Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 243: Nguyên do tồn tại của Bát Quái Thành



Nhờ có Lãng Cửu Xuyên ở đằng trước ăn nói lung tung đóng giả thần côn, Cung Thất trên đường vào thành liền lân la dò hỏi Mã Kiều xem trụ bia này được lập từ khi nào và vì mục đích gì, cớ sao lại được coi trọng đến mức không cho phép ai làm bậy trước bia.

Mã Kiều vừa mới có con trai, lại được Lãng Cửu Xuyên - vị nữ "thần toán" này nói lời tốt lành nên tâm tình đang rất vui vẻ. Thấy Cung Thất hỏi, hắn cũng không giấu giếm mà nói: “Các ngươi có điều không biết, trụ bia anh liệt này được xem như một cột mốc đ.á.n.h dấu của Bát Quái Thành chúng ta. Thấy tấm bia anh liệt này là biết đã tới Bát Quái Thành rồi. À, ngươi hỏi nó tồn tại bao lâu ư? Vậy thì lâu lắm rồi, từ đời cụ cố ta đã có. Tóm lại là từ sau khi Bát Quái Thành này được xây dựng lại, nó cũng được dựng lên theo. Còn về việc coi trọng trụ bia này, ngoài việc nó là bia anh liệt để tế điện, thì nó còn là một tấm bia phong thủy của Bát Quái Thành nữa.”

Cung Thất híp mắt lại, quả thực đã tồn tại từ rất nhiều năm trước.

Mã Kiều tiếp tục nói: “Vì sao lại gọi là bia phong thủy? Nghe các cụ kể lại, Xích Dương Quan này của chúng ta, dù là triều đại trước hay hiện tại, đều là trọng địa của binh gia, là cửa ải phòng thủ biên giới quan trọng mà đám Tây Nhung man di muốn vượt qua. Thời buổi loạn lạc, nơi này đã xảy ra biết bao trận chiến, t.ử thương vô số kể. Nghe nói trước khi nước Lương của triều đại trước diệt vong, Xích Dương Quan này vừa thất thủ một cái, số tướng sĩ t.ử trận đã lên tới hơn mười vạn người rồi.”

Hắn thở dài: “Người c·h·ết nhiều thì oán khí cũng nặng. Hơn nữa họ đều là vì bảo vệ quốc gia mà hi sinh. Vậy nên khi Đại Đan lập quốc và xây dựng lại Bát Quái Thành, triều đình đã cố ý xây theo hình bát quái, lại lập thêm một trụ bia. Vừa là để tưởng nhớ các anh liệt và hóa giải oán khí, vừa để cầu mong anh linh trên chín tầng trời phù hộ cho bá tánh biên quan không còn phải chịu cảnh chiến hỏa, không bị ngoại tộc x·âm p·h·ạm nữa. Cho nên nó mới trở thành bia phong thủy.”

Hắn nhìn về phía nhóm Cung Thất, giọng điệu có chút chua xót xen lẫn mỉa mai: “Những kẻ lớn lên ở Ô Kinh, được hưởng thái bình như các ngươi làm sao hiểu được nỗi khổ của bá tánh biên quan. Tuy nói sau khi Đại Đan kiến quốc, vạn quốc đến chầu, nhưng đó cũng chỉ là vinh quang của trăm năm trước. Thuở ban đầu mới lập quốc, trăm thứ hoang phế chờ khôi phục, muốn làm cho tòa thành từng bị thiêu rụi này hưng thịnh trở lại, bá tánh được sống yên ổn, phải tốn bao nhiêu tâm tư chứ? Mấy năm qua tuy không có chiến sự quy mô lớn, nhưng thi thoảng vẫn xảy ra vài cuộc xung đột nhỏ cướp bóc, cũng đủ khiến người ta nơm nớp lo sợ.”

Cải gọi là cúi đầu xưng thần, thực chất cũng chỉ là gió chiều nào che chiều ấy. Khi Đại Đan quốc cường thịnh, ngoại tộc đành phải nhẫn nhịn sống tạm, đồng thời tự phát triển và dần lớn mạnh. Đến khi mạnh lên, tâm tư tự nhiên cũng nhiều hơn. Không có chiến tranh lớn, nhưng mỗi độ trời trở rét, việc cướp lương thực, cướp vật tư, cướp người vẫn thường xuyên xảy ra. Bằng không, đám người trên vùng thảo nguyên rộng lớn kia không ăn không uống không mặc, lẽ nào lại ngoan ngoãn phủ phục trên đất làm những con ch.ó hoang hay sao?

