Nàng mới chính là nữ nhi ruột của Thôi thị sao?
Cái ý nghĩ này bị Phục Kỳ nhẹ nhàng nhắc tới, lại khiến cả người Lãng Cửu Xuyên tê rần, đầu óc ong ong, trống rỗng.
Nàng nhớ lại lần đầu tiên chạm mặt Thôi thị, cảm giác vừa xa lạ lại vừa thân thuộc. Nhưng điều khiến nàng không thể nào quên được, chính là sự ràng buộc huyết thống mãnh liệt ấy. Thôi thị luôn miệng nói nguyên chủ của cỗ thân thể này không phải là con ruột do bà sinh ra. Nhưng sao có thể chứ? Nếu không phải là ruột thịt, làm sao có thể tồn tại loại ràng buộc ấy?
Nay nghe Phục Kỳ nói vậy, sự ràng buộc này thực chất đã vượt qua ranh giới của huyết thống thể xác, nó là định mệnh giữa mẹ và con, là mối liên kết linh hồn c.h.é.m không đứt, bứt không rời.
Nhưng chuyện đó có khả năng xảy ra sao?
Làm sao có thể chứ?
Trong lòng Lãng Cửu Xuyên lúc này như có hai đứa trẻ đang cãi vã, đ.á.n.h nhau ỏm tỏi, khiến tâm trí nàng rối bời. Nàng nhìn Phục Kỳ và A Phiêu, gượng gạo nhếch khóe môi: "Không thể nào đâu nhỉ? Nếu thật là vậy thì cái kịch bản cẩu huyết này m.á.u đặc quánh luôn rồi."
Trên đời này sao lại có chuyện hoang đường đến vậy?
"Bọn họ đều nói đôi mắt này của ta giống hệt Lãng Chính Phiếm, ngũ quan cũng có vài nét hao hao Thôi thị. Vậy thì cái thân xác này sao có thể không phải là con của bọn họ được?"
A Phiêu trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: "Thực ra, ngươi có từng nghĩ đến trường hợp này chưa? Rất có thể ban đầu cái thân xác này chỉ có vài nét tương đồng với bọn họ thôi. Nhưng từ khi linh hồn ngươi nhập vào, trong quá trình dung hợp, dung mạo của nó mới dần dần biến đổi cho giống với 'ngươi' hơn? Bởi vì chủ hồn của cái thân xác này chính là ngươi, mà thần hồn lại có khả năng tác động đến tướng mạo. Thất tình lục d.ụ.c, nhất cử nhất động của con người đều ảnh hưởng đến vẻ bề ngoài. Ngươi càng ở trong cái xác này lâu, nó sẽ càng trở nên giống ngươi. Ngươi thử nhớ lại xem, ngay từ lúc bắt đầu, bọn họ có thấy ngươi giống họ đến mức đó không?"
Lãng Cửu Xuyên nghe vậy liền trở nên mờ mịt. Nàng vô thức cố gắng nhớ lại lai lịch của chính mình.
Nhưng nàng vốn chỉ là một tàn hồn, hồn phách lại không trọn vẹn, những ký ức trước kia đã bị lãng quên từ lâu. Rốt cuộc lai lịch của nàng ở đâu, chính bản thân nàng cũng chẳng hề hay biết.
Nếu nàng thực sự là con gái ruột của Lãng gia, thì kẻ nào đã thần không biết quỷ không hay đ.á.n.h tráo những đứa trẻ? Không, kẻ đó chắc chắn phải là một thuật sĩ am hiểu huyền thuật. Bằng không, làm sao có thể qua mