Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 194: Mưa gió sắp tới



Trong tứ đại huyền tộc, Đạm Đài nhất tộc ngồi vững trên ngai vàng, mấy năm nay đạo căn trong huyết mạch sớm đã bị pha loãng, hai đời khó mới sinh ra được một người, xác suất sở hữu đạo căn còn hiếm hoi hơn cả Vinh gia. Bởi vậy, bọn họ đã dần không để ý tới những sự vụ trong huyền tộc nữa, mà giao cho Cung gia - gia tộc đứng hàng thứ hai - đứng ra làm chủ.

Thiếu chủ lệnh của Cung Thính Lan vừa ban ra, trưởng lão của các nhà liền tụ tập lại cùng bàn bạc chuyện quan trọng. Quả nhiên, vừa nghe nói loại yêu tà mang uy năng cường đại kia sắp xuất thế, thật sự có người đã nảy sinh lòng tham, muốn tóm gọn nó để sử dụng. Về phần nó không sinh không diệt cũng chẳng sao, cứ thiết lập đại trận trấn áp là được.

Ý tưởng ngây thơ này khiến Cung Thất - kẻ nhất quyết phải giở trò lưu manh để được dự thính - không nhịn được mà nổi đóa làm loạn ngay tại trận, mắng c.h.ử.i liên châu pháo không ngừng nghỉ. Hơn nữa, sau khi Cung Thính Lan giảng giải rõ ràng lợi hại, mới dập tắt được ý định giữ lại yêu tà của những kẻ đó. Nhưng liệu bọn họ có thực sự cam tâm từ bỏ hay không thì rất khó nói.

Hắc huyền lệnh của huyền tộc vừa ban ra, các tộc đều phái môn nhân có tu vi từ bậc trung trở lên đi bao vây tiễu trừ thi cương, ngăn chặn tà vật giáng thế.

Nhưng vì thời gian không còn nhiều, mà lúc này lại khó tìm thấy tung tích của thi cương, Cung Thính Lan đành lập đàn dùng Đại Diễn thuật để chiêm tinh phương vị ẩn náu của yêu tà và thi cương. Y đã tiêu hao không ít tinh thần lực cùng tu vi, mới ra được kết quả chỉ thẳng về hướng Tây Nam, xuôi theo kênh đào xuống phía dưới, nơi có hai ngọn núi tạo thành hình dáng như thanh đao c.h.é.m ngang sườn núi, có thể tìm thấy tung tích của chúng.

Cung Thất thì lại làm theo cách khác. Hắn trực tiếp quay lại Ô Kinh, trước tiên cầm huyền lệnh chạy vào cung một chuyến, sau đó nhận chỉ lệnh của thiên gia, lệnh cho Thẩm Thanh Hà dẫn người đến bao vây phủ công chúa và Tòng gia. Hắn thậm chí còn chẳng buồn tìm cớ, cứ thế phán luôn rằng Tòng phò mã dùng yểm thắng chi thuật ý đồ mưu hại công chúa, cần phải bắt sống Tòng phò mã để moi ra nơi giấu thi cương.

Đơn giản thô bạo, bá đạo trực tiếp.

Kết quả của lần bao vây này là, công chúa không phải công chúa thật, mà là một kẻ đội lốt da người giả mạo, còn công chúa Triều An thật sự thì không rõ tung tích. Mà Tòng phò mã hiện tại cũng không phải Tòng phò mã thật, đồng dạng là một kẻ giả mạo, bởi vì Tòng gia đã bày ra chứng cứ kêu oan nhà mình - một Tòng phò mã đã c.h.ế.t từ lâu.

Phò mã đã c.h.ế.t rồi mà còn có kẻ giả mạo thay thế, Tòng gia các người không báo quan mà lại giấu nhẹm đi chờ bị phát giác mới kêu oan, nhất định là có quỷ, tra!

Cung Thất không cần cái kiểu vấn tội phải có chứng cứ rành rành của quan viên. Hắn cũng mặc kệ Tòng gia nói gì về vương pháp, cứ thế đ.â.m sầm sầm xông tới, bày ra cái dáng vẻ "ta không thèm nói lý với ngươi, ta chính là sự ngang ngược vô lý".

