mẹ cậu ấy dùng, cái này bổ người lắm! Trước đây tôi hay đau lưng mỏi eo, sau khi Quách Đông sắp xếp cho tôi dùng một đợt, không còn như vậy nữa.”
“Tổng cộng cũng chẳng có bao nhiêu, năm ngoái bên Quách Đông còn c.ung không đủ cầu, đây là đồ tự để lại, không bán ra ngoài — tổng cộng 3 hộp, 21 viên, vừa đủ cho vợ anh dùng một tháng.”
Lão Dương nhìn đám người trong sân ai nấy tinh thần phấn chấn, nhìn Tống Tam Thành nhận lấy giỏ rồi bước đi nhẹ tênh, lại nhìn mái tóc đen dày rậm trên đầu ông và Ngô Lan. Rõ ràng ban đầu còn định từ chối, vậy mà không hiểu sao lúc này lại thấy hụt hẫng ghê gớm.
Thế là chỉ đành cố gắng đáp lại một tiếng:
“Vâng.”
Nhưng trong lòng vẫn âm thầm tự an ủi mình: vợ mình vốn hay dùng thực phẩm chức năng, mấy thứ đặc sản nông gia này không hợp cho bà ấy, dễ “xung”, vẫn nên để mình ăn thì hơn. Ông ta nhất định sẽ không phụ tấm lòng nhiệt tình của người ta đâu!
Rốt c.uộc là bổ thế nào nhỉ?
Có bổ đến mức khiến tóc ông ta cũng đen bóng mượt mà như vậy không?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, thì đúng lúc này Dương Chính Tâm đã bấm gọi điện thoại:
“Mẹ! Mẹ từ Paris về chưa? Sóng có ổn không, con cho mẹ xem này, bọn con đang g.i.ế.t dê, dì còn chuẩn bị cho mẹ t.h.u.ố.c bổ dưỡng người nữa, hiệu quả đặc biệt tốt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Dương: …
Cúp điện thoại, trời cũng đã sụp tối, bữa tối chính thức bắt đầu.
Thao Dang
Kiều Kiều được gọi vào trong cắt cải thảo, còn không quên mang luôn giá đỡ điện thoại dựng ngoài sân vào theo, thuận miệng hỏi Dương Chính Tâm một câu:
“Không phải cậu nói mẹ cậu gọi cậu là Tâm Tâm sao?”
Mặt Dương Chính Tâm đỏ bừng!
“Tôi sắp lên đại học rồi, còn gọi như thế thì làm sao thể hiện được khí khái đàn ông chứ? Lần trước bảo cậu gọi là vì hai ta hợp nhau quá, sau đó tôi đã nói với mẹ không cho gọi như vậy nữa.”
“Ồ.” Kiều Kiều chỉ hỏi cho vui:
“Thế cậu tự gọi mình là Tiểu Dương (con dê nhỏ), lát nữa ăn Đại Dương (con dê lớn) thì có ngon hơn không?”
Dương Chính Tâm: …
Cậu ta đẩy người Kiều Kiều về phía trước:
“Cậu lo cắt cải thảo cho t.ử tế đi!”
Mà nói thật, cải thảo nấu trong canh dê đúng là phải cắt cho cẩn thận.
Kiều Kiều lúc này đã dựng xong điện thoại:
“Các bạn nhỏ, vừa rồi ông chú Bảy đã dạy mình rồi, bây giờ mình cắt cho mọi người xem nhé.”
Cải thảo cho vào canh dê cần được thái thành sợi mảnh, như vậy cho vào nồi sẽ chín rất nhanh, ăn dễ ngấm vị, không đến mức lá cải to bản mang theo vị ngọt thanh đặc trưng, làm át đi hương thơm của thịt dê.
Phần bẹ cải cũng không được bỏ, phần này ăn còn thanh mát hơn lá, trước khi thái sợi phải đập dập một chút, sau đó còn phải cho vào nồi xào sơ với gừng tỏi.
Ông chú Bảy đứng bên cạnh nói:
“Thực ra không xào cũng được, cho thẳng vào nồi nước dê trụng một cái cũng ngon. Nhưng hôm nay lần đầu làm, ta làm cho đủ vị một chút.”
“Nếu muốn trụng thì lát nữa có một nồi không cho cải, ta trụng đọt đậu Hà Lan.”
Xương dê và xương bò trong nồi đã được ninh từ lâu. Vì rửa rất sạch, lại còn ngâm nước, để giữ lại vị tươi đậm đà, ông chú Bảy thậm chí còn không chần nước sôi, chỉ vớt sạch bọt nổi bên trên.
Lúc này nước canh trắng sữa, mỡ ánh vàng nhạt, chan vào cải thảo, hương thơm bốc lên nồng nàn!
Thêm hành lá xanh mướt, rau mùi tươi non… mùi vị ấy, đúng là tuyệt đỉnh!
c.uối cùng, lão Dương cũng chen được vào, lúc này thèm đến mức muốn thò đũa vớt thẳng trong nồi, để kìm lại cơn thèm, ông ta còn phải nói thêm một câu:
“Ở chỗ khác tôi ăn, người ta còn cho miến nữa.”
Ông chú Bảy đang vớt thịt dê chín ra thái lát, liền đáp:
“Nhà mình cũng cho, chỉ là khoai lang năm ngoái không nhiều, chưa xay miến, cho vào lại làm dở vị. Năm sau anh đến nữa thì chắc chắn có.”
Lão Dương thầm nghĩ, nhà này đúng là cầu kỳ, vì cái khẩu vị ấy mà đồ mua ngoài, dùng được thì không dùng.
Nhưng hít hà mùi canh dê đậm đà kia…
Phải cầu kỳ như thế mới đúng!
Bên này Kiều Kiều đã sơ chế xong cải thảo, bên kia ông chú Bảy đã cắt mỡ dê cho vào chảo, lại thêm chút mỡ heo, từ từ thắng lên.
Bên trong cho thêm vài thứ gia vị, sôi ùng ục, tí ta tí tách. Mỡ dê thắng ra thơm nức, mùi tanh gần như không còn.
Hai cha con nhà họ Dương đứng đó, lúc này môi mím c.h.ặ.t không nói một lời.
Mỡ dê thơm như vậy, trộn với tóp mỡ, trứng gà, lát nữa cho vào chảo xào cơm mỡ dê, lúc ra khỏi nồi lại rắc thêm một nắm hành hoa…
Hít…!