Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 256: Lãng Cửu trong mắt người ngoài chỉ là kẻ yếu ớt không đáng lo ngại?



A Phiêu bị ép làm sư phụ kiêm tiền bối, đợi Phục Kỳ quỳ lạy xong xuôi, gã mới hậu tri hậu giác nhận ra có chỗ nào đó sai sai.

Nhìn luồng hung thần ác sát nồng đậm cuộn trào quanh linh hồn Phục Kỳ, gã sực nhớ ra một chuyện.

“Cái tiệm Vạn Sự Phô của ngươi, không phải chỉ chuyên nhận mối làm ăn của người c·hết thôi đấy chứ?” A Phiêu thắc mắc: “Người c·hết thì có mấy ai đặc biệt giàu có, có thể vứt cho ngươi vàng bạc, lại còn sai ngươi đi đào đồ bồi táng của chính họ lên nữa? Không chê xui xẻo à.”

Đuôi lông mày Phục Kỳ khẽ nhúc nhích. Hình như ngài cũng quên mất chuyện gì đó rồi thì phải.

Lãng Cửu Xuyên đáp: “Vạn Sự Phô, ngày đoạn chuyện dương, đêm đoạn chuyện âm. Ta đương nhiên không chỉ làm ăn với người c·hết, khách sống ta cũng tiếp.”

“Đấy, nếu tiếp khách sống thì hắn làm chưởng quầy kiểu gì? Đâu phải ai cũng có Âm Dương Nhãn để mà nhìn thấy quỷ.”

Lãng Cửu Xuyên nhếch mép cười: “Chẳng phải đã có Thông Thiên Các đây sao? Nếu khách tự tìm đến tận cửa, ắt hẳn là có việc cầu cạnh. Ngươi xem, ngươi đã lên chức sư phụ, người ta cũng cất công bái sư rồi, không lẽ không cho nổi món quà ra mắt sao? Ví dụ như...”

Nàng đảo tròng mắt lưu lanh, nhìn chòng chọc vào cái thân xác giấy của gã.

A Phiêu: “!”

Vô sỉ! Thảo nào cứ thấy có gì đó sai sai, hóa ra mụ nội nó đang đợi ta ở chỗ này!

Thư Sách

“Ta phát hiện da mặt ngươi không phải dày bình thường đâu, cỡ phải dày ba thước là ít đấy.” A Phiêu cười khẩy: “Cái xác giấy này là do chủ t.ử nhà ta dựa theo hình dáng ta mà làm cho ta, chẳng lẽ lại để linh hồn hắn mượn hình dáng ta đi lại nghênh ngang bên ngoài à?”

“Ta cảm thấy duyên phận đã tới rồi, ta có thể diện kiến chủ t.ử nhà ngươi được rồi đấy, ngươi thấy sao?” Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên lơ đãng nhìn về phía hậu đường.

“Ngươi nằm mơ đi!” A Phiêu chợt nhớ ra điều gì, bèn vặn lại: “Mà này, trước kia ngươi chẳng bảo cái loại xác giấy này ngươi cũng tự làm được cơ mà? Giờ lại bày trò gì đây?”

Lãng Cửu Xuyên thở dài thườn thượt: “Ta vừa mới siêu độ cho mấy ngàn quân Phục gia xong, tinh thần lực cạn kiệt, sức cùng lực kiệt rồi. Bây giờ chỉ là đang cố gượng thôi, thực chất pháp lực đã khô cạn, phải tịnh dưỡng một thời gian dài mới hồi phục được.”

A Phiêu "A" lên một tiếng đầy khinh bỉ. Ngươi cứ bịa tiếp đi, có quỷ nó mới tin ngươi!

Lãng Cửu Xuyên vuốt vuốt mũi. Tuy không nghiêm trọng đến mức như nàng kể lể, nhưng quả thực thần hồn đang vô cùng mỏi mệt. Cũng may nhờ có công đức từ Phục gia quân phản hồi lại, nếu không nàng đúng là chẳng còn lấy một giọt pháp lực nào thật.

Nhưng mà, nếu đã có thể đóng giả thỏ con trắng trẻo yếu ớt, thì cứ diễn một chút xem sao. Biết đâu vị kia thấy vậy lại chẳng hiện thân tương kiến thì sao?

Thấy A Phiêu vẫn giữ thái độ mềm cứng không ăn, Lãng Cửu Xuyên liền ho khan một tiếng: “Thôi được rồi, nếu không có xác giấy, vậy chia cho ta chút nguyên liệu làm xác giấy được không? Ta tự tay làm cho ngài ấy vậy, ai bảo ngài ấy là quỷ của ta cơ chứ.”

