Lãng Cửu Xuyên cũng từng nghe Tương Xế nhắc đến chuyện hoàng thất Đạm Đài có người xuất gia làm tăng nhân ở chùa Hộ Quốc, nhưng không ngờ người này lại có dính líu đến vị Lục phu nhân kia.
Hương hỏa chùa Hộ Quốc vô cùng hưng thịnh, Huyền Năng trụ trì lại là bậc cao tăng đắc đạo. Vậy mà ngay dưới mái chùa do ngài ấy quản lý lại có kẻ dám cả gan dâm loạn chốn Phật môn. Đây là hành vi vấy bẩn thần Phật, thật sự quá xúi quẩy.
Chỉ xét riêng giao tình với Huyền Năng trụ trì, Lãng Cửu Xuyên cũng đã thấy chướng tai gai mắt không thể nhịn được rồi.
Hàn khí bên trong xe ngựa bỗng chốc tăng lên khiến Lãng Chính Bình khẽ rùng mình, vội vàng lên tiếng: “Cháu đừng kích động, chùa Hộ Quốc dù sao cũng là thánh địa Phật môn, hương hỏa lại nghi ngút, có cho mượn mười lá gan bọn chúng cũng chẳng dám làm chuyện dâm loạn ngay tại đó đâu.”
Hắn rót thêm cho Lãng Cửu Xuyên một chén trà, kể tiếp: “Chuyện giữa Lục phu nhân và vị Huyền Minh pháp sư kia là từ trước khi hắn quy y cửa Phật cơ. Tên thật của vị đó là Đạm Đài Tích, đầu óc có chút chập mạch, hắn có sở thích c·ướp vợ người khác... Khụ khụ khụ.”
Hắn liếc nhìn Lãng Cửu Xuyên, ngập ngừng: “Cháu dẫu sao cũng là một cô nương gia chưa chồng, lẽ ra bá phụ không nên kể mấy thứ dơ bẩn này làm bẩn tai cháu.”
“Thứ dơ bẩn hơn cháu cũng thấy rồi, cháu đâu còn là con nít nữa, bá phụ cứ nói tiếp đi.” Lãng Cửu Xuyên thản nhiên đáp.
Thấy nàng không để tâm, Lãng Chính Bình liền hắng giọng kể tiếp: “Đạm Đài Tích vốn dĩ là con cháu tông thất, từ nhỏ đã sinh ra cái thói phong lưu trăng hoa. Lớn lên lại mang cái bộ dạng hoa tàn liễu rủ ẻo lả dở sống dở c·hết, sở thích lại chẳng giống người thường. Hắn chỉ thích nhắm vào những nữ nhân đã có chồng, là cái loại rửng mỡ thích gì làm nấy. Sau này, hắn bị ép thành thân, chứng nào tật nấy càng thêm trầm trọng, cũng may là hắn có được đứa con dòng đích, người nhà mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm. Chuyện hắn thông đồng với Lục phu nhân cũng xảy ra vào khoảng thời gian này.”
“Bỗng một ngày đẹp trời, hắn nổi chứng đòi xuất gia, miệng nam mô Phật pháp, lấy cái c·hết ra uy h·iếp, nằng nặc lên chùa Hộ Quốc cạo đầu, đổi pháp danh thành Huyền Minh. Mà lúc đó, Lục phu nhân đã lỡ m.a.n.g t.h.a.i trong bụng rồi, còn biết làm sao được, chỉ đành ngậm đắng nuốt cay sinh đứa trẻ ra thôi.”
“Vậy Lục phu nhân mùng một hằng tháng lên chùa Hộ Quốc, chẳng phải là để lén lút hẹn hò với tên hòa thượng rởm kia sao?”
Lãng Chính Bình cười mỉa mai: “Dù sao hắn cũng mang dòng m.á.u họ Đạm Đài. Đạm Đài Tích tuy làm hòa thượng nhưng đâu chịu được cảnh kham khổ. Ở ngay dưới chân núi chùa Hộ Quốc, hắn dựng một tiểu viện để 'thanh tu'. Rượu ngon hắn uống, kinh Phật hắn vẫn tụng, đồ chay lẫn thịt cá hắn đều xơi sạch, mỹ nhân ôm ấp trong lòng, hắn sống buông thả phóng túng, ngoài miệng thì lúc nào cũng leo lẻo 'Phật tại tâm trung'. Mãi mấy năm gần đây nghe nói mới bắt đầu tu tâm dưỡng tính, dọn hẳn vào thiền viện trên chùa Hộ Quốc mà ở. Chuyện Lục phu nhân tháng nào cũng bất chấp mưa gió lên chùa lễ Phật, đơn giản là vì muốn gợi lại chút tình xưa nghĩa cũ, tiện thể mượn danh nghĩa còn đứa con chung để mong hắn đoái hoài che chở đôi chút thôi.”
