Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 255: Làm cùng một công việc với ngươi



Lãng Cửu Xuyên chọn một khối gỗ long não dài chừng một thước. Khối gỗ không lớn nên nàng tự tay cầm, thuận miệng hỏi Trình lão bản xem nữ nhân vừa nãy đã mua thứ gì.

Trình lão bản nghe vậy liền thở dài một tiếng: “Nàng ta ấy à, đặt mua một khối gỗ liễu lớn để đóng quan tài, còn dặn ta đưa đến tiệm quan tài Phùng Thị nữa. Tống nương t.ử này cũng thật là một người đáng thương. Nàng ta sở hữu tuyệt kỹ thêu thùa xuất chúng. Từng thêu một bức tượng Quan Âm bằng kỹ thuật thêu hai mặt, nghe nói bức tượng vô cùng sống động, nét mặt từ bi mà lại đầy linh khí, được quý nhân rước vào tận trong cung để cung phụng đấy.”

Trình lão bản lại thở dài thườn thượt: “Bản thân nàng ta đã có bản lĩnh, dựa vào đôi bàn tay khéo léo ấy mà nuôi được chồng đỗ Cửu nhân. Những tưởng sắp được làm Tiến sĩ phu nhân hưởng phúc đến nơi rồi, nào ngờ trời có cơn mưa gió thất thường, tai họa bỗng chốc ập xuống. Tống Cử nhân đột ngột qua đời. Kể từ dạo đó, đủ thứ xui xẻo cứ thế bám riết lấy nàng ta. Chồng c·hết, bố mẹ chồng c·hết, ngay cả con mèo nuôi trong nhà cũng chẳng thoát nạn. Cứ như thể bị sao Thiên Sát Cô Tinh giáng xuống đầu vậy. Bây giờ, đến đứa con gái ruột của nàng ta cũng sắp không sống nổi nữa rồi.”

Nói đến đây, lão chợt "A" lên một tiếng đầy nghi hoặc: “Cơ mà không đúng, nếu dùng gỗ liễu đóng quan tài cho đứa trẻ, thì khối gỗ ban nãy to quá, đủ đóng cả quan tài cho người lớn cơ mà.”

Lãng Cửu Xuyên nghe vậy, trong lòng khẽ dâng lên một cỗ ớn lạnh.

Quan tài người lớn ư? T.ử khí trên người nàng ta nồng nặc đến thế, con gái lại sắp không qua khỏi, lẽ nào nàng ta định đóng chung một cỗ quan tài cho cả hai mẹ con?

Lãng Cửu Xuyên không hỏi thêm gì nữa, ôm khối gỗ quay lưng bước ra ngoài. Phục Kỳ nhíu mày thắc mắc: “Con ác quỷ bám theo sau Tống nương t.ử ban nãy, đừng nói chính là thủ phạm hại c·hết cả nhà nàng ta nhé?”

“Trên người ác quỷ đó không có nghiệp chướng hại c·hết sinh hồn. Có điều, tướng mạo của Tống nương t.ử lại u ám không chút ánh sáng, Thiên Đình tụ đầy mây đen, rõ ràng là bị Thần Xui Xẻo ám lấy, xúi quẩy không tan. Trước thì khắc lục thân (người nhà), sau lại khắc người ngoài.” Lãng Cửu Xuyên phân tích: “Nghe Trình lão bản kể thì vốn dĩ nàng ta đang sống yên ổn, thuận buồm xuôi gió. Bỗng nhiên lại gặp đại họa thế này, trông rất giống như đã bị người khác động tay động chân vào mệnh cách.”

Phục Kỳ nghe mà khó hiểu: Động vào mệnh cách thật sự có thể thay đổi vận mệnh của một con người sao?

Lãng Cửu Xuyên bèn lấy chuyện từng xảy ra với Tiết sư ra kể lại làm ví dụ.

Phục Kỳ hít một ngụm khí lạnh: “Ý cô nương là nàng ta cũng bị kẻ khác tráo đổi mệnh cách?”

“Ta chưa biết sinh thần bát tự của nàng ta nên khó mà khẳng định chắc chắn được. Biết đâu lại vì một nguyên nhân nào khác thì sao.” Lãng Cửu Xuyên hờ hững nói: “Rốt cuộc là vì sao, cứ đợi nàng ta tự tìm đến cửa mời ta thì mới biết được.”

“Cô nương không định chủ động tìm nàng ta giúp đỡ sao?”

Lãng Cửu Xuyên lắc đầu: “Câu nói ban nãy chính là ta đang chỉ điểm bến mê, hé mở cho nàng ta một tia sinh cơ rồi đấy. Còn việc nàng ta có nắm bắt được tia sinh cơ này hay không, phải xem lựa chọn của chính nàng ta. Nếu không nắm bắt được, đó cũng là ý trời. Y d.ư.ợ.c không chữa được người tới số, Phật chỉ độ người có duyên, Đạo môn cũng chung quy luật ấy mà thôi.”