Cái điệu bộ tủi thân này, người không biết lại tưởng nàng bị ai bắt nạt không bằng.

A Phiêu đang rất muốn móc mỉa nàng hai câu, Lãng Cửu Xuyên đã lại u oán cất lời: “Ta dự định đợt tới sẽ bế quan làm thêm ít Hồn Hương. Lần này tích cóp được không ít công đức, chắc hẳn loại Hồn Hương có mang theo phù lực này có thể luyện ra được vài nén Công Đức Hương đấy nhỉ?”

A Phiêu lập tức câm như hến!

Công Đức Hương? Lại còn có loại đồ tốt này nữa sao?

“Cứ để hắn lại đây đi, ta sẽ đích thân dẫn dắt hắn nhập môn. Còn xác giấy thì hết cách rồi, ngươi tự mà vẽ lấy. Chủ t.ử nhà ta đâu phải ai muốn sai bảo là sai bảo được. Ngươi bớt được voi đòi tiên đi, kẻo chọc giận ngài ấy lại bị ném cổ ra ngoài bây giờ!” A Phiêu hừ lạnh.

“Không thể nào, ta và ngài ấy có duyên mà!”

A Phiêu lỡ miệng buột ra một câu: “Đúng là oan gia ngõ hẹp.”

Lời vừa ra khỏi miệng, gã liền thầm kêu không ổn, vội vàng liếc nhìn Lãng Cửu Xuyên.

Lãng Cửu Xuyên làm như không nghe thấy, ánh mắt cũng không thèm chớp, chỉ đăm đăm nhìn về phía hậu đường, ánh mắt dần trở nên thâm thúy.

Là oan gia sao?

Một con quỷ thắt cổ lấp ló thò đầu vào, thấy sát phạt khí của Phục Kỳ bùng lên liền hoảng hồn rụt cổ lại: “Chưởng quầy, có khách tới tìm.”

Muốn ch·ết mất thôi, trong phòng tiếp khách của chưởng quầy sao tự nhiên mọc đâu ra thêm một tên sát thần thế này? Sợ c·hết quỷ mất!

“Tiểu nhị của Thông Thiên Các, bất kể là ngươi có nhìn thấy hay không, thì đều là quỷ cả thôi.” Phiêu chưởng quầy liếc nhìn Phục Kỳ giải thích một câu rồi đứng dậy: “Ta đi một lát rồi quay lại ngay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Phục Kỳ trầm mặc hồi lâu, mãi sau mới cất tiếng hỏi: “Một cửa tiệm lớn thế này mà lại toàn dùng quỷ linh làm sai vặt. Vị chủ t.ử đứng sau lưng cửa tiệm này lẽ nào cũng là thiên sư giống như cô nương sao?”

Lãng Cửu Xuyên nhìn đăm đăm vào cánh cửa màu đỏ sẫm ở hậu đường, đáp: “Nói ra có thể ngài không tin, nhưng ngay cả bản thân ta cũng không biết người nọ rốt cuộc là người hay là quỷ nữa. Nhưng bất kể là gì, kẻ đó chắc chắn là một nhân vật vô cùng lợi hại.”

Đánh giá cao đến thế sao.

“Ta sẽ về khắc cho ngài một cái linh vị trước. Ngài cứ tạm thời ở lại Thông Thiên Các đi theo Phiêu chưởng quầy học chút tâm pháp tu luyện Quỷ đạo đi. Ta thấy bọn họ có một bộ pháp môn riêng, hẳn là sẽ phù hợp với ngài hơn những gì ta biết.”

“Cô nương cũng am hiểu Quỷ đạo sao?”

Lãng Cửu Xuyên ừ một tiếng, hàng chân mày khẽ nhíu lại. Hồn phách nàng không trọn vẹn, đã lãng quên rất nhiều chuyện trong quá khứ. Rất nhiều thứ nàng biết, bao gồm cả những bản lĩnh nàng đang có, đều là xuất phát từ bản năng mà thức tỉnh.

Khi thần hồn của nàng ngày một dẻo dai và mạnh mẽ hơn, những bản lĩnh ấy lại càng trở nên rõ ràng hơn, nàng cũng biết cách làm sao để phát huy tối đa uy lực của chúng.

Lãng Cửu Xuyên rũ mắt.