Lãng Cửu Xuyên cau mày.
“Nhưng cháu đừng thấy hắn sống buông thả mà coi thường, hắn thực sự có Phật duyên đấy. Hắn cũng có bản lĩnh siêu độ vong hồn, tru tà diệt ma, cho nên hắn muốn dựng chùa riêng dưới chân núi để thanh tu, chùa Hộ Quốc cũng nhắm mắt làm ngơ.” Lãng Chính Bình gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, đăm chiêu: “Bá phụ đang nghĩ, có phải nhờ thừa hưởng chút dòng m.á.u lai lịch này, tên con hoang kia mới có chút duyên với đạo môn, nên mới được gửi đến Vinh gia học nghệ hay không.”
“Đạm Đài gia vốn dĩ cũng là Huyền tộc, cớ sao phải bỏ gần tìm xa?” Lãng Cửu Xuyên thắc mắc: “Hơn nữa nếu học ở Đạm Đài gia, tên Lục Tứ kia muốn học nghệ chẳng phải sẽ dễ dàng hơn sao?”
Lãng Chính Bình lắc đầu: “Cháu coi thường người vợ cả của Đạm Đài Tích quá rồi. Hiện giờ bà ta đã là Duyên Bình Quận vương phi. Có bà ta ngáng đường, chưa g·iết c·hết mẹ con Lục phu nhân đã là nhân từ lắm rồi, chứ nói gì đến chuyện thu nhận vào gia môn.”
Lãng Cửu Xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, màn kịch náo loạn kia đã vãn. Lục phu nhân lấy khăn che kín mặt, được mấy bà v.ú già dìu vội đi, phen này thì mất mặt đến tận nhà ngoại rồi.
“Theo như lời bá phụ nói, Lục gia phen này chắc chắn sẽ sụp đổ. Liệu vị Huyền Minh pháp sư kia có nhúng tay vào cứu vớt không?”
Lãng Chính Bình quả quyết: “Lục Trường Học chắc chắn sẽ mất ghế. Nhận hối lộ, rút ruột công trình dẫn đến c·hết người, hắn với tư cách là chủ quản tu sửa thiện đường thì chạy đằng trời cũng không thoát. Thêm cái tội lén lút nuôi ngoại thất, đạo đức cá nhân bại hoại, Diệp ngự sử chắc chắn sẽ dâng sớ tham hạch đến cùng, ép hắn thân bại danh liệt. Còn về phần con mụ ác phụ kia, bị chính miệng Lục Trường Học tố cáo không giữ phụ đức, coi như đã x.é to.ạc cái mặt nạ 'giả Bồ Tát' của mụ ta rồi. Cứ chờ xem kịch hay phía sau đi.”
Hai quả hạch đào trên tay hắn xoay tít, giọng hắn trở nên lạnh lẽo: “Dù thế nào đi nữa, Lãng gia ta mượn gió bẻ măng, đạp mụ ta xuống tận bùn đen, khiến mụ ta vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên ở Ô Kinh này, đó là chuyện đương nhiên.”
Như sợ Lãng Cửu Xuyên hiểu lầm, hắn giải thích thêm: “Mụ ta dám dùng mấy trò dơ bẩn hèn hạ ấy ám hại lão thái gia nhà ta, rắp tâm diệt môn Lãng gia, ta gậy ông đập lưng ông, cũng là luật nhân quả tuần hoàn, không thể coi là chúng ta ỷ thế h·iếp người được.”
Lãng Cửu Xuyên gật đầu: “Chỉ cần đừng để người ta nắm được thóp là được.”
Lãng Chính Bình hớn hở đáp: “Vinh gia của Huyền tộc kia ta không đủ bản lĩnh đụng đến, nên chỉ có thể c.h.ặ.t đứt mấy cái cành nhánh vướng víu của bọn chúng ở chốn thế tục này thôi.”
Lãng Cửu Xuyên nghe vậy, trong lòng khẽ động. Nàng bấm đốt ngón tay nhẩm tính sinh thần bát tự của lão, quẻ ra tiểu cát, không có đại hung, thôi thì cứ để mặc lão thích làm gì thì làm.
“Kịch hay xem xong rồi, bá phụ cứ tự nhiên, cháu phải đi mua chút gỗ đây.”
“Cửa hàng ở ngay trong ngõ này sao? Đi, bá phụ bồi cháu đi xem, lát nữa cùng về phủ luôn.” Lãng Chính Bình vội vàng gọi với theo.
“Cháu còn chỗ khác phải đi, bá phụ cứ về phủ trước đi.” Lãng Cửu Xuyên nhảy xuống xe, phất phất tay rồi thong thả đi về phía cửa hàng vật liệu gỗ.
Lãng Chính Bình chỉ đành nói vọng ra từ cửa xe: “Không mang theo bạc thì cứ ghi nợ vào sổ của Hầu phủ, bảo bọn họ mang hóa đơn đến Hầu phủ mà thanh toán!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lãng Cửu Xuyên cong môi cười.
Phục Kỳ lên tiếng: “Vị đại bá phụ này của cô nương, thoạt nhìn có vẻ rất thương yêu cô nương nhỉ.”
Lãng Cửu Xuyên hờ hững: “Yêu ai yêu cả đường đi thôi, thêm nữa là do... ta có giá trị lợi dụng.”
Phục Kỳ sững người.
“Ngài có cảm thấy người trong gia tộc tính toán với nhau quá mức không? Nhưng thế gian này vốn là vậy, nhất là ở những đại gia tộc, làm gì có chỗ nào không có tính toán? Đối với những người có giá trị lợi dụng, bất kể là nam hay nữ, người ta luôn dành cho họ thêm vài phần khoan dung và ưu ái. Nguồn lực cũng sẽ tự động nghiêng về phía người có giá trị. Có bất công không? Nhưng đó chính là hiện thực.”
Lãng Cửu Xuyên bước vào cửa hàng vật liệu gỗ, một tiểu nhị nhanh nhẹn chạy ra đón tiếp: “Cô nương muốn mua loại gỗ gì ạ?”
Nàng đảo mắt nhìn quanh một vòng: “Là Trang Toàn Hải của Vạn Sự Phô giới thiệu ta tới đây. Cửa hàng các ngươi còn loại gỗ nào khác không?”
Nghe vậy, tên tiểu nhị lập tức dẫn nàng ra hậu viện, cười nói: “Dạ, ở hậu viện vẫn còn trữ một ít, cô nương xem có vừa mắt không. Nếu không, ngài cứ nói cho tiểu nhân biết ngài cần gỗ để làm gì, chúng ta có thể điều hàng từ các thương hộ hợp tác khác. Bất kể là gỗ thường hay loại thượng hạng như Kim Tơ Nam Mộc, chỉ cần ngài cần, chúng ta đều có thể tìm được.”
Lãng Cửu Xuyên mỉm cười, theo hắn bước vào hậu viện. Đập vào mắt nàng là một nữ nhân đang lựa chọn gỗ, trên người tỏa ra một cỗ t.ử khí nồng nặc. Bám theo ngay sau lưng nữ nhân ấy là một bóng nam t.ử bị bao phủ hoàn toàn trong luồng âm khí đen ngòm.
Dường như nhận ra Lãng Cửu Xuyên có thể nhìn thấy mình, tên nam t.ử kia lướt tới, buông lời âm u: “Ngươi có thể nhìn thấy ta, đúng không?”
Lãng Cửu Xuyên không thèm đáp lại.
Khuôn mặt tên nam t.ử trầm xuống, hắn dang rộng hai tay, định lao thẳng vào vồ lấy nàng.
Từ trong Tiểu Cửu Tháp, Phục Kỳ lao vọt ra. Sát khí hung hãn trong tay ngài hóa thành một thanh trường đao, bổ thẳng vào tên nam t.ử kia: “Kẻ nào cho phép ngươi làm càn!”
“Aaaa!”
Tên nam t.ử ré lên một tiếng t.h.ả.m thiết, hoảng loạn lùi lại rồi tan biến. Từ lúc Phục Kỳ xuất hiện, hậu viện bỗng chốc nổi lên một trận âm phong, dù gió nhanh ch.óng tạnh nhưng tất cả những người có mặt đều phải rùng mình một cái.
Sao tự nhiên trời lại trở lạnh thế này?
Nữ nhân mang đầy t.ử khí kia quay người lại. Đôi mắt nàng ta trống rỗng như mặt nước giếng cổ, tĩnh lặng đến mức c·hết ch.óc, bên trong ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng không lời.
Nàng ta đã chọn xong gỗ. Khi lướt qua người Lãng Cửu Xuyên, bỗng nhiên có một thanh âm nhẹ nhàng lọt vào tai nàng ta: “Ở ngõ Tầm Hương bên Tây Phường có một tiệm Vạn Sự Phô, có thể giải được nỗi sầu khổ trong lòng nương t.ử.”
Thư Sách