Chải chuốt xong xuôi, La Phù ngồi vào đông thứ gian, sai Bình An đi mời Tiêu Vũ.
Tiêu Vũ bước vào phòng, thấy thê t.ử vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, lòng hắn lập tức trĩu xuống. Đợi Bình An lui ra, hắn cũng không dám tự tiện mở lời, chỉ thỉnh thoảng lén nhìn nàng vài cái. Mỗi lần ánh mắt hai người chạm nhau, hắn lại vội cúi xuống, sợ bị xem là vô lễ, hoặc tệ hơn — nhìn thấy sự lạnh lùng chán ghét trong mắt nàng.
La Phù quan sát đủ rồi, chỉ chiếc ghế bên cạnh:
— Ngồi đi. Đây là nhà chàng, cần gì câu nệ như khách thế.
Tiêu Vũ cứng người.
Hôm qua mới là “bàn chuyện hòa ly”, hôm nay đã thành “nhà chàng” rồi sao?
Hắn làm sao ngồi nổi, vội nói:
— Trước khi rước nàng vào cửa, ta từng hứa với nhạc phụ nhạc mẫu sẽ không phụ nàng cả đời. Sao có thể mới thành thân nửa năm đã nói hòa ly? Đúng, lời nói không có chứng cứ, nàng không tin ta cũng phải. Vậy xin nàng cho ta thêm một cơ hội, xem sau này ta hành xử thế nào?
La Phù nhìn xuống mũi giày hắn.
— Đêm tân hôn, ta với chàng kết tóc làm phu thê, là hứa bạc đầu không rời. Nhưng mới năm tháng, vừa thấy chàng gặp họa ta đã động tâm hòa ly. Hành vi tham sống sợ c.h.ế.t như vậy, một quân t.ử như chàng sao có thể dung thứ? Chẳng qua vì còn thích dung mạo của ta, còn luyến tiếc chuyện ân ái ban đêm nên mới níu kéo. Đợi ngày tháng trôi qua, chàng nghĩ lại, nhớ đến hôm nay ta muốn bỏ đi, chẳng phải sớm muộn cũng ghi lòng? Chi bằng bây giờ thành toàn cho ta.
Tiêu Vũ nghe đến câu nàng tự hạ mình, đã muốn ngắt lời, nhưng khi nghe nàng nói hắn trọng sắc tham hoan, hắn lại ngượng ngùng lặng đi.
Đợi nàng nói xong, hắn nghiêm giọng:
— Con kiến còn ham sống, huống hồ là người. Ta sau khi can gián cũng sợ c.h.ế.t. Nàng sợ bị ta liên lụy mà muốn rời đi, đều là lẽ thường. Lần này ta không oán nàng. Sau này nếu còn xảy ra, chỉ cần nàng vì sợ bị liên lụy mà đề nghị hòa ly, ta cũng không trách nàng nửa lời. Nhưng chỉ cần nàng quay đầu, còn nguyện ý làm vợ ta, ta sẽ xem như bảo vật mất rồi lại được.
La Phù cười khẽ:
— Giờ ta còn trẻ đẹp, chàng tất nhiên xem ta như bảo vật. Đợi ta già rồi, lòng chàng đã khác.
Tiêu Vũ đáp ngay:
— Mẫu thân cũng đã già, phụ thân dù ham hư vinh cũng chưa từng bỏ bà. Ta tự nhận là quân t.ử, càng không làm chuyện tiểu nhân bỏ vợ.
La Phù phản bác:
— Mẫu thân gả cho phụ thân lúc người còn tay trắng, phụ thân cảm niệm tình sâu nghĩa nặng của bà. Còn ta chỉ muốn cùng chàng hưởng phú quý, không muốn cùng chịu hoạn nạn.
Tiêu Vũ lặng giọng:
— Nếu ta phú quý, ta muốn cùng nàng hưởng. Nếu nàng gặp nạn, ta nguyện cùng nàng gánh. Nhưng nếu ta gặp nạn, ta thà nàng rời đi, còn hơn để nàng chịu khổ. Vì thế ta không trách nàng nghĩ như vậy.
La Phù sững lại.
— Chàng nói thế… càng khiến ta thành kẻ tiểu nhân.
Tiêu Vũ nhìn nàng, mắt trong như nước:
— Là ta khiến nàng mất ăn mất ngủ trước. Cưới nàng mà không cho nàng được an ổn, ta cũng đâu xứng quân t.ử.
Lời nói chân thành, ánh mắt thẳng thắn.
La Phù chột dạ, không dám nhìn lâu, quay đi cười nhạt:
— Nếu đổi là một phu nhân khác tham sống sợ c.h.ế.t, chàng cũng níu giữ như vậy sao?
