Cung Thất sống mười bảy năm trên đời, đây là lần đầu tiên bị người ta coi là giặc. Hắn tức giận đến mức khuôn mặt tuấn tú đen thui như đáy nồi, gắt gao trừng mắt nhìn gã hán t.ử kia, đôi mắt như sắp phun ra lửa.
Nhìn bề ngoài rõ ràng là một kẻ thật thà chất phác, thế mà lại biết nhẫn nhịn không phát tác, đợi đi khuất rồi mới chạy đi cáo trạng. Đúng là coi thường ngươi rồi!
Gã hán t.ử kia thấy Cung Thất trừng mắt nhìn sang, cổ liền rụt lại, gáy ớn lạnh. Nhưng khi nhìn thấy các tướng sĩ của Bát Quái Thành, gã lại ưỡn thẳng lưng lên. Sợ cái gì chứ, gã có người chống lưng, lẽ nào lại sợ một tên tiểu bạch kiểm từ nơi khác đến?
Không sai, Cung Thất mang bộ dạng của một tên tiểu bạch kiểm, nhìn qua là biết không giống người vùng Bát Quái Thành này, khẳng định là kẻ từ bên ngoài tới. Cả cái nha đầu gầy yếu kia cũng vậy, Bát Quái Thành làm gì có cô nương nào như thế. Trông nàng ta cứ như người bước ra từ trong sách, chỉ cần một trận bão cát ập đến là có thể thổi bay thân hình mỏng manh kia đi mất!
Hai người này nán lại đây lâu như vậy mà không chịu vào thành, cứ đứng chịu trận ăn gió nằm sương, lén lén lút lút, hơn phân nửa là gian tế rồi.
Cung Thất vốn là tiểu bá vương của Huyền tộc, lăn lộn chẳng nể nang ai chính là hắn. Đừng thấy hắn ở trước mặt Lãng Cửu Xuyên thì ra vẻ ngoan ngoãn thật thà, thực chất trong xương tủy vẫn vô cùng ngông cuồng, bá đạo và đầy tính phản nghịch.
Thấy những người này đang vây quanh lại, hắn cười khẩy một tiếng, lập tức bùng nổ: “Gian tế? Ngươi dựa vào cái gì mà bảo chúng ta là gian tế? Ta còn nói vừa rồi ngươi dám đại nghịch bất đạo, tiểu bậy ngay trước bia anh liệt này đấy.”
Gã hán t.ử thẹn quá hóa giận: “Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun người!”
“Ta ngậm m.á.u phun người, vậy ngươi thì không chắc? Nơi này vẫn là ngoài thành, sư huynh muội chúng ta chưa hề bước vào trong, sao tự nhiên lại thành gian tế?” Cung Thất chằm chằm nhìn gã, giơ nắm đ.ấ.m lên, vẻ mặt đầy sát khí: “Ngươi còn dám nói hươu nói vượn, cẩn thận ta đ.ấ.m vỡ mặt ngươi.”
“Tiểu t.ử oai phong gớm nhỉ. Các ngươi không vào thành, vậy dừng lại ở đây làm gì? Muốn giở trò gì với bia anh liệt?” Tên binh vệ cưỡi ngựa từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt không ngừng đ.á.n.h giá bọn họ.
Cung Thất còn định mắng tiếp, nhưng Lãng Cửu Xuyên đã bước lên trước một bước, nói: “Chúng ta chỉ là thấy nơi này lập một tấm bia anh liệt, thiết nghĩ là để tưởng nhớ anh linh các tướng sĩ, nên mới nán lại bái tế một chút để tỏ lòng thành kính.”
Nàng vừa nói vừa tránh người sang một bên, để lộ ra nén nhang mà người qua đường cắm lúc bái tế khi trước.
Thư Sách
Mọi người nhìn theo, quả nhiên thấy có một nén nhang sắp cháy tàn, sắc mặt lúc này mới dịu đi đôi chút.
“Phi! Vừa rồi hắn rõ ràng nói ngươi bị nội thương do luyện công nên mới phải điều tức ở đây, lại còn thất khiếu chảy m.á.u. Khẳng định là các ngươi muốn lẻn vào thành ăn cắp bản đồ phòng ngự hay gì đó, hoặc là muốn phá hoại bia anh liệt!” Gã hán t.ử lớn tiếng bù lu bù loa.
Lãng Cửu Xuyên làm ra vẻ bất đắc dĩ, giọng nói lạnh nhạt: “Ngươi nhìn lầm rồi chăng? Chư vị hãy xem thử, bộ dạng ta thế này trông giống thất khiếu chảy m.á.u ở chỗ nào?”
Hoàn toàn không có, trên mặt sạch sẽ, chỉ là sắc mặt tái nhợt như quỷ mà thôi.
Gã hán t.ử trợn tròn mắt. Sao có thể chứ, vừa rồi gã rõ ràng nhìn thấy trên mặt nàng ta toàn là m.á.u, đáng sợ vô cùng cơ mà.
“Nơi này rốt cuộc cũng là trước bia anh liệt, có thể là ngươi hoa mắt, hoặc giả... là có anh linh vị tướng sĩ trẻ tuổi nào đó đang nghịch ngợm chăng.” Lãng Cửu Xuyên nhìn tấm bia anh liệt, buông một câu sâu xa.
Vù...
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo một trận cát bụi mịt mù.
Tướng sĩ nghịch ngợm ư? Nghịch ngợm kiểu gì, kiểu "quỷ che mắt" ấy hả? Đám người nghe xong bất giác sởn tóc gáy. Khuôn mặt đen nhẻm của gã hán t.ử tức thì trắng bệch.
“Nói nhảm! Mắt mũi tèm nhèm mà cũng dám chạy đến đây cáo trạng, còn không mau cút đi!” Một gã binh lính vỗ mạnh một cái lên đầu gã hán t.ử.
Gã rụt cổ lại, lầm bầm: “Vậy còn... tiền thưởng?”
“Mắt mờ nhìn lầm mà còn đòi tiền thưởng à? Cút ngay cho khuất mắt!”
Gã hán t.ử xì hơi, không dám cãi cọ thêm, chỉ đành nở nụ cười nịnh nọt rồi lùi lại, co cẳng chạy tót vào trong thành.
Thấy gã đã đi khuất, tên lính canh dẫn đầu mới lên tiếng: “Nếu đã là hiểu lầm, các ngươi tế bái xong không có việc gì thì rời đi đi. Đừng nán lại trước bia anh liệt nữa, kẻo quấy nhiễu sự an nghỉ của các anh linh.”
Lãng Cửu Xuyên và Cung Thất liếc nhìn nhau, nàng lên tiếng hỏi: “Nơi này thật sự là bia lập cho các anh linh sao?”
“Chuyện đó là đương nhiên, bằng không sao gọi là bia anh liệt?” Tên kia lườm bọn họ một cái: “Các ngươi là ai, đến cả bia anh liệt của Bát Quái Thành mà cũng không biết?”
“Chúng ta vâng mệnh sư môn xuống núi du ngoạn khắp nơi, tình cờ đi ngang qua đây.” Lãng Cửu Xuyên đáp: “Thấy chỗ này có một trụ bia anh liệt, nghĩ bụng nếu đã là bia tưởng niệm thì ghé lại niệm một khúc Vãng Sinh Chú, xem ra cũng không niệm sai người.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cung Thất lia ánh mắt như nhìn thấy quỷ về phía nàng. Cô nàng này nói dối chẳng cần vấp váp chút nào luôn!
“Vãng Sinh Chú... Các ngươi là đạo sĩ? Thuộc đạo quán nào?” Tên dẫn đầu lại đ.á.n.h giá hai người một lượt. Trông bộ dạng này, đến một bộ đạo bào cũng chẳng có, nhìn thế nào cũng không giống đạo sĩ. Ngược lại giống con cái thế gia nhà nào trốn nhà đi theo tiếng gọi tình yêu thì đúng hơn. Hơn nữa, trên người hai đứa này ngay cả một tay nải hành lý cũng không có, e rằng đang nói dối, hừ!
“Chỉ là một môn phái nhỏ tu hành trong núi sâu, không đáng để nhắc tới.” Lãng Cửu Xuyên thấy trong mắt hắn mang theo vài phần nghi ngờ, bèn nhìn lướt qua tướng mạo của hắn, chắp tay làm một cái đạo lễ: “Vô Lượng Thiên Tôn. Chúc mừng tiểu tướng quân sắp đón quý t.ử, đúng là người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái.”
Cung Thất ngẩn người, nhìn về phía tên lính kia, quả nhiên thấy Cung T.ử Tức của hắn tỏa ra hồng quang rực rỡ sắp chuyển sang tím. Quả thực là tướng mạo sắp đón con yêu. Nhãn lực của nàng ta tốt thật đấy.