Dù sao cũng là c·h·ết, chi bằng đứng thẳng mà c·h·ết!

Mà sự tồn tại của Bát Quái Thành và trụ bia này, chính là một trận pháp phong thủy khổng lồ. Nó mang ý nghĩa mượn sức mạnh của các anh liệt để bảo vệ bá tánh biên quan khỏi tai ương chiến hỏa. Cho nên, không cần phải lặp đi lặp lại thì cũng biết nó quan trọng đến nhường nào.

Nó quan trọng đến mức mỗi năm thành chủ đều đích thân dẫn đầu bá tánh đến đây hiến tế. Tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào có hành vi bất kính với bia anh liệt, để tránh làm hỏng phong thủy, khiến bá tánh lại phải hứng chịu cảnh chiến loạn lầm than.

Vì thế, nếu phát hiện có kẻ bất kính với bia anh liệt, hễ tố cáo thành công là sẽ được nhận tiền thưởng.

Cung Thất bừng tỉnh ngộ, hèn chi cái gã có vẻ mặt thật thà lúc nãy lại giở chứng đ.â.m thọc như vậy, hóa ra là nhắm tới tiền thưởng.

Lãng Cửu Xuyên lại hỏi: “Cho nên, Bát Quái Thành và trụ bia này, trong mắt mọi người chính là một trận pháp phong thủy dùng để che chở bá tánh?”

“Đúng là như vậy. Nhà ở còn phải chú trọng bài trí phong thủy, huống hồ là xây dựng cả một tòa thành. Quy hoạch tốt thì mới có thể khiến khí hậu một phương an bình, trù phú được chứ?” Mã Kiều đáp: “Nhiều thế hệ nhà chúng ta đều là quân hộ, lại càng mong mỏi được an cư lạc nghiệp, không có chiến loạn.”

Lãng Cửu Xuyên và Cung Thất nhìn nhau, sắc mặt hơi ngưng trọng.

Rốt cuộc là trận phong thủy thật sự, hay chỉ dùng danh nghĩa trận phong thủy làm mánh khóe hù dọa người ta, để không ai dám động chạm tới trụ đá áp trận kia? Nhưng nếu đã có mánh khóe này, lại không ai dám động tới, thì cũng coi như đạt được mục đích, tránh được tình trạng trụ bị phá, trận bị hủy.

“Trụ bia này, thật sự từ lúc lập ra đến nay chưa từng bị đổ sao?” Cung Thất hỏi Mã Kiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mã Kiều đáp: “Năm nào cũng phải hiến tế, cho dù có sắp đổ thì cũng phải bẩm báo lên trên để người ta tu sửa, dựng thẳng lại.”

Cung Thất nhíu mày.

Khi vào thành, hai người khéo léo từ chối lời mời đến nhà Mã Kiều ở tạm, tự tìm một nhà trọ để tá túc.

Cửa phòng vừa đóng lại, Cung Thất đã vội vàng hỏi: “Ngươi cảm thấy những lời hắn nói là thật hay giả?”

“Bản thân bọn họ thì tin đó là sự thật. Nhưng thực hư ra sao, còn phải để chúng ta điều tra mới biết được.” Lãng Cửu Xuyên nói: “Hiện tại rõ ràng là tất cả mọi người ở đây đều tin tưởng trận phong thủy này sẽ che chở cho bá tánh và khí hậu vùng này, nên đương nhiên sẽ chẳng ai đi đào sâu tìm hiểu xem rốt cuộc nó là trận phong thủy hay là đại trận nhốt hồn.”

Cung Thất nhíu mày thắc mắc: “Nếu trận phong thủy là có thật, cớ sao lại phải dùng đến thuật trấn hồn, vây hồn? Trụ bia kia rõ ràng là dùng để trấn hồn áp trận. Bọn chúng vây nhốt những tướng sĩ đó rốt cuộc là có mưu đồ gì?”

Trong đầu hắn bỗng lóe lên một suy nghĩ kỳ lạ, bèn nói: “Ây da, ngươi nói xem có khi nào chúng ta đã nghĩ sai rồi không? Liệu có khả năng nơi này có tà linh gì đó, nên người ta mới phải bố trí một đại trận âm binh như vậy, lấy sát khí của tướng sĩ và anh linh làm mắt trận, tạo thành một sát trận để trấn áp thứ kia, giống như trấn áp yêu ma ấy? Thực chất trụ bia kia chính là mắt trận sao?”

