Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 250: Nhất động bất như nhất tĩnh



Tố giác Lãng Cửu Xuyên là chuyện không thể nào. Cung Thính Lan và Cung Thất một lòng hướng đạo, tự nhiên biết rõ việc các vị lão tổ tông làm là đuối lý. Dẫu có khoa môi múa mép bảo là vì thái bình thương sinh đi chăng nữa, thì việc bày ra đại trận này cũng là trái với thiên đạo, đi ngược lại với chính đạo.

Hơn nữa, hai trăm năm đã trôi qua, đại trận cũng đã bị lợi dụng ngần ấy năm. Nói khó nghe một chút, chỗ tốt nào vớt được cũng đã vớt đủ cả rồi. Giờ mà còn đi tố giác, chẳng lẽ là muốn ép khô đến một giọt cuối cùng cũng không tha hay sao?

Cho nên, bất luận là xuất phát từ chính đạo trong tâm, hay vì đã coi Lãng Cửu Xuyên là người nhà mà Cung Thính Lan muốn bảo vệ, bọn họ đều sẽ không đ.â.m sau lưng nàng.

Nhưng sự tình đã đến nước này, kẻ thủ trận không còn, anh linh trong trận cũng biến mất. Một khi bị phát hiện, chắc chắn sẽ có người đến điều tra. Việc bọn họ phải làm bây giờ là thu dọn tàn cục này cho êm xuôi.

Lãng Cửu Xuyên cất lời: “Làm càng nhiều, sơ hở càng lớn. Tốt nhất là không cần làm gì cả. Lúc ta và Cung Thất vào thành đã dùng thuật che mắt giả dạng, lại khai báo lai lịch là vâng mệnh sư môn xuống núi du ngoạn.”

Cung Thất liếc sang. Du ngoạn thì là thật đấy, nhưng lúc đó nàng có dùng thuật che mắt sao?

Lãng Cửu Xuyên nhìn về phía Cung Thính Lan, nói tiếp: “Huyền tộc đối với những thuật sĩ có bản lĩnh luôn mang ý đồ chiêu mộ. Những đạo hữu không muốn bị trói buộc, hẳn là có không ít người đã bị ép đến mức phải quy ẩn.”

Bởi suy cho cùng, không chịu quy thuận thì sẽ bị chèn ép. Để tránh đầu sóng ngọn gió, bọn họ đành lùi về rừng sâu núi thẳm hoặc ẩn mình giữa chốn phồn hoa để tu hành. Trên đời này, vẫn có những kẻ nhập đạo chỉ một lòng khao khát tu thành đại đạo, chứ chẳng ham hố thứ vinh hoa địa vị như đám người Huyền tộc hiện giờ.

Trên thế gian này, lúc nào cũng sẽ có những người tu hành thuần túy.

Mặt Cung Thính Lan nóng râm ran, có chút xấu hổ, hắn gượng gạo nhếch khóe miệng cười. Đây chính là tệ nạn của Huyền tộc hiện tại, cũng là điểm khiến người đời khinh bỉ. Hắn muốn thay đổi điều đó, cũng đang từng bước âm thầm dẫn dắt lớp tiểu bối thay đổi, nhưng con đường này rất dài và chẳng hề dễ đi.

Từ giàu sang chịu cảnh nghèo hèn mới khó. Đã quen hưởng thụ những lợi ích mà địa vị mang lại, ai lại chịu cúi đầu nhìn nhận khuyết điểm và sự yếu kém của bản thân cơ chứ?

Lãng Cửu Xuyên nói tiếp: “Trên đời này, ngoài Phật môn và Huyền tộc, chắc chắn vẫn còn những bậc đại năng lánh đời tu hành. Cho nên chuyện chúng ta xuống núi du ngoạn cũng chẳng có gì lạ. Nếu có kẻ thực sự phát hiện Bát Quái Thành có điểm bất thường rồi đi tra xét, thì cũng như mò kim đáy bể thôi. Đi mà tìm hai vị đại sư 'cải lão hoàn đồng' giữa biển người mênh m.ô.n.g ấy.”

Những người ngồi đây đều chẳng phải kẻ ngốc, nghe nàng nói vậy liền hiểu ngay ẩn ý.

Trận pháp của Bát Quái Thành đã tồn tại hai trăm năm, lại là kiệt tác của Liễu Nhiên đại sư tinh thông trận pháp. Người thường căn bản không thể phá nổi. Trên thực tế, trận pháp này vẫn chưa bị phá, chỉ là anh linh bên trong đã biến mất—hoặc là hồn bay phách tán, hoặc là đã được siêu độ.

