Phàm là cha g.i.ế.c con hay con g.i.ế.c cha, đều là những t.h.ả.m án làm trái luân thường đạo lý. Càng không cần phải nói, đối phương g.i.ế.c con còn là vì muốn luyện hài t.ử thành thi tà.
“Xác định sao?” Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên trở nên nặng nề.
Nếu thật sự là như vậy, thì chuyện thi cương kia không hung không oán đều là lừa người. Trên đời này có gì oán hận hơn việc bị chính cha ruột mình g.i.ế.c c.h.ế.t?
Vị lão tổ Tòng gia kia, quả thật là một kẻ điên đã mất trí rồi!
A Phiêu gật đầu: “Lão thái gia nhà họ Tòng đã là người không nhận ra ai, nửa bước chân đã bước vào quỷ môn quan rồi. Xâm nhập vào giấc mộng của lão để thi triển yểm thuật càng dễ dàng hơn một chút. Tuy rằng lão giấu rất sâu, nhưng thứ đó quả thực có tồn tại.”
Yểm thuật, khiến con người ta không phân biệt được hiện thực và mộng cảnh. Muốn thi triển thuật này cũng phải tiêu hao tinh thần lực. A Phiêu lấy thân phận ma quỷ để đi vào giấc mộng thi thuật, ngoài miệng nói nghe dễ dàng, nhưng thực chất lại chẳng hề đơn giản chút nào. Cũng khó trách hồn phách của hắn lại suy yếu đến mức này.
Lãng Cửu Xuyên thấy nén hồn hương đã cháy hết, liền thắp thêm một nén nữa, hướng hắn chắp tay: “Vất vả rồi.”
A Phiêu vừa định khen nàng biết điều, nhưng nghe thấy lời này, bỗng cảm thấy lạnh toát từ đầu đến chân, gai ốc nổi rần rần, nói: “Ngươi cứ giữ cái dáng vẻ vô lại như trước thì tốt hơn, chứ trịnh trọng thế này khiến lão quỷ ta sợ hãi trong lòng quá.”
Lãng Cửu Xuyên mỉm cười, hỏi: “Ngươi có biết sinh thần bát tự của tên thi cương kia không?”
A Phiêu lắc đầu: “Chỉ biết có một cái xác thôi. Sinh thần bát tự tường tận như vậy thì không thể nhìn ra từ trong ác mộng của lão già kia được. Hơn nữa, ngay cả gia phả hắn cũng không được ghi tên vào. Vị lão tổ Tòng gia kia rắp tâm bày ra một ván cục lớn như thế, chắc chắn sẽ vô cùng cẩn trọng, lại còn phải ẩn nhẫn chờ đợi nhiều năm, e rằng…”
Lãng Cửu Xuyên cũng không cảm thấy thất vọng, trầm ngâm một lát rồi nói: “Cũng chưa chắc. Dù sao hắn cũng là con cháu Tòng gia, cho dù có biến thành thi tà thì việc được hưởng hương hỏa cung phụng cũng là trăm lợi mà không có một hại.”
“Ý ngươi là bọn họ có lập bài vị cung phụng hắn?”
Lãng Cửu Xuyên gật đầu: “Có cung phụng thì mới chứng tỏ được sự tồn tại của đối phương, chứ không phải là một cô hồn không nơi nương tựa. Hương hỏa có thể khiến linh hồn được bình yên và củng cố vững chắc.”
A Phiêu ngẩn ra, thần sắc bỗng chốc có phần cô đơn.
Hắn chính là cô hồn không nơi nương tựa mà nàng nói. Không biết họ tên mình là gì, không có ai hương khói cung phụng, phiêu dạt tự do nhiều năm, mãi mới được chủ t.ử cứu vớt, trở thành quỷ phó của ngài. Hắn không còn phải tranh giành chút hương hỏa cúng tế ven đường với những cô hồn dã quỷ khác, sau này lại càng có thể mượn thân xác người giấy để đi lại chốn dương gian.
Nếu như hắn không gặp được chủ t.ử, thì hiện tại có phải vẫn là một cô hồn không chốn dung thân, à không, có lẽ đã hoàn toàn tan biến giữa đất trời này rồi chăng?