Lãng Cửu Xuyên đưa mắt nhìn sang. Tên này từ sau khi trở về tộc một chuyến, đầu óc có vẻ linh hoạt hơn nhiều rồi đấy, nhưng mà...

“Khả năng đó không cao.” Phục Kỳ không nhịn được lại từ trong tháp bay ra, nói: “Nếu quả thật là như vậy, ta và Phục gia quân tình nguyện vì diệt trừ tà ma mà hồn bay phách tán.”

“Tướng quân...” Ánh mắt Cung Thất đầy vẻ kính trọng.

Phục Kỳ nói tiếp: “Nếu trụ bia kia là mắt trận dùng để trấn tà, thì khi ta đến gần sẽ không có cảm giác bài xích và thần hồn bị tổn thương như vậy. Trụ bia đó không giống dùng để trấn áp tà linh, mà là dùng để trấn áp anh linh.”

Lãng Cửu Xuyên cũng gật đầu đồng tình: “Trên đỉnh trụ bia dùng Thạch Cảm Đương để áp chế Bạch Hổ. Bạch Hổ là Tướng tinh, nên phần lớn mang ý nghĩa trấn áp anh linh... Quan trọng nhất là, nếu Bát Quái Thành và trụ bia này thực sự được thiết lập để trấn áp tà linh, cho dù là có lợi dụng anh linh đi chăng nữa, lẽ nào khi lão tổ Huyền tộc các ngươi xây dựng thành lại không để lại chút ghi chép nào sao?”

Cung Thất ảo não, hắn lại nghĩ nhiều quá rồi. Quả thực là vậy, nếu Huyền tộc thật sự trấn áp một con tà linh suốt hai trăm năm, ắt hẳn sẽ phải để lại ghi chép cho hậu nhân biết. Nhưng hắn lại chưa từng nghe nói qua, điều đó chứng tỏ việc này không tồn tại, hoặc là... bọn họ lấy làm xấu hổ nên không muốn ghi lại.

Dù sao thì việc dùng anh linh làm mắt trận ít nhiều cũng không phải là việc nhân đạo, thậm chí là tổn hại thiên lý.

“Muốn tra thì kiểu gì cũng tra ra được thôi, phỏng đoán suông cũng vô ích, phải bắt tay vào hành động. Chúng ta còn phải dựa theo phương vị của Cửu Cung Bát Quái Trận để tìm kiếm xem đây là sinh trận hay t.ử trận. Ngoài ra, tối nay cũng phải ra chỗ trụ bia thám thính lại xem có thu hoạch gì khác không. Còn về sử sách ghi chép lúc Bát Quái Thành mới xây dựng, vẫn phải xem bên Huyền tộc có tài liệu gì hay không.” Lãng Cửu Xuyên nói: “Cửu Cung Bát Quái Trận này ắt hẳn là có tồn tại. Ta chỉ thắc mắc một điều, việc giam cầm Phục gia quân, bắt bọn họ phải lặp đi lặp lại cái ngày bị lửa thiêu rụi đó, rốt cuộc là vì mục đích gì? Chưa làm rõ được điểm này thì không có cách nào siêu độ cho bọn họ vãng sinh được.”

Trừ phi nàng không màng đến nhân quả, chỉ vì muốn siêu độ mà bất chấp làm liều, dẫu có làm liên lụy đến kẻ vô tội cũng nhắm mắt làm ngơ. Nhưng đó không phải là nguyên tắc hành sự của nàng.

Thư Sách

Ngón tay nàng gõ nhẹ lên mặt bàn, đôi mắt khẽ nhắm lại. Lửa mạnh thiêu thân, nung nấu linh hồn... Rốt cuộc thì có tác dụng thần kỳ gì chứ?

(Lời tác giả: Khó viết quá đi mất, ta viết xong ngồi nhìn chằm chằm một tiếng đồng hồ thấy sai sai, nghĩ cách sửa mà đầu óc cứ trống rỗng. Ta cùi bắp thế này sao lại nhảy hố huyền nghi cơ chứ, viết không ra làm sao, mà drop cũng không nỡ. Ta muốn đổi tên thành Phế Phế, ẻm ơi! Đây chính là lý do ta từng nói chỉ mong thuận lợi viết xong câu chuyện này, là vì não bộ không đủ dùng á á á!)