Nếu là tự tiêu tán thì chẳng nói làm gì. Nhưng có thể không cần phá trận mà vẫn siêu độ được toàn bộ oán hồn, kẻ đó ắt hẳn phải là bậc cao nhân đắc đạo.

Hơn nữa, vì trong thành có người loáng thoáng nghe tiếng tụng Kinh Kim Cương, nên người ta sẽ nghĩ ngay đến cao tăng Phật môn, chứ đạo sĩ thì tụng Kinh Kim Cương làm gì? Cứ như vậy, mục tiêu bị truy xét đa phần sẽ hướng về các vị tăng nhân. Hoặc nếu không phải tăng nhân, thì cũng là hai vị cao nhân dùng thuật che mắt giả dạng thành tiểu đạo sĩ. Nhờ thế, hiềm nghi đổ lên đầu hai đứa trẻ "hàng thật giá thật" như Lãng Cửu Xuyên và Cung Thất lại càng giảm đi.

Còn nếu thực sự tra đến tận đầu hai người họ... một bên là người nhà Huyền tộc, một bên thì—như lời Lãng Cửu Xuyên tự nhận—mang cái tướng đoản mệnh, nhìn kiểu gì cũng thấy thoi thóp sắp c·h·ết, làm sao có được bản lĩnh thông thiên ấy?

Nghĩ đến điểm này, Cung Thính Lan và Cung Thất không hẹn mà cùng khắc sâu một chân lý vào đầu: Tuyệt đối không được trông mặt mà bắt hình dong! Ngàn vạn lần đừng coi thường bất cứ ai, dù cho kẻ đó bề ngoài chỉ là một tiểu cô nương yếu ớt, bình thường. Bởi rất có thể, cái vẻ yếu ớt ấy chỉ là vỏ bọc, bên trong lại chứa đựng sức mạnh đủ sức đ.ấ.m c·h·ết cả hổ!

Nhìn đi, ba ngàn anh linh đấy! Nói siêu độ là siêu độ, chẳng cần ai giúp sức, cũng chẳng cần phá trận. Chỉ tiếc là bọn họ đến chậm một bước, không được tận mắt chứng kiến cảnh tượng chấn động ấy.

Ánh mắt của hai thúc cháu quá mức lộ liễu, Lãng Cửu Xuyên chẳng buồn vạch trần. Nàng lại thấy vui vẻ trong lòng. Có nhuệ khí, có thể làm người khác phải kinh sợ, đối với nàng mà nói, đây là chuyện tốt. Kẻ không bị người đời ganh ghét đố kỵ, chỉ là kẻ tầm thường!

Nói đến nước này, Cung Thính Lan cũng cho rằng nước cờ này của Lãng Cửu Xuyên vô cùng cao tay. Hắn rất rõ, thế gian quả thực có không ít người tu hành chân chính đã chọn con đường quy ẩn. Hơn nữa, thiên hạ nay đang thái bình, chẳng có lý do gì để họ phải xuống núi cứu thế, có chăng chỉ là tùy tâm du ngoạn, ngộ đạo mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đổ vấy chuyện này lên đầu một vị cao nhân vô danh nào đó coi như giúp họ tránh được đầu sóng ngọn gió. Đại thiện! Còn kẻ duy nhất nắm rõ chân tướng, thì sinh hồn đã bị nuốt chửng mất rồi. Chút tàn cốt để lại, một mồi lửa thiêu rụi là xong chuyện.

Cung Thính Lan đảo mắt nhìn về góc tối trong phòng. Phục Kỳ đang đứng đó, cả người tản ra âm sát khí. Hắn hỏi: “Phục tướng quân dự định sẽ lưu lại nhân gian sao?”

Lãng Cửu Xuyên ngẩng đầu nhìn sang, suýt thì quên mất ở đây còn một vấn đề chưa được thu xếp êm xuôi.

Ngài ấy đã nuốt sinh hồn của T.ử Tiêu Tử, gánh trên lưng sát nghiệp, nay đã bị xếp vào hàng lệ quỷ. Nếu để mặc ngài ấy đi lại trên dương thế, một khi mở ra cánh cửa sát giới, hóa thành ác quỷ đại hung đại sát, thì tội lỗi này nàng phải gánh một phần.

“Ta tình nguyện chịu sự ràng buộc và sai bảo của cô nương, coi như là để báo đáp ân tình.” Phục Kỳ nhìn Lãng Cửu Xuyên, dõng dạc nói.