Tống nương t.ử ôm một hộp điểm tâm Tố Phương Trai trở về tiểu viện của mình. Vừa mở ổ khóa trên cửa phòng, một thứ mùi khó tả lập tức xộc thẳng vào mũi. Nhưng nàng ta dường như chẳng hề bận tâm, đi thẳng tới trước giường, thẫn thờ đứng đó một lúc rồi mới run rẩy đưa tay lật tấm chăn lên.

Dưới lớp chăn là một bé gái chừng năm sáu tuổi, gầy trơ xương, tứ chi bị xiềng xích khóa c.h.ặ.t. Đột ngột bị ánh sáng rọi vào, con bé trợn trừng mắt nhìn ra, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ như dã thú, rồi lại nức nở khóc rống lên.

Nước mắt Tống nương t.ử tức thì tuôn rơi lã chã. Nàng vội vàng đưa tay gạt đi, nức nở cất lời: “Điệp Nhi, nương mang điểm tâm Tố Phương Trai về cho con đây, là bánh mây tuyết con thích ăn nhất đấy.”

Nàng vừa đưa tay rút miếng giẻ nhét trong miệng con bé ra, nó lập tức gào thét điên cuồng: “Con tiện nhân kia, mau thả ta ra! Ngươi hại cha ta, hại ông bà nội ta còn chưa đủ sao? Còn muốn hại cả ta nữa à? Mọi người đều c·hết hết rồi, sao ngươi không đi c·hết quách đi! Ngươi mau đi c·hết đi…”

Tống nương t.ử vội đưa tay bịt miệng con lại. Đứa bé lập tức ngóc đầu lên, há miệng c.ắ.n phập một cái thật mạnh, dùng hết sức bình sinh c.ắ.n cho đến khi m.á.u tươi đầm đìa.

“Nhanh thôi… Điệp Nhi ngoan, ráng đợi một chút nữa thôi, rồi hai mẹ con ta sẽ cùng nhau đi.” Tống nương t.ử dường như không còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ lẩm bẩm như người mất hồn.

Nghe vậy, Tống Nguyệt Điệp bỗng dưng ngoan ngoãn chìm vào im lặng. Đôi mắt con bé cũng lấy lại vẻ trong trẻo thường ngày. Nó nhả vết c.ắ.n ra, thì thào gọi khẽ: "Nương..."

Tống nương t.ử nhào tới ôm chầm lấy con, liên tục hôn lên khuôn mặt nhỏ bé: “Nương ở đây, nương ở đây với con.”

“Nương ơi, đầu Điệp Nhi đau quá.”

Thư Sách

Người Tống nương t.ử cứng đờ. Nàng cúi đầu quan sát, rồi bỗng hét lên một tiếng kinh hãi, ngã bệt xuống đất. Đôi bàn tay run rẩy với vội lấy thanh chủy thủ giấu dưới gầm giường, những giọt nước mắt thi nhau lã chã tuôn rơi.

Vạn Sự Phô, có thể giải được nỗi sầu khổ của nương t.ử...

Đột nhiên, thanh âm trong trẻo lạnh nhạt ấy lại vang vọng trong tâm trí nàng.

Vạn Sự Phô... Vạn Sự Phô...

Cùng lúc đó, Lãng Cửu Xuyên đã có mặt tại Thông Thiên Các, thản nhiên ngồi trong nhã gian dưới ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ của Phiêu chưởng quầy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

A Phiêu còn chưa kịp hỏi nàng tới đây có việc gì, Lãng Cửu Xuyên đã phẩy tay ra hiệu: “Ra đây chào Phiêu chưởng quầy một tiếng đi.”

Phục Kỳ lập tức hiện hình trước mặt A Phiêu, mang theo luồng sinh khí tươi tắn. A Phiêu nhìn lướt qua bộ giáp phục cùng luồng sức mạnh hung thần nồng đậm toát ra từ ngài, không khỏi ngạc nhiên: “Ngươi móc đâu ra một vị quỷ tướng thế này?”

Tuy khí thế có vẻ chưa sánh bằng vị Chung đại nhân đang hầu hạ bên cạnh chủ t.ử nhà gã, nhưng sức mạnh hung thần trên người vị quỷ tướng này đã tích tụ đến mức đại thành. Nếu được tu luyện đúng cách, đây chắc chắn sẽ là một vị quỷ tướng đại hung đại ác cực kỳ lợi hại.

Lãng Cửu Xuyên kể sơ qua về lai lịch của Phục Kỳ, rồi kết luận: “Bây giờ mọi chuyện của ngài ấy đã giải quyết xong xuôi, nhưng ngài ấy lại cứ nằng nặc muốn bám lấy ta, không chịu đi đầu thai, nên ta đành phải thu nhận thôi. Cũng chẳng phải ta muốn bóc lột sức lao động gì ngài ấy đâu, chỉ là Phiêu chưởng quầy cứ chê bai cái cửa tiệm nhỏ của ta mãi, ngài ấy lại đang rảnh rỗi, nên ta tính để ngài ấy làm cùng một công... à nhầm, cùng một nghề với ngươi luôn.”

A Phiêu trố mắt nhìn.

Cái gì gọi là cùng một nghề hả? Gã đường đường là đại chưởng quầy chính thức, lại còn được tôi luyện ra cái bản lĩnh ngoại giao bát diện linh lung cơ mà!

“Ngươi nhìn cái bộ dạng hung thần ác sát của hắn xem, lại còn luyện đến mức đại thành nữa chứ. Nhìn hung tợn thế kia, cứ ngồi chình ình trong tiệm thì ngươi chắc chắn là hút được khách đến, hay là dọa khách chạy mất dép?” A Phiêu run giọng vặn vẹo.

Lãng Cửu Xuyên thản nhiên đáp: “Ta sẽ đ.á.n.h một cái hồn ấn lên người ngài ấy để khống chế bớt sát khí. Ngoài ra, ngày thường ta sẽ bảo ngài ấy đọc thêm vài bộ đạo kinh, kinh Phật các thứ để tu tâm dưỡng tính. Nhưng quan trọng nhất là, nếu ngài ấy học được cách tu luyện Quỷ đạo từ ngươi, ngài ấy có thể tự mình kiểm soát được sức mạnh hung thần này. Thật ra hung tợn một chút cũng chẳng sao, vừa khéo làm cho người ta thấy được sự khác biệt của Vạn Sự Phô ta.”

“Ha hả, vậy thì cứ chờ lỗ vốn đi!” A Phiêu cười khẩy.

Phục Kỳ nhíu mày. Ngài vốn được người đời ca ngợi là vị danh tướng nho nhã, oai phong lẫm liệt cơ mà, làm gì đến mức hung tợn như vậy? Nghĩ sao nói vậy, ngài buột miệng thắc mắc.

“Ngài nuốt sinh hồn nên mới sinh ra lệ khí, rồi dần chuyển hóa thành hung khí. Sự hung tợn đó xuất phát từ linh hồn chứ không phải do vẻ bề ngoài.” Lãng Cửu Xuyên giải thích: “Nói chính xác thì nó giống như một loại khí chất hung ác, khiến bất kỳ kẻ nào nhìn thấy, dù là người hay quỷ, cũng phải khiếp sợ mà lùi xa.”

Phục Kỳ im lặng một lúc, rồi đưa tay chỉ thẳng vào A Phiêu: “Nhưng hắn ta đâu có sợ ta.”

A Phiêu bật cười hắc hắc: “Ngươi mà muốn ta phải sợ ngươi á? Về tu luyện thêm cỡ trăm năm nữa đi con trai!”

Lãng Cửu Xuyên lập tức bênh vực: “Ngươi bớt coi thường người khác đi. Ngài ấy đã là quỷ của ta, tự khắc sẽ được hương hỏa của ta cung phụng, tẩm bổ cho thần hồn. Chỉ cần tu luyện đúng cách, chưa chắc ngươi đã là đối thủ của ngài ấy đâu nhé.”

A Phiêu: “!”

Thế này là đang khoe khoang, hay là đang trả thù chuyện ta không biết điều từ trước đấy?

“Ồ, thế thì cứ để hắn tu luyện xem sao. Ta cũng muốn rửa mắt chờ xem hắn lợi hại đến mức nào.” A Phiêu liếc nhìn Phục Kỳ, trong mắt ánh lên những tia lửa cạnh tranh xẹt xẹt.

“Vậy thì ngươi truyền cho ngài ấy một bộ tâm pháp tu luyện Quỷ đạo đi, dẫn dắt ngài ấy nhập môn.”

A Phiêu phấn khích đập bàn cái "bốp": “Dựa vào cái gì chứ? Ta dạy dỗ một đứa đồ đệ ra để nó quay lại đ.á.n.h ta à? Ngươi nghĩ ta ngu chắc? Hơn nữa, hắn còn chưa chính thức bái sư cơ mà!”

Lời vừa dứt, Phục Kỳ lập tức quỳ một chân xuống sàn: “Phục Kỳ bái kiến sư phụ!”

A Phiêu: “...”

Khoan đã, gã nhận làm sư phụ lúc nào vậy? Cái tên này chưa học được cái gì tốt đẹp mà đã học ngay được cái thói lưu manh "gần mực thì đen" từ ai đó rồi à?