Trước kia, nàng nhất định từng là một vị thiên sư cực kỳ, cực kỳ xuất chúng.

Đang mải miết suy nghĩ miên man, tiếng mõ mộc ngư trong Tiểu Cửu Tháp chợt vang lên dồn dập. Gã tàn hồn gần như đã bị Lãng Cửu Xuyên lãng quên bấy lâu nay bỗng dưng phát điên.

Hắn như bị thứ gì đó kích động dữ dội, cả người hoảng loạn bất an. Linh hồn vốn đã ngưng thực hơn sau một thời gian tịnh dưỡng giờ lại đ.â.m sầm lung tung, vừa muốn lao ra khỏi Tiểu Cửu Tháp, lại vừa vô cùng sợ hãi.

Hắn còn lẩm bẩm trong miệng cái gì đó.

Là ai đến?

Tai Lãng Cửu Xuyên rất thính. Nàng nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài, xen lẫn tiếng nói chuyện của A Phiêu và một người nào đó.

Nàng nhìn gã tàn hồn, trong lòng khẽ động, liền bảo Phục Kỳ tiến vào trong tháp để khống chế hắn. Còn bản thân nàng thì tự tay kéo cánh cửa phòng ra. Vừa vặn bắt gặp A Phiêu đang dẫn đường cho một người đàn ông trung niên mang vẻ ngoài nho nhã nhưng lại toát lên vài phần lạnh lùng đi tới.

Đối phương rõ ràng không ngờ cánh cửa nhã gian bên này lại đột ngột mở ra. Khi ánh mắt chạm nhau, ánh mắt gã lóe lên một tia sắc bén, xen lẫn chút âm hiểm khó lòng nhận ra.

Nhưng khi nhìn rõ Lãng Cửu Xuyên chỉ là một nữ t.ử ốm yếu, gã lập tức thu hồi ánh mắt, khôi phục lại dáng vẻ nho nhã, ôn hòa như cũ, phảng phất như tia nhìn sắc lẹm vừa nãy chỉ là ảo giác.

Lãng Cửu Xuyên cũng phối hợp diễn một màn kinh hoảng thất thố khi bất ngờ gặp người lạ, vội vàng lùi lại vào trong nhã gian rồi đóng c.h.ặ.t cửa lại.

Nàng tuổi đời còn trẻ, cơ thể lại ốm yếu mỏng manh. Sắc mặt không phải kiểu hồng hào khỏe mạnh mà lại nhợt nhạt tái nhợt, giống hệt như người mắc bệnh bẩm sinh yếu ớt từ trong trứng nước.

Một tiểu cô nương vừa gầy gò ốm yếu lại còn nhát gan khúm núm.

Chẳng đáng để bận tâm.

Gã đàn ông kia hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.

A Phiêu đứng ngay cạnh gã, vô cùng nhạy bén bắt được khoảnh khắc hơi thở của gã từ căng thẳng chuyển sang buông lỏng. Ánh mắt A Phiêu khẽ lóe lên, nhưng nét mặt vẫn giữ nguyên nụ cười xã giao hoàn hảo, bát diện linh lung.

Khiến người ta cảm thấy gã chỉ là một chưởng quầy bình thường. Và đúng thật, gã chỉ là một chưởng quầy, chỉ có điều hơi khác biệt so với những chưởng quầy bình thường khác mà thôi.

“Liễu Phong tiên sinh, mời ngài vào.” A Phiêu cười híp mắt làm động tác mời. Đợi gã đàn ông kia bước vào trong, A Phiêu mới đi theo sau, không quên kín đáo liếc mắt về phía nhã gian của Lãng Cửu Xuyên một cái.

Tiếng gọi tên này của gã, rõ ràng là đang cố ý báo cho Lãng Cửu Xuyên biết danh tính kẻ kia là ai.

Mà cái dáng vẻ kinh hoảng giả tạo của Lãng Cửu Xuyên ban nãy, Liễu Phong tiên sinh không nhìn ra, nhưng gã thì biết thừa. Con nhóc này đang giả heo ăn thịt hổ đấy.

Chỉ là cái vỏ bọc ốm yếu yếu ớt kia quá hoàn hảo, khiến người ta dễ dàng bị đ.á.n.h lừa.

Chậc.

Kẻ nào tin vào cái vỏ bọc ấy thì đúng là mù mắt rồi.

Cũng không biết tên Liễu Phong này có gì mờ ám, mà lại khiến nàng phải cất công làm bộ làm tịch, giả vờ yếu đuối như thế?