Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm

Chương 1589:



Dương Chính Tâm vừa mới ăn no mà còn thấy thèm, huống chi là fan!

[Uống cà phê “trâu ngựa”, bỗng như quay về thời học sinh, giờ này vừa mới bắt đầu tiết tự học sáng…]

[Tôi thì khác, tôi là tới tiết ba bắt đầu đói…]

[Cơn đói thời học sinh lại bao trùm lấy tôi.]

[Kiều Kiều, cậu thay đổi rồi…]

[Tại sao tôi vẫn còn ở đây chảy nước miếng? Chỉ để mở hộp mù khoai tây thôi mà!]

Nhưng Kiều Kiều hoàn toàn không hay biết. Cậu còn nói với Dương Chính Tâm: “Điện thoại để đó không cần để ý đâu, mình nhanh hái hoa cải dầu đi.”

Vừa nói mắt đã sáng lên, nhìn thấy phía trước còn một cây cải non lẻ loi nở mấy bông hoa vàng nhỏ, liền xách giỏ len qua cẩn thận chen vào.

Trong livestream trống huơ trống hoác.

Dương Chính Tâm: …

Thôi vậy, cậu ta đành xách luôn giá đỡ, vừa đi theo bóng Kiều Kiều, vừa điều khiển hướng quay từ xa.



Ở quê năm tháng yên bình, nhưng độ hot của làng Vân Kiều tối qua đã bắt đầu lên men trên mạng.

Bí thư Tiểu Chúc thong thả tới ăn ké, còn chưa kịp phát biểu cảm tưởng về con gà vừa mổ xong, đã bị độ hot trên Douyin làm cho chấn động:

“Trời ơi, dưa hấu hôm qua đúng là không cho không rồi…”

Chỉ một đêm mà lượt thích đã vượt hơn năm trăm nghìn!

Lại nhìn tài khoản Douyin của Trần Vân Vân, ba video — [Đại Vương bá khí phong cách AFP và đội hình đồng phục], [Kim anh t.ử trải dài kín núi đồi], [Giữa gió xuân hái lấy tinh hoa thiên nhiên] — mỗi video đều hơn 500.000 lượt thích.

Đây là độ hot gì vậy?

Không tính Kiều Kiều, cả thành Vân của họ, đội ngũ nổi tiếng nhất cũng chưa từng bùng nổ đến mức này!

Bí thư Tiểu Chúc cơm cũng không buồn ăn nữa, nhưng đặt xuống lại tiếc, thế là bưng bát lên húp vội hai miếng, nuốt xong liền bắt đầu gọi điện:

“Chuẩn bị hết đi…”

Hôm nay Tần Quân nghỉ, nghe vậy nghĩ một chút rồi do dự: “Homestay của chúng ta cũng bình thường thôi, khách chắc không vào tham quan đâu nhỉ?”

Không thì vừa bước vào đã thấy Trương Yến Bình với dáng vẻ “đại ca xã hội đen”, liệu có khiến người ta hiểu lầm không?

Nghĩ tới đó, anh ta lại thở dài: “Thôi vậy thôi vậy, dịp nghỉ lễ 1/5 tôi trực ban ngày vậy.”

Nghỉ lễ thì Kiều Kiều cũng nghỉ, anh ta vốn còn định mấy ngày này thư giãn cho đã. Nhưng vì vẫn đang trong giai đoạn thu hồi vốn, nên homestay là hai người thay phiên nhau làm.

May mà ngay từ đầu đã được đoàn phim bao trọn, không cần thường xuyên đổi phòng hủy phòng, vừa hay cho họ cơ hội thực hành, phát hiện vấn đề rồi sửa chữa.

Qua một thời gian rèn luyện, họ cũng biết ban nhiều việc ngày lặt vặt hơn, ban đêm trừ lúc đoàn phim tan làm, còn lại đều có thể ngủ.

Giờ thì hay rồi, đi đâu cũng không thoát khỏi số phận lao lực!

Ngô Lan tò mò hỏi: “Tần Quân à, dì thấy con với Yến Bình làm homestay cũng vui vẻ lắm mà, sao không chịu làm ở nhà?”

Tần Quân lập tức lắc đầu: “Cường độ khác hẳn đó dì! Với lại ở nhà con phải nghe cha mẹ sai vặt, còn tự mình làm thì khác ạ.”

Cha mẹ anh ta còn sung sức hơn cả anh ta, đúng là độ tuổi còn có thể bươn chải, sai con trai làm việc đương nhiên cũng chẳng hề nương tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tần Quân nhớ lại những ngày tháng khổ sở trước kia mà thấy may mắn vô cùng, lúc này cũng chẳng buồn đặt chén xuống, cứ thế vừa đi vừa ăn, lững thững ra khỏi cửa.

Tống Đàm lặng lẽ nhìn theo, nhớ lại dáng vẻ ban đầu khi Tần Quân mới tới nhà, ăn uống còn nho nhã lịch sự, rồi lại nhìn bóng người ngoài đường đang ôm chén vừa đi vừa ăn vừa tán chuyện với dân làng, nhất thời cũng không biết nên nói gì.