Tiêu Vũ bật cười:
— Đổi thế nào? Ta chỉ cưới một mình nàng, chẳng nghĩ ra gương mặt phu nhân nào khác. Người ta muốn giữ lại, cũng chỉ là người đang ngồi trước mặt.
La Phù bỗng đỏ mặt, lẩm bẩm:
— Chàng chỉ mê sắc ta thôi.
Tiêu Vũ hơi khựng, rồi nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
— Quân t.ử yêu cái đẹp, nhưng cầu bằng lễ. Chúng ta là phu thê, ta yêu dung nhan của nàng cũng hợp lễ.
La Phù nghe không nổi nữa, đứng dậy định vào nội thất.
Tiêu Vũ thấy gò má nàng ửng hồng rõ là e thẹn, liền từ phía sau kéo tay nàng, kéo nàng vào lòng, ôm c.h.ặ.t:
— Ta thật sự biết sai rồi. Đừng giận nữa, được không?
La Phù giãy hai cái không thoát, đành thôi, một tay giữ lấy tay hắn nơi eo mình, ngăn hắn động chạm quá đà, vừa nói thật:
— Trước khi phát bảng, ta từng mong chàng rớt. Tốt nhất là cả đời không thi nữa. Như vậy ta còn có thể cùng chàng làm một đôi vợ chồng không tiền đồ nhưng đủ sống yên ổn. Ai ngờ chàng lại trúng Trạng nguyên.
Tiêu Vũ vừa thấy nàng dịu lại đã thở phào, giờ nghe vậy lại lạnh sống lưng. Vừa định mở miệng, nàng tiếp:
— Nếu được chọn, ta vẫn muốn hòa ly. Nhưng tỷ tỷ nói, lúc này ta bỏ chàng, sử quan sẽ ghi chàng liên trúng tam nguyên, khen chàng dám nói thẳng, khen Hoàng thượng độ lượng. Chỉ có ta bị mắng tham sống sợ c.h.ế.t.
Tiêu Vũ nghẹn lời.
Sử quan… đúng là sẽ viết như vậy.
Móng tay nàng bấm vào mu bàn tay hắn:
— Đều tại chàng! Nếu nhà chàng sớm nói lần trước chàng rớt là vì châm chọc Hoàng thượng với Tả tướng, ta thà nghèo c.h.ế.t ở quê cũng không dám trèo lên cành cao dám chọc cả Hoàng đế! Giờ thì hay rồi, đi không xong, ở cũng khó, làm sao cũng không thành người tốt!
Giọng nàng nghèn nghẹn.
Tiêu Vũ bất chấp đau tay, xoay nàng lại. Hai hàng lệ lăn trên gò má trắng nõn, môi đỏ còn hơi chu ra đầy tủi thân. Vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
Hắn nhất thời mê muội, cúi xuống hôn nàng.
La Phù sững lại một nhịp, rồi lập tức đẩy hắn ra thật mạnh!
Tiêu Vũ lùi mấy bước, thấy nàng trừng mắt tức giận mà vẫn xinh xắn, liền nhìn lảng ra cửa sổ. Thấy nàng định đi, hắn vội bước tới, ôm lại từ phía sau:
— Nàng đi lúc này quả thật tổn hại thanh danh. Nhưng nàng ở lại, ta sẽ gấp bội đối tốt với nàng. Nguyệt tiền, bổng lộc đều giao nàng. Sau này có việc can gián cũng sẽ bàn trước với nàng, tuyệt không tự ý.
Danh tiếng, phú quý, an ổn.
Thứ nào cũng là điều La Phù muốn.
Nước mắt vốn không nhiều đã khô từ lâu. Nàng siết hai bàn tay nơi eo, nghiến răng:
— Lời nói không bằng chứng. Chàng viết ra giấy trắng mực đen cho ta. Sau này dám lật lại chuyện cũ, ta sẽ dán tờ giấy đó lên tường ngoài Cống viện, đúng dịp xuân vi yết bảng mà dán!
Tiêu Vũ bật cười:
— Được.
Hắn kéo nàng vào thư phòng, thật sự viết một tờ giấy cam kết ngắn gọn, rõ ràng, ký tên giao nộp.
La Phù kiểm tra kỹ lưỡng, lúc này mới hài lòng.
Nhưng tối hôm đó, khi Tiêu Vũ định theo nàng sang trung viện, vẫn bị chặn ở ngoài cửa nhỏ.
Không hòa ly là một chuyện.
Còn việc hắn vừa gây ra tai họa lớn như vậy mà mới ra ngục hai ngày đã muốn cùng giường cùng gối — nằm mơ đi!
Tiểu Yêu
-------------------------------------------------------