Nói về việc ném lại mớ bòng bong, Lãng Cửu Xuyên quả thực cũng có chút tâm tư nhỏ này. Kẻ thủ trận đã bị nàng và Cung Thất đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c·h·ết, lão lại là người của Huyền tộc, vậy giao trả lại cho Huyền tộc xử lý thì chẳng có gì không ổn đúng không?
Hơn nữa, nàng cũng muốn biết sau khi Cung thiếu chủ nghe được chuyện này, hắn sẽ nghĩ thế nào, và sẽ giải quyết ra sao?
Cung Thất bị Lãng Cửu Xuyên đẩy thẳng vào Âm Lộ, kéo theo cả T.ử Tiêu Tử. Hắn hết cách, chỉ đành gắng gượng dặn dò một câu trước khi cánh cửa Âm Lộ khép lại: “Đừng có kích động, hãy đợi tin tức của chúng ta. Chuyện này không giống với vụ thi cương dạo trước đâu, ngươi không chỉ có một thân một mình.”
Trận pháp này liên quan đến long mạch và quốc vận, hoàng tộc chắc chắn sẽ chẳng màng đến thiên đạo gì sất. Lần này nếu làm lớn chuyện gây sự chú ý của hoàng tộc, không biết chừng nàng sẽ làm hỏng bét mọi việc. Nếu hoàng tộc biết được, chỉ một mình nàng thì Cung gia muốn bảo vệ vẫn có thể bảo vệ, nhưng còn cả cái hầu phủ sau lưng nàng thì sao?
Lãng gia chung quy vẫn phải kiếm cơm dưới trướng hoàng quyền.
Lời này nghe tuy chướng tai nhưng lại là sự thật. Dòng m.á.u ràng buộc này của nàng, c.h.ặ.t không đứt được.
Lãng Cửu Xuyên sao có thể không hiểu. Nhưng chính vì hiểu nên nàng mới càng thấy bực bội. Cái cảm giác bị trói buộc, không thể buông tay phóng túng làm càn này khiến nàng vô cùng khó chịu, trong lòng sinh ra một cỗ uất kết.
Cung Thất đi rồi.
Sắc trời tối sầm tĩnh mịch, nhưng âm thanh c.h.é.m g·i·ết ảo ảnh lại từ ngoài thành vẳng đến.
Lãng Cửu Xuyên nhìn từng đoàn hỏa hồn, hồn lực hóa thành những điểm sáng vàng kim bay về phía long mạch, cõi lòng cảm thấy bế tắc.
Phục Kỳ từ trong Tiểu Cửu Tháp chui ra, đứng sóng vai cùng nàng. Hai mắt ngài từ lâu đã đỏ ngầu. Ngài vạn lần không thể ngờ được, lý do khiến ba ngàn huynh đệ không thể siêu sinh lại bắt nguồn từ sự tham lam và tàn độc của nhân tính.
Ngài hít sâu một hơi, kìm nén cơn nộ khí, hỏi: “Dùng công đức nguyện lực, thực sự có thể tẩm bổ long mạch, nhuận dưỡng quốc vận sao?”
Lãng Cửu Xuyên gật đầu, đáp: “Công đức nguyện lực cũng giống như tín ngưỡng chi lực vậy, vốn là một nguồn sức mạnh vô cùng tinh thuần và cường hãn. Bất kỳ ai cũng khao khát có được, kể cả ta. Nếu sức mạnh ấy rơi vào người ta, nó có thể tẩm bổ thần hồn của ta, khiến con đường tu hành của ta càng thêm rộng mở xán lạn, tu vi thăng tiến. Lão T.ử Tiêu T.ử kia lén lút bòn rút cũng là vì đạo lý này.”
Trước kia, việc Tòng Biện trích xuất khí vận từ long mạch cũng mang mục đích tương tự.
Phục Kỳ quay sang nhìn nàng.
Lãng Cửu Xuyên không hề né tránh ánh mắt ngài, thẳng thắn nói: “Ta cũng chỉ là một phàm nhân thôi, cũng có tư tâm của riêng mình. Ta nhận lời thỉnh cầu của tướng quân cũng là vì muốn tích lũy công đức, vì muốn có thể tiếp tục sống sót.”
Nàng cần phải chữa trị cỗ thân thể này, cần phải tìm lại một hồn hai phách đã khuyết thiếu. Thần hồn và thể xác phải dung hợp, hoàn chỉnh quy vị thì mới gọi là chân chính niết bàn trọng sinh.
Cho nên, nàng nào phải thánh nhân gì, những việc nàng làm chung quy cũng đều vì bản thân mà thôi.
Phục Kỳ lại nói: “Bất kể ai cũng có tư tâm, nhưng ngươi lại biết việc gì nên làm, việc gì không nên làm. Không giống như một số kẻ, hoàn toàn không có giới hạn.”
Có những kẻ mang danh chính đạo, lại vì sự ích kỷ cá nhân mà làm trái đạo trời.
Thật đáng c·h·ết!
Thần hồn của Phục Kỳ hơi mờ đi. Ngài trầm mặc một lát rồi nói: “Nếu chuyện này khiến ngươi khó xử, ngươi không cần nhúng tay vào đâu. Người sống dù sao cũng quan trọng hơn người c·h·ết. Chúng ta vốn dĩ đã c·h·ết từ nhiều năm trước, nếu thực sự phải tan biến vào mảnh thiên địa này để che chở cho bá tánh một phương, thì cũng coi như là cầu nhân đắc nhân rồi.”
Ngài nở nụ cười tự giễu.
Lãng Cửu Xuyên không đáp. Nàng chỉ cảm thấy một luồng cảm xúc không cam lòng và phẫn uất mãnh liệt trào dâng. Trước mắt nàng ngoài màn sương mù vô tận ra thì chẳng còn nhìn thấy gì khác.
Lớp sương mù dày đặc kia không chỉ vây nhốt những binh lính anh liệt ấy, mà dường như còn đang vây khốn cả nàng. Phảng phất như ở một không gian vô danh nào đó, nàng cũng đang phải vùng vẫy trong đau khổ thế này.
Dựa vào cái gì chứ?
Lãng Cửu Xuyên đột nhiên nhảy phắt lên tường thành ngồi phịch xuống, hai chân đung đưa bên ngoài bờ tường. Nàng khẽ nhắm mắt điều tức, ngồi im lìm như thế cho tới tận giờ Tý mới gỡ chiếc Đế Chung bên hông xuống.
Linh đài nàng thanh minh, dồn khí đan điền, vận chuyển toàn bộ đạo ý quanh thân chầm chậm dâng lên, ngưng tụ trong lòng bàn tay, rồi rót thẳng vào Đế Chung.
Đạo ý hóa thành chiếc b.úa khổng lồ của Lôi Công, gõ mạnh vào đài chuông nhỏ bé kia.
Boong.
Tiếng chuông trầm mặc, hồn hậu chợt vang lên.
Một tiếng, rồi lại một tiếng.
Tiếng chuông vang vọng ra xa, xuyên thủng tầng tầng lớp lớp sương mù. Tựa như âm thanh từ cõi tiên, gõ thẳng vào màng nhĩ của những người đã khuất, khiến họ bất giác dừng bước lắng nghe.
Sơn hà vô dạng, nhân gian đã an.
Âm thanh hoành tráng như tiếng đại chung, cảnh tỉnh kẻ u mê.
Ba ngàn quân Phục gia khuôn mặt mờ mịt, sôi nổi ngoái nhìn về nơi phát ra tiếng chuông. Từng hồi, từng hồi chuông vang lên như chiếc b.úa tạ đập nát vấp váp chấp niệm trong lòng họ, khiến thần hồn dần dần thả lỏng.
Sơn hà đã bình an!
Đám người nở nụ cười nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Nghe tiếng chuông mỗi lúc một linh hoạt kỳ ảo, khóe mắt họ nhòa lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chợt có tiếng tụng kinh trầm thấp xé không vọng tới: “Như thị ngã văn…” (Tôi nghe như vầy...)
Thư Sách
Đó là Kinh Kim Cương. Người tụng kinh đem trọn cõi lòng thành kính vào từng lời kinh văn, hóa thành công đức chi lực siêu độ vong hồn, hoàn lại nợ trần, hóa giải oan khiên.
Tiếng tụng kinh không dứt, tiếng chuông ngân dài không tuyệt, dần dần ngưng tụ thành từng dải tinh kỳ lấp lánh Phạn văn, trải ra thành một con đường dẫn hồn. Ánh kim quang tựa như làn khói, soi sáng chốn u minh, gõ mở cánh cửa cõi âm ty.
Bỗng nhiên, phía chân trời hướng Tây, một cánh cửa chầm chậm mở ra. Một tia kim quang từ khe cửa hắt ra, hóa thành cầu Nại Hà, độ linh hồn bước vào Vong Xuyên.
Quy khứ hề. (Về đi thôi).
Một tiếng gọi về kia, tựa như làn gợn sóng lan tỏa vào sông Vong Xuyên.
Về thì về thôi.
Những tàn hồn đã bôn ba quanh quẩn chốn này suốt hai trăm năm qua nhìn nhau, lần lượt ném đi ngọn đuốc trong tay, nở nụ cười rạng rỡ. Họ tụm năm tụm ba, khoác vai nhau bước vào trong luồng kim quang.
Phục Kỳ vô cùng kh·iếp sợ. Ngài ngoái nhìn vị cô nương chẳng biết đã đứng trên tường thành từ bao giờ kia. Nàng nhắm nghiền hai mắt, đôi môi lẩm nhẩm không ngừng, tay cầm Đế Chung nhịp nhàng gõ từng hồi chuông dẫn hồn.
Gió bấc rít gào, ánh sáng hắt lên khuôn mặt trắng trẻo thanh tú của nàng. Trông nàng tựa như thiên nhân đang đón gió bay về trời.
Phục Kỳ chấn động tâm can, chợt quỳ một chân hướng về phía nàng, hai tay ôm quyền, đầu hơi cúi thấp, thành kính bái lạy.
Tương Xế không biết đã túm mõ gõ bay ra từ lúc nào. Thấy cảnkhẽ thở dài nhưng không bước lên ngăn cản. Chiếc mõ gỗ nhìn nàng, dường như thấy được bóng dáng của vị pháp sư năm xưa, xúc động không thôi.
Không cần phá trận, mà lại gõ vang Dẫn Hồn Chung, gõ mở cánh cửa U Minh, mượn công đức tụng kinh của bản thân để siêu độ vong hồn. Cần gì phải phá trận chứ? Tự khắc có thần linh tới dẫn lối cho vong hồn, thử hỏi ai dám ngăn cản?
Trên chiếc cầu độ hồn, bóng vía trùng trùng điệp điệp cuối cùng hóa thành vô số đốm sáng đom đóm, bay vụt vào cửa U Minh.
Nhân gian từ đây không còn oán niệm.
Án.
Khi âm thanh kinh văn cùng dư âm cuối cùng của tiếng chuông chìm vào màn đêm, vô số đốm kim quang lấp lánh hiện lên nơi cửa U Minh. Những điểm sáng lung linh ấy tựa như ngọn đèn chong trước Phật, tim đèn cháy sáng mãi ngàn thu.
Mà dưới chân tường thành, không còn nghe thấy tiếng trống trận, cũng chẳng còn bóng dáng oán hồn nào nữa, chỉ có tiếng gió đìu hiu gào thét thổi qua.
Bên trong tòa tháp nhỏ trên đỉnh trụ bia, linh phù trấn hồn nứt ra một đường rạn. Một chữ Vạn (卍) ẩn giấu kim quang kẹt ngay giữa vết nứt ấy.
Tiếng chuông dứt, kinh văn ngừng. Sức mạnh thần hồn cạn kiệt, Lãng Cửu Xuyên hết sức lực, cả người từ trên tường thành thẳng tắp ngã ngửa ra sau.
Tương Xế kinh hãi la lên, lộn nhào bay vụt tới, "phịch" một tiếng biến thành tấm đệm thịt cho nàng.
Lãng Cửu Xuyên ngửa đầu nhìn vô vàn đốm kim quang đang bay lên không trung. Nỗi uất hận không cam lòng nghẹn trong n.g.ự.c nay đã hoàn toàn tan biến, trên môi nàng nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Tuyết rơi rồi.
Những bông tuyết trắng trong bay lả tả rơi xuống. Nàng run rẩy vươn tay đón lấy một bông.
Lúc Cung Thính Lan và Cung Thất hớt hải lao ra khỏi Âm Lộ, vừa hay bắt gặp cảnh nàng ngã gục xuống đất. Trái tim hai người đ.á.n.h "thịch" một cái.
Chậm chân mất rồi.
Nàng thật sự dám làm, lại còn làm thành công, chỉ dựa vào sức lực của một mình nàng!
Da đầu Cung Thất tê rần. Con điên này, sao cái m.á.u phản nghịch lại cứng đầu đến mức ấy cơ chứ!
Cùng lúc đó, xa xa trên đỉnh núi tuyết, có người đang ngồi khoanh chân nhắm mắt ngộ đạo bỗng đột ngột mở mắt ra. Hắn ngước nhìn tia sáng le lói rạch ngang bầu trời đêm đen đặc, lẩm bẩm: “Trời sắp chuyển sắc rồi!”