Thư Sách

Lãng Cửu Xuyên nghe vậy liền đau đầu. Ánh mắt đối phương nóng rực, miệng thì nói là báo ân, nhưng sao nàng cứ có cảm giác mình đang bị ăn vạ thế này?

Nàng ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Có phải ngài muốn lưu lại vì sử sách tiền triều ghi chép sai sự thật, ngài muốn tìm lại sự trong sạch, chính danh cho mình không?”

Phục Kỳ sửng sốt, khẽ lắc đầu: “Chuyện cũ đã qua như mây khói. Là trong sạch hay nhơ nhuốc, đối với một người đã c·h·ết hai trăm năm như ta mà nói, đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.”

Ban đầu, tâm nguyện duy nhất của ngài chỉ là siêu độ cho Phục gia quân. Trong quá trình đó, ngài mới tình cờ phát hiện ra sử sách ghi chép về mình chứa đầy những lời vu khống. Trong lòng dẫu có oán hận, có không cam tâm thì đã sao chứ? Thời gian trôi qua không phải vài năm hay vài chục năm, mà là đằng đẵng hai trăm năm. Giờ đây còn ai giữ được những ghi chép chân thực của tiền triều về ngài? Lại có ai chịu đứng ra đính chính sử sách đây?

Quan trọng hơn cả, nếu vì cái gọi là "chính danh" này mà liên lụy đến Lãng Cửu Xuyên, thu hút sự chú ý của hoàng tộc, thì đó chính là tội lỗi lớn nhất của ngài. Không đáng!

Nàng làm cho ngài bấy nhiêu đã là quá đủ rồi, tâm nguyện ban đầu của ngài cũng đã được hoàn thành trọn vẹn!

Nghe Phục Kỳ nói vậy, Lãng Cửu Xuyên chìm vào trầm mặc, Cung Thất và Cung Thính Lan cũng không nói tiếng nào. Phục Kỳ bị oan là thật. Nếu có cơ hội rửa sạch oan khuất thì tự nhiên là chuyện tốt. Nhưng ở hoàn cảnh hiện tại, không phải bọn họ tham sống sợ c·h·ết, mà thực sự ứng với câu nói: Nhất động bất như nhất tĩnh - Hành động không bằng án binh bất động.

Vì sao Cung Thất lại khuyên Lãng Cửu Xuyên đừng bốc đồng? Chính vì nàng không chỉ có một thân một mình. Phía sau nàng là Lãng gia, là một Hầu phủ chịu sự cai quản của hoàng tộc. Những kẻ nắm trong tay hoàng quyền, muốn lấy mạng nàng, cũng chỉ là cái nhấc môi nhẹ nhàng mà thôi.

Nếu Lãng Cửu Xuyên có thủ đoạn thông thiên thì chẳng nói làm gì. Nhưng cơ thể hiện tại của nàng quá đỗi yếu ớt, thần hồn dường như lại không trọn vẹn, thực sự không thích hợp để đối đầu trực diện.

Biết rõ lấy trứng chọi đá thì trứng sẽ vỡ tan tành, mà vẫn đ.â.m đầu vào, đó không gọi là dũng cảm, mà là ngu xuẩn. Người thức thời thì phải biết co biết duỗi. Đợi đến khi đủ thực lực, rồi hẵng một mẻ hốt trọn...

Khụ khụ.

Cung Thính Lan rũ mắt, âm thầm tụng một đoạn Thanh Tâm Chú trong lòng.

Lãng Cửu Xuyên tự biết cân nhắc nặng nhẹ. Chuyện của Phục Kỳ đâu phải chỉ một câu nói là xong. Muốn chính danh, phải tham khảo một lượng lớn tài liệu lịch sử. Chưa kể, ai lại thừa hơi đi biên soạn lại sử ký về một vị tướng của triều đại trước chứ? Chuyện này đối với nàng còn khó hơn cả việc đ.ấ.m nhau với cả trăm con quỷ!

Điều khiến nàng thấy bứt rứt, chính là vì tình thế ép buộc, thực lực chưa đủ nên mới phải thu mình che giấu, không dám nghênh ngang lộ diện.

Lãng Cửu Xuyên cụp mắt xuống, đôi bàn tay gầy gò từ từ siết c.h.ặ.t lại.

Sẽ có một ngày, nàng phải khiến cho bọn chúng phải khiếp sợ nàng!