Tên thủ lĩnh thành vệ Mã Kiều thì trừng lớn đôi mắt như chuông đồng. Sắp đón quý t.ử? Là ý gì? Khoan đã, nương t.ử nhà hắn đang bụng mang dạ chửa, nhẩm tính thì mấy ngày nữa là đến lúc lâm bồn, bà đỡ cũng đã tìm xong xuôi rồi. Tuy còn chưa sinh, nhưng có ai lại không thích nghe lời may mắn tốt đẹp chứ.
Nhưng đó chưa phải trọng điểm, đối phương rõ ràng không quen biết hắn, lại phán hắn sắp sinh quý t.ử. Chuyện này nếu không phải đã điều tra từ trước thì chẳng lẽ... nàng ta bấm độn tính ra thật?
Mã Kiều nhìn về phía Lãng Cửu Xuyên. Đôi mắt ngăm đen của đối phương sáng rực, phảng phất như có thể nhìn thấu nhân tâm, khiến người ta không dám dòm thẳng.
Hắn vừa định mở miệng nói gì đó thì một trận vó ngựa dồn dập "lộc cộc, lộc cộc" hướng về phía này lao tới. Chỉ chớp mắt, đã có một gã sai vặt mang vẻ mặt mừng rỡ như điên nhảy xuống ngựa xông đến, lớn tiếng báo tin hỉ: “Đại gia, đại nãi nãi vừa mới sinh rồi! Là một tiểu t.ử bụ bẫm nặng bảy cân! Đại gia, ngài có hậu duệ rồi!”
Hiện trường chìm vào một mảnh tĩnh lặng.
Nụ cười trên mặt tên sai vặt sượng cứng. Sao thế này? Phản ứng của đại gia không đúng lắm nha. Lẽ ra ngài ấy phải mừng rỡ như điên, sau đó thưởng cho hắn một cái hồng bao thật lớn chứ? Uổng công hắn sứt đầu mẻ trán mới giành được cái chân chạy báo tin hỉ này.
Nhưng mấy gã binh lính trước mặt này cứ đực mặt ra như kẻ ngốc, chẳng tỏ vẻ vui mừng chút nào, ngược lại cứ chằm chằm nhìn vào vị cô nương kia với ánh mắt vô cùng quỷ dị.
Tim Mã Kiều đập liên hồi. Hắn nuốt khan một cái, rốt cuộc cũng nhảy xuống ngựa, ngửa mặt cười to ba tiếng rồi vái Lãng Cửu Xuyên một cái: “Ha ha ha! Đạo cô quả thật là thần toán! Mau, hôm nay Mã mỗ ta mừng rỡ đón quý t.ử, kính mời hai vị theo ta vào thành uống chén rượu nhạt.”
Đạo cô...
Lãng Cửu Xuyên hóa đá, khóe miệng giật giật mấy cái.
Phụt.
Cung Thất bật cười thành tiếng, bả vai rung lên bần bật. Đáng đời! Ai bảo cô cứ thích làm bộ làm tịch, hết nói dối lại chuyển sang đoán mệnh cơ. Người ta gọi một tiếng "Đạo cô" cũng chẳng uổng công cô đóng vai thần côn nãy giờ.
Lãng Cửu Xuyên đành làm ra vẻ cao thâm gật đầu đồng ý. Lúc bước lên trước, hai tay nàng bấm quyết niệm chú. Pháp lực vừa tỏa ra đã cưỡng ép kéo Tương Xế đang bị nhốt bên trong tháp nhỏ ra khỏi tòa Trấn Hồn Linh Tháp kia.
Người ngoài nhìn không ra trò trống gì, nhưng Cung Thất đứng ngay bên cạnh lại cảm nhận rõ ràng được luồng đạo ý vô hình cùng khí tức quen thuộc đó. Hắn lơ đãng liếc nhìn sang, thấy sắc mặt nàng lại trắng bệch thêm một phần, nhưng chỉ vờ như không biết.
Lãng Cửu Xuyên cũng không để ý đến ánh mắt của hắn. Nàng chỉ ngoái nhìn tòa tháp nhỏ trên trụ bia kia, trong mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo, sương lạnh bao phủ cả khuôn mặt.
Sẽ có một ngày, nàng phải phá hủy nó.