Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 249: Lúc độ hồn thì sảng khoái, xong việc thì...



Khi Lãng Cửu Xuyên mở mắt ra, trước mắt chỉ là một màu trắng lóa. Hàng mi dài đen như cánh quạ của nàng khẽ run rẩy, ý thức dần dần khôi phục. Hình như lúc nãy nàng vừa độ hồn thì phải?

Sao có thể chứ?

Nàng kích động xoay người bật dậy, nhưng trước mắt bỗng tối sầm, cả người lại đổ ập xuống giường, đau thấu xương. Thần hồn tựa như bị xé rách rồi lắp ráp lại, đau đớn đến mức cả người run bần bật.

“Ngươi đã hao tổn quá nhiều tinh thần lực rồi, đừng cố quá sức nữa.”

Một giọng nói thanh lãnh như suối nước mùa thu lọt vào màng nhĩ. Lãng Cửu Xuyên quay đầu nhìn lại, chợt thấy Cung Thính Lan đang đứng đó với vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, bên cạnh hắn là Cung Thất.

Bắt gặp ánh mắt của Cung Thất, chẳng hiểu sao Lãng Cửu Xuyên lại thấy chột dạ vô cớ. Nàng lảng tránh ánh mắt hắn, hỏi nhỏ: “Ta làm sao vậy?”

Cung Thất tức quá hóa cười: “Ngươi còn giả vờ? Đã bảo ngươi đừng hành động bốc đồng, ngươi không thèm nghe, cứ muốn làm theo ý mình mới chịu được à? Cảm thấy hoàng tộc không dám đụng đến ngươi chắc? Phải, Cung gia có thể bảo vệ ngươi, bọn họ có thể nể mặt mà tha cho ngươi, nhưng Lãng gia thì sao? Lãng gia của ngươi sẽ trở thành bia đỡ đạn để trút giận đấy!”

Lãng Cửu Xuyên yếu ớt đáp trả: “Ta đâu có đi phá trận.”

Cung Thất nghẹn họng.

Phải, nàng ta quả thực không đi phá trận. Cái trận pháp kia vẫn còn nguyên vẹn ở đó, nhưng anh linh bên trong lại bốc hơi sạch sẽ. Chuyện này khác gì một cái rương bị khóa cẩn thận không hề hấn gì, nhưng bảo bối bên trong lại bị người ta nẫng tay trên cơ chứ?

Cung Thính Lan cất lời: “Sau khi nhận được thư cấp báo của Tiểu Thất, ta liền đi tra cứu tàng thư các. Mới vừa tìm được vài manh mối, chưa kịp báo cho các ngươi thì Tiểu Thất đã xách theo tên T.ử Tiêu T.ử kia trở về. Thấy nó ấy về, ta đã biết chuyện không ổn rồi, y như rằng, ngươi… Haizz.”

Lãng Cửu Xuyên rũ mắt, từ từ ngồi dậy: “Ta thực sự chẳng làm gì to tát cả, chỉ là tụng một khúc kinh, gõ vài tiếng Dẫn Hồn Chung thôi. Chẳng hiểu sao lúc đó lại mất khống chế đến vậy, giống hệt như thần hồn không tuân theo sự điều khiển của mình nữa.”

Cung Thất cười khẩy: “Ở đây không có người ngoài, ngươi bớt giả vờ lại đi.”

“Tiểu Thất!” Cung Thính Lan nhíu mày, lắc đầu nói: “Chuyện đã rồi, giờ có truy cứu cũng chẳng giải quyết được gì, đừng lãng phí thời gian nữa.”

Cung Thất hậm hực: “Ta cũng chỉ là vì lo cho nàng ta thôi. Nếu thực sự liên lụy đến người Lãng gia, Lãng Cửu, ngươi có thể an tâm ăn ngon ngủ kỹ sao?”

Lãng Cửu Xuyên im lặng. Thấy thế, Cung Thất tức giận hừ lạnh một tiếng.

Cung Thính Lan lại lên tiếng: “Cũng may sự việc lần này chưa kinh động đến hoàng tộc, trận pháp chưa bị phá, mà T.ử Tiêu T.ử cũng đang ở trong tay chúng ta.”

Lúc này Lãng Cửu Xuyên mới ngẩng lên nhìn Cung Thính Lan, hỏi: “Nghe ngữ điệu của Thiếu chủ, là muốn ém nhẹm chuyện này đi sao?”

Sắc mặt Cung Thính Lan hơi khó coi, hắn đáp: “Trận pháp này do chính tay Liễu Nhiên đại sư tinh thông trận pháp bố trí. Vật đổi sao dời, hậu bối đối với sự tồn tại của nó hoàn toàn mù tịt. Những lão nhân nắm rõ ngọn ngành chỉ có tộc trưởng của mỗi gia tộc. Trừ phi đến lúc truyền ngôi vị, bằng không bọn họ tuyệt đối sẽ không hé răng nửa lời.”

Lãng Cửu Xuyên nghe vậy liền nhướng mày: “Ồ, vậy ra Cung Thiếu chủ cũng không biết sao?”

“Tộc trưởng Cung gia vẫn còn khỏe mạnh, quãng thời gian tới lúc truyền ngôi còn dài lắm. Nếu không, sao ta vẫn chỉ là một Thiếu chủ? Ta biết nói ra ngươi sẽ không tin, ngay cả bản thân ta cũng cảm thấy chuyện này thật khó tin.” Cung Thính Lan cười tự giễu: “Nhưng sự thật chính là như vậy. Mặc kệ ngươi có tin hay không, ta cũng là nghe Tiểu Thất kể lại mới vội vã chạy đi hỏi Tộc trưởng.”

Cung Thất hừ lạnh: “Chuyện này cũng chẳng phải vẻ vang gì cho cam. Nếu bị truyền ra ngoài, làm sụp đổ tín ngưỡng, thì mấy cái lão già khọm kia chắc chắn sẽ chẳng vui vẻ gì đâu.”

Cái thể loại làm chuyện trái nghịch thiên đạo, đi ngược lại với chính đạo như thế này, hận không thể giấu nhẹm đi để chẳng ai biết mới phải. Chứ nếu lộ ra, bọn họ biết giấu mặt vào đâu?

Hắn lại liếc xéo Lãng Cửu Xuyên: “Bây giờ cũng không phải lúc lôi chuyện chúng ta có biết sự tồn tại của trận pháp này hay không ra để bàn luận. Quan trọng là giờ phải giải quyết cái đống bòng bong mà ngươi vừa gây ra kìa. A! Lúc độ hồn thì sảng khoái ra phết, xong việc rồi thì hối hận đứt cả ruột, chơi vui ghê nhỉ!”

Lãng Cửu Xuyên bật cười, làm bộ dạng vô tội: “Ta thì làm được cái gì cơ chứ? Ta chỉ tụng một khúc kinh thôi mà. Các ngươi nhìn ta xem, mang cái tướng đoản mệnh ốm yếu thoi thóp thế này, nhìn kiểu gì cũng không giống một kẻ có bản lĩnh đi phá hỏng chuyện tốt của vị Liễu Nhiên đại sư tinh thông trận pháp kia được. Ta làm gì có cái tài đức ấy cơ chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai thúc cháu Cung Thính Lan, Cung Thất: “...”

Ngươi không mở miệng thì thôi, vừa há miệng ra là khiến người ta tức c·h·ết. Cái gì mà "chỉ tụng một khúc kinh thôi"?

Ngươi dùng một khúc kinh mà siêu độ luôn cả đám anh linh bị vây khốn trong đại trận, vậy gọi là không làm gì à? Người khác muốn độ hồn còn phải trầy trật phá trận, còn ngươi, ngươi làm thế khác quái gì trò "cách không lấy vật" đâu!

“Thực ra mà nói, bọn họ cũng nên tự hiểu, công đức nguyện lực của những anh linh kia là có giới hạn, đâu thể nào cứ sinh sôi nảy nở mãi để tẩm bổ cho long mạch được. Hai trăm năm đã là cực hạn rồi. Bọn họ có tan biến thì cũng là do đến kỳ hạn. Nếu không được siêu độ, rồi bọn họ cũng sẽ hồn bay phách lạc thôi.” Lãng Cửu Xuyên rũ mắt, che đi vẻ lạnh lẽo nơi đáy mắt. Nàng vuốt ve những ngón tay trắng bệch của mình, giọng nói lạnh nhạt: “Hai trăm năm, đủ để làm mọi chuyện rồi. Cũng nên biết điểm dừng mà tích chút âm đức cho bản thân đi.”

Hai người Cung gia chìm vào trầm mặc.

Có thể kéo dài tận hai trăm năm, cũng là nhờ sức mạnh của trận pháp. Chứ nếu là cô hồn dã quỷ vất vưởng chốn nhân gian, không được cung phụng, không được bái tế, lại chẳng có ai độ hóa xuống suối vàng, e rằng đã sớm tan thành tro bụi từ lâu rồi.

“Hơn nữa, nếu nói quốc vận của Đại Đan chỉ dựa dẫm vào cái trận pháp tà môn này để định đoạt, thì chẳng phải quá nực cười sao.” Lãng Cửu Xuyên nhàn nhạt nói tiếp: “Vận mệnh của một quốc gia, chưa bao giờ phụ thuộc vào trận pháp, nhất là cái loại trận pháp trái ý trời này, mà phải dựa vào năng lực của kẻ trị quốc. Cho nên, cái đống bòng bong này xử lý thế nào ư? Chẳng cần xử lý gì sất, cứ vứt đấy, để mặc cho bọn chúng tự đi mà điều tra. Còn về phần T.ử Tiêu Tử, cứ giao cho ta xử lý.”

Thư Sách

“Ngươi định xử lý thế nào? Lại định tạo sát nghiệp nữa sao?” Cung Thất chằm chằm nhìn nàng.

Lãng Cửu Xuyên giơ tay lên, cười khẩy một tiếng: “Ta ấy à, trước nay chưa từng tự nhận mình là người của chính đạo đâu. Bản thân ta vốn dĩ cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì, g·i·ết thì g·i·ết thôi!”

Cung Thất nheo mắt, quay sang nhìn Cung Thính Lan: “Sau này Cửu thúc đừng có chê cháu cuồng vọng nữa nhé, ở đây có kẻ còn cuồng hơn cả cháu kìa.”

Cung Thính Lan xoa xoa thái dương, đau đầu không thôi.

Đám tiểu bối thời nay, đứa nào đứa nấy phản nghịch hết phần thiên hạ.

Hắn vừa định lên tiếng thì đột nhiên bịch một cái, có thứ gì đó từ ngoài cửa sổ bị ném thẳng vào trong phòng.

Mấy người giật mình kinh hãi, nhìn kỹ cục dị vật kia, hóa ra lại chính là tên T.ử Tiêu T.ử đang nửa sống nửa c·h·ết lúc nãy. À không, bây giờ thì không phải nửa sống nửa c·h·ết nữa, mà là c·h·ết cứng đờ rồi.

“Ai? Kẻ nào làm?” Cung Thất khẩn trương tột độ. Trong viện này lại còn có người khác ẩn nấp ư? Liệu kẻ đó có nghe được những lời bọn họ vừa nói không?

Phục Kỳ xuyên tường đi vào. Cả người ngài bị bao bọc bởi một luồng hung lệ âm sát khí, trông vô cùng âm u, tựa như ác quỷ vừa bò lên từ Quỷ Vực.

Sắc mặt Cung Thính Lan trở nên ngưng trọng. Ngài ấy... vừa nuốt chửng sinh hồn!

Phục Kỳ lạnh lẽo quét mắt nhìn thúc cháu Cung Thính Lan một lượt, sau đó mới dời tầm mắt sang Lãng Cửu Xuyên đang ngồi trên giường. Ánh mắt ngài dịu lại đôi chút, cất giọng: “Không cần bẩn tay ngươi, để ta làm là được.”

Những việc nàng làm vì họ đã quá đủ rồi, tạo thêm sát nghiệp là không cần thiết, cứ để tự tay ngài giải quyết.

Lãng Cửu Xuyên nhíu mày: “Sao ngài còn chưa đi?”

Khúc kinh nàng tụng, vẫn chưa đủ để tiễn ngài đi sao?

Phục Kỳ đáp: “Ân chưa báo, thù lao chưa trả, nợ nhân gian chưa thanh toán xong, cõi lòng vẫn còn vướng bận, chưa thể đi được.”

“Ngài g·i·ết lão ta, chính là quỷ sát nhân. Một khi dính m.á.u người, ngài sẽ biến thành lệ quỷ. Bất kỳ kẻ nào ra tay tru diệt ngài đều có thể đường hoàng mượn danh nghĩa 'thay trời hành đạo'. Quan trọng hơn, cuốn sổ công tội ở Âm ty sẽ ghi lại cho ngài một khoản nợ đen. Tương lai xuống Địa phủ, ngài sẽ không thể đầu t.h.a.i vào nơi t.ử tế được. Thật không đáng chút nào!”

Phục Kỳ cười vang sảng khoái: “Cô nương vì chúng ta mà dám dốc cạn công đức lẫn tinh thần lực, ta đây g·i·ết một tên tiểu nhân hèn hạ thì có gì mà không đáng chứ? Dù sao cũng tốt hơn là làm bẩn tay ngươi. Còn về việc đầu thai, không đầu t.h.a.i được thì thôi. Ta trước nay nào có màng đến cái chuyện đầu t.h.a.i chuyển kiếp ấy.”

Lãng Cửu Xuyên nghẹn lời.

Phục Kỳ lại dời mắt nhìn về phía Cung Thính Lan, quỷ khí âm trầm lượn lờ, ngài cười lạnh lùng: “Phục gia quân của ta, là do đích thân ta phá vỡ gông cùm, cầu xin sức mạnh của Thiên Đạo đưa đường dẫn lối vào U Minh, hoàn toàn không liên quan gì đến vị cô nương này! Tên tiểu nhân này, cũng chính tay ta g·i·ết c·h·ết. Các ngươi muốn đi bẩm báo thì cứ việc, Phục Kỳ ta ngồi đây đợi người của Đạm Đài tới bắt!”