Dù sao thì trong mắt không ít người, huyền tộc vốn dĩ không dễ chọc vào, hắn lại còn là tên tiểu sát tinh cầm đầu xưng bá có tiếng trong mấy gia tộc. Cái gọi là rận nhiều không sợ ngứa, thêm một cái tội danh người của huyền tộc hoành hành ngang ngược nữa cũng chẳng sao.

Kết quả của lần xông xáo này là, ơ kìa, Tòng gia còn xây cả một mật thất trong từ đường?

Thẩm Thanh Hà đi theo hắn, hai mắt đều đỏ hoe. Mặc dù biết hắn làm vậy là có nguyên nhân, không thể không diễn vở kịch này, nhưng nếu người của huyền tộc ai cũng như hắn, không cần bất cứ chứng cứ gì liền xông thẳng vào nhà quyền quý lẫn bình dân để làm bậy, vậy thì thế đạo này còn cần quan viên cai trị làm gì nữa?

Cung Thất thấy sắc mặt hắn âm trầm, tự giác chột dạ, ngượng ngùng nói: “Ngày thường ta cũng không phải kẻ không nói lý lẽ.”

Thẩm Thanh Hà ám chỉ sâu xa nói: “Một người không nói lý lẽ thì còn có thể kiềm chế được. Nếu người của huyền tộc ai cũng như thế, ỷ vào địa vị và bản lĩnh của mình mà chà đạp lên luật pháp và quy tắc, vậy thì thế gian này sẽ đại loạn mất.”

Nhân gian chú trọng quy tắc, luật pháp là gông xiềng trói buộc thế nhân, nhưng cũng là áo giáp bảo vệ thế nhân và gia quốc. Nếu người huyền tộc phớt lờ nó, tức là làm rối loạn trật tự đó, làm lung lay nền tảng lập quốc, đó là tội lớn.

Cung Thất chắp tay thi lễ: “Tiểu đạo xin nghe lời dạy bảo.”

Giọng Thẩm Thanh Hà lạnh lẽo: “Làm lung lay nền tảng lập quốc, khiến trần thế rung chuyển, bách tính lầm than, thì bất kể là thân phận gì cũng chỉ để lại tiếng dơ muôn đời, thiên lý bất dung. Nguyện cho ngươi và ta cùng nhau nỗ lực.”

Nói xong, hắn liền đi về phía từ đường Tòng gia.

Cung Thất cười khổ, không hổ là Thẩm thanh thiên, cương trực công chính, một thân đầy chính khí.

Chuyện phủ công chúa Triều An và Tòng gia bị bao vây truyền ra ngoài, càng khiến lòng người thêm bất an, đặc biệt là khi có người nhìn thấy những kẻ mặc trang phục huyền tộc ra vào, lại càng thêm sợ hãi.

Công chúa Triều An cũng đi chùa Hộ Quốc vào mùng một Tết mà, lẽ nào chuyện này có liên quan đến vụ việc tiểu thư phủ Trung Dũng hầu?

Mưa gió sắp đến, mây đen áp thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

A Phiêu rời khỏi đó xem xong màn kịch hay này, lại nhớ tới những ngày gần đây mình không ngủ không nghỉ, dùng thi yểm thuật xâm nhập vào giấc mộng của người nhà họ Tòng để tra khảo tin tức. Hắn liếc nhìn từ đường Tòng gia một cái, hừ lạnh một tiếng.

Trốn cũng nhanh thật.

Hắn rời khỏi Tòng gia, vòng qua phủ Khai Bình hầu, chuẩn xác tìm được tiểu viện của Lãng Cửu Xuyên, liền ngồi trên nóc thư phòng, thu toàn bộ bố cục của Lãng gia vào tầm mắt.

Đột nhiên, hắn cảm nhận được ngũ hành chi khí xung quanh d.a.o động, vội vàng nhảy tránh ra, đứng trên đầu tường nhìn vào thư phòng.

Khá lắm, chỉ thế này thôi mà còn bày cả trận pháp cơ đấy.

Cửa thư phòng của Lãng Cửu Xuyên mở ra. Nàng đứng ở cửa, nhìn A Phiêu đang đứng trên đầu tường sân viện, nói: “Vào đi.”

Trong viện.

Tiểu Mãn vừa từ phòng bếp nhỏ đi ra run lập cập. Sao hôm nay lại lạnh hơn hôm qua thế nhỉ? Đúng rồi, vừa rồi cô nương đang nói chuyện với nàng sao?

A Phiêu bước vào thư phòng của Lãng Cửu Xuyên, cẩn thận quan sát sắc mặt nàng, thầm gật đầu: “Xem ra mấy ngày nay dưỡng thương cũng không tệ.”

Nhờ có Tiểu Cửu tháp và sự che chở của pháp sư La Lặc, thần hồn bị tổn thương của nàng mới được tẩm bổ trong thời gian ngắn ngủi, không đến mức thê t.h.ả.m như lúc vừa chịu thiên phạt.

Lãng Cửu Xuyên thầm khen ngợi Tiểu Cửu tháp một phen, rồi lại thấy hồn phách của hắn có chút mờ nhạt, bèn hỏi: “Ngươi đã đi làm gì vậy? Sao lại để hao tổn đến mức này?”

Thư Sách

“Còn không phải là đi giúp ngươi tra tin tức của Tòng gia t.ử sao.” A Phiêu tức giận nói: “Ta đã tốn không ít hồn lực đấy.”

Lãng Cửu Xuyên nghe vậy liền đi đến bên bàn, lấy hai nén hồn hương châm lửa, đặt trước mặt cả hai: “Nói đi.”

A Phiêu tham lam hút mấy hơi. Phải là hương vị này mới đúng chứ, coi như nàng còn biết cách cư xử.

Hắn nói: “Ngoại trừ mấy người cứ túc trực mãi ở Khâm Thiên Giám mà ta không thể lại gần được, ta đã xâm nhập vào giấc mộng của vài chủ t.ử Tòng gia để thi triển yểm thuật. Từ chỗ phu nhân Tòng gia ta biết được, hóa ra Tòng phò mã còn có một người đệ đệ song sinh. Nhưng đối ngoại, bà ta chỉ sinh một mình Tòng Cẩm Linh. Đứa đệ đệ kia luôn được nuôi dưỡng bên ngoài. Chuyện này, người biết chỉ có vợ chồng bọn họ và tổ phụ của Tòng Cẩm Linh, ngay cả gia phả cũng chưa được ghi tên vào…”

“Hắn chính là thi cương kia sao?”

Khóe miệng A Phiêu giật giật. Bắt gặp ánh mắt của nàng, đối phương phảng phất như đang nói: nếu không phải thì không cần phải dài dòng thế đâu.

“Ta chỉ đang kể trước về âm mưu của Tòng gia thôi mà.”

“Ta biết Tòng gia không hề vô tội. Bọn họ cho dù không phải chủ mưu thì cũng là tòng phạm, nhưng những chuyện này ta không quan tâm. Thứ ta muốn thật ra chỉ là thông tin về việc thi cương kia là ai và hiện giờ đang trốn ở đâu.” Lãng Cửu Xuyên bất đắc dĩ nói: “Mấy cái thuyết âm mưu cứ để lại cho huyền tộc và người của quan phủ đi phá án, chúng ta cứ đ.á.n.h thẳng vào trọng tâm là được rồi.”

Thôi được, lời này cũng chẳng có gì sai.

“Lão tổ Tòng gia kia hình như vẫn còn sống, luôn trốn trong từ đường Tòng gia. Dưới từ đường đó có một mật thất thông ra ngoài thành. Đây cũng là những gì ta nhìn thấy từ ác mộng của Chu thị. Ta đã đi kiểm tra rồi, người đã bỏ trốn.” A Phiêu nói: “Tòng phò mã thật sự đã c.h.ế.t từ lâu. Mấy ngày nay kẻ xuất hiện trước mặt mọi người chính là đệ đệ song sinh của hắn. Còn về thi cương kia...”

Hắn nhớ lại ác mộng của tổ phụ Tòng gia, trầm giọng nói: “Thi cương kia, hẳn là con trai ruột của lão tổ Tòng gia, cũng là người chưa từng xuất hiện trong gia phả Tòng gia.”

Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên lạnh lẽo. Con trai ruột sao? Lão tổ kia đến nay vẫn chưa c.h.ế.t, mà con trai ruột lại biến thành thi cương, vậy chẳng lẽ là cha g.i.ế.c con?

(Lời tác giả: Viết không dễ chịu chút nào. A a a a, cầu từng đợt m.á.u gà (động lực) trăm tiếng gào thét)