Lãng Cửu Xuyên thấy thần sắc hắn ngẩn ngơ, khuôn mặt lộ vẻ chua xót, ngẫm nghĩ một chút, liền vươn hai ngón tay ra, lặng lẽ đẩy đĩa hương hoa sen đang cắm nén hồn hương sang trước mặt hắn.
Làn khói hương thẳng tắp luồn vào hồn phách của hắn, trấn an linh hồn hắn, cũng xoa dịu đi cảm xúc đang chùng xuống trong hắn.
Tiểu nha đầu này thật là...
Trong lòng A Phiêu dâng lên một cỗ chua xót, nhưng ngoài mặt lại bày ra vẻ tiêu sái thường ngày, tiếp tục câu nói ban nãy của nàng: “Ngươi nói cũng có lý. Ta thấy trước đây lão tổ kia đa phần đều trốn trong từ đường đó, nói không chừng lão thực sự có giấu một cái bài vị bên trong. Đúng rồi, Thẩm Thanh Hà và Cung Thất cũng đang ở bên đó điều tra đấy.”
Hắn kể qua chuyện hai phủ bị bao vây cùng với việc Cung Thất hành sự bá đạo ra sao, rồi nói tiếp: “Ngoài ra, bên phía huyền tộc đã phát Hắc Huyền lệnh, hình như cũng đã bói toán ra được phương hướng đại khái về vị trí của thi cương, chỉ là chưa xác định được cụ thể ở chỗ nào. Ý nghĩa của Hắc Huyền lệnh thường là thông báo thế gian có đại yêu tà xuất hiện, triệu tập những người trong đồng đạo của Phật đạo nhị môn cùng nhau ra tay tru tà bảo vệ chính đạo. Lệnh này không chỉ giới hạn người của huyền tộc mới được đi, phàm là kẻ có chí hướng đều có thể xen vào.”
“Phương hướng đại khái là ở đâu?”
“Phía Tây Nam, xuôi theo kênh đào xuống phía dưới, nơi có hai ngọn núi tạo thành hình dáng như thanh loan đao c.h.é.m ngang là có thể tìm được tung tích của chúng.” A Phiêu thấy mắt nàng sáng lên, vội nói: “Tổ tông ơi, ngươi đừng có nghĩ tới chuyện bói toán nữa nhé? Ngươi không thể cứ tự tìm đường c.h.ế.t, vắt kiệt tâm sức như thế được. Ngươi đâu phải người của âm dương giới, đâu có thể trường sinh bất t.ử, cứ giữ lấy cái mạng nhỏ của mình đi.”
“Ta hiểu rồi.” Lãng Cửu Xuyên nói: “Nếu ngươi nói thi cương kia quả thực là con ruột của lão tổ Tòng gia, vậy thì phải mau ch.óng tìm ra sinh thần bát tự của hắn.”
A Phiêu có chút cổ quái, nói: “Tại sao ngươi lại cố chấp muốn tìm sinh thần bát tự của hắn đến vậy?”
“Đó là thi cương, lại còn là thi cương đã thành tinh, không dễ đối phó như mấy con tiểu cương thi bình thường đâu. Muốn diệt trừ triệt để, phải kết hợp tên họ và sinh thần bát tự của hắn để vẽ linh phù tru tà, dẫn thiên hỏa xuống thiêu rụi cả thể xác lẫn linh hồn hắn thì mới có thể vạn sự đại cát.” Lãng Cửu Xuyên nói: “Thể x.á.c c.h.ế.t đi mà linh hồn vẫn còn, thì vẫn có cơ hội khởi t.ử hồi sinh, ngươi cứ xem ta làm thế nào đi.”
Khóe miệng A Phiêu khẽ giật giật: “Làm gì có ai lại đem bản thân mình ra so sánh như thế chứ, không thấy xui xẻo sao.”
Lãng Cửu Xuyên lại chẳng hề bận tâm.
Điều nàng không nói ra chính là, cây b.út Phán Quan phù trong tay nàng cũng sẽ hoàn toàn gạch tên sự tồn tại của hắn trên Sổ Sinh Tử, xóa sổ kẻ này, để bụi về với bụi, đất về với đất.
“Nếu lỡ không như mong muốn, không tìm thấy sinh thần bát tự của hắn thì sao?”