Thôi thì, vui là được rồi.



Bí thư Tiểu Chúc chuẩn bị quả nhiên không sai.

Mới hơn 8 giờ một chút, đã có xe lạ chạy vào làng.

Biển “giảm tốc chậm lại” cô ta nhờ người kéo về trong đêm mới vừa dựng xong, Đại Trân Châu thậm chí còn chưa kịp sắp xếp lịch “nhận ca”, vậy mà người xuống xe lại chính là khách cũ hôm qua.

Bà dì trung niên tóc đỏ rất hào sảng chủ động, cô ta nhớ rất rõ. Lúc này vừa thấy mặt, đối phương đã vẫy tay: “Bí thư Chúc, bận rộn ghê ha!”

Bí thư Tiểu Chúc: “… Đúng vậy! Tôi sợ hôm nay người đông ảnh hưởng trải nghiệm nên đi kiểm tra trước một vòng!”

Thao Dang

Bà dì cũng gật gù đồng tình: “Chắc chắn đông! Hôm qua mấy chị em tụi tôi hẹn rồi, hôm nay lại tới, ai chưa đi được thì mấy hôm nữa đi tiếp.”

“Vẫn là quê mình thoải mái, đất rộng, không khí tốt, rau lại tươi ngon — cô không biết đâu, hôm qua tôi mua mấy cân rau cải non, cháu gái tôi thích mê!”

“Còn đọt đậu Hà Lan nữa, tôi làm bánh bột chần nước nóng, c.uốn với giá đỗ ăn, con dâu tôi nói hôm nay còn muốn ăn tiếp!”

Bà dì ngẩng cao đầu: “Hôm nay tôi còn phải tiếp tục cống hiến cho các cô nữa!”

Bí thư Tiểu Chúc lập tức tươi cười nhiệt tình:

“Hoan nghênh quá đi chứ! Nói thật lòng tôi cũng lo lắm, dù sao tôi còn trẻ, mới tới, sợ làm ở làng không có thành tích… Dì à! May mà có những người như dì tin tưởng và ủng hộ chúng tôi! Chúng tôi nhất định không phụ lòng đâu… Nếu có gì không hài lòng, dì cứ tìm tôi! Tôi đảm bảo giải quyết!”

Bà dì càng nghe càng đắc ý, nhìn gương mặt trẻ trung của bí thư Tiểu Chúc mà cũng thấy thương:

“Đúng đó, nhìn cô còn chưa lớn bằng con trai tôi mà đã bị điều về làng rồi… Làm việc ở làng đâu có dễ… Cô yên tâm, tôi nhất định ủng hộ! Đợi chút, tôi liên lạc mấy chị em xem ai còn muốn mua rau xanh, tôi tiện mang về luôn…”

Bà chủ tiệm tạp hóa vừa c.ắ.n hạt dưa vừa ra chào: “Chị ơi, hôm nay còn cần gì không?”

Bà dì cười ha ha: “Hôm nay tôi tự mang xẻng rồi, chỗ chị có bán giỏ không? Tôi tới sớm quá, trên đường chưa thấy ai bày bán…”

Mắt bà chủ tiệm sáng lên: “Giờ thì chưa có, nhưng lát nữa tôi gọi người mang qua là có ngay — trên núi phong cảnh đẹp lắm, đã tới rồi thì đi chụp ảnh trước đi, đào rau dại không gấp!”

Người vừa đi khỏi, bà chủ tiệm lập tức gọi điện cho Ngô Lan: “Ngô Lan à, năm ngoái lão gia nhà chị không phải vẫn đan chiếu sao? Nhà còn giỏ không? Phải giỏ mới đó nha!”

Bà hỏi Tống Hữu Đức. Giờ người tự đan giỏ trong nhà ít lắm, thấy khách du lịch sắp tới, nhập hàng từ xa không tiện, chắc chắn phải tìm chỗ gần.

Nhưng Tống Hữu Đức giờ đâu còn để ý mấy đồng lẻ đó nữa!

Ngô Lan vừa định trả lời, chợt nhớ tới c.uộc điện thoại sáng sớm hôm qua của cha mình, thế là lời đến miệng liền đổi hướng: “Chị đợi chút, tôi hỏi thử xem!”

Hỏi một cái liền vui hẳn, vì ông cụ bận chẻ nan tre nên không nghe máy, bà cụ bắt máy:

“… Giỏ à? Có chứ? Hôm qua một ngày bán được hơn ba chục cái, cũng lạ thật, cha cô giờ khỏe lắm, còn đang đan tiếp đây.”

“Hả? Bảo Lôi Lôi ra bày bán bên đường, giá như hôm qua? Lôi Lôi đang chăn bò làm gì có thời gian? Thôi mẹ đi, mẹ đi cho tiện!”

“Làng các cô cũng cần? Cần bao nhiêu cái? Đồng giá à? Vậy… vậy mỗi cái bớt năm tệ được không?”

Ngô Lan cũng bật cười: “Chuyện tiện tay thôi mà, sao không được! Mẹ chờ chút, con bảo Đàm Đàm lái xe qua chở.”