Lãng Cửu Xuyên l.i.ế.m môi một cái, nói: “Vậy thì chỉ đành đi tìm mấy vị oan gia cũ mượn chút lửa thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
A Phiêu: “?”
Mượn chút lửa á, mượn lửa gì chứ, thiên hỏa mà cũng mượn được sao?
Lãng Cửu Xuyên cười đến mức rợn người: “Ngươi có biết không, có một loại lửa có thể thiêu rụi mọi tội nghiệt, ngọn lửa mãnh liệt như hoa sen, mang theo nghiệp lực cương liệt tột cùng.”
Chính là biển lửa đỏ rực c.ắ.n nuốt linh hồn kia a. Nàng cũng đã từng bị thiêu đốt trong đó, nhờ vậy mới được thanh tẩy và tái sinh.
A Phiêu nhìn nụ cười rùng rợn của nàng, vội vàng rít thêm mấy ngụm hồn hương, sống lưng lạnh toát, sợ hãi.
“Ngươi nói Cung Thất bọn họ đang ở Tòng gia lục soát sao? Đi, chúng ta cũng qua đó xem thử.” Lãng Cửu Xuyên đứng dậy.
A Phiêu: “……”
Lúc này, Cung Thất cùng Thẩm Thanh Hà từ cánh cửa ngầm trong từ đường bước vào mật thất. Cung Thất nhíu mày, sạch sẽ quá, nếu không phải nơi này vẫn còn sót lại chút âm khí, hắn đều tưởng đây chỉ là một căn phòng tối bình thường.
Nhưng một căn phòng tối sạch sẽ như thế này thì chẳng tìm được gì cả. Bởi vì những mật thất phòng tối kiểu này, khắp Ô Kinh phỏng chừng có thể tìm ra trên mười cái, quan trọng là phải xem nó thông đi đâu.
Cung Thất nhìn tấm đệm hương bồ trên mặt đất, ma xui quỷ khiến thế nào lại bước tới, ngồi xếp bằng lên đó, hơi nhắm mắt lại, hai tay kết ấn quyết.
Thẩm Thanh Hà liếc nhìn hắn một cái, rồi dời mắt đi. Đôi mắt sắc bén đ.á.n.h giá căn mật thất này, gõ chỗ này một chút, gõ chỗ kia một chút, nhưng vẫn chẳng nhìn ra manh mối gì.
Sự sắp xếp của Tòng gia quả thật rất cẩn thận.
Nếu không tìm ra được thứ gì, vụ án này sẽ rất khó kết thúc.
Nghĩ đến việc sau này phải viết tấu chương kết án, hắn liền cảm thấy đau cả đầu.
Căn mật thất tĩnh lặng đến mức phảng phất như một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
Chợt nghe thấy một tràng tiếng thở dốc truyền đến. Thẩm Thanh Hà quay lại nhìn, thấy Cung Thất mồ hôi đầm đìa, sắc mặt tái nhợt, giống như bị tẩu hỏa nhập ma, cả người run rẩy. Hắn vội vàng bước tới.
“Đừng chạm vào hắn.”
Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên từ phía sau.
Thẩm Thanh Hà mừng rỡ xoay người lại. Quả nhiên nhìn thấy Lãng Cửu Xuyên đang đứng phía sau mình. Hắn hỏi: “Cửu Nương, sao cháu lại đến đây?”
“Nghe chuyện của Tòng gia nên ta qua đây tìm chút đồ.” Lãng Cửu Xuyên bước nhanh đến trước mặt Cung Thất, ngồi xổm xuống. Thấy vẻ mặt hắn đầy thống khổ, nàng đưa tay xuống tháo chiếc đế chung bên hông, ý niệm vừa động.
Đoong.
Tiếng chuông trầm hùng sâu thẳm như vọng về từ ngàn năm, tràn vào trong đầu Cung Thất, khiến tinh thần hắn chấn động, thoát khỏi những hình ảnh u ám đẫm m.á.u kia. Mí mắt hắn khẽ run, rồi mở bừng ra.
Đập vào mắt là một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lạnh lùng. Cung Thất vừa mở miệng, nước mắt đã rơi xuống trước. Hắn khàn giọng nói: “Ta nhìn thấy rồi, cảnh tượng lúc người nọ c.h.ế.t... hắn bị chính cha ruột mình g.i.ế.c c.h.ế.t.”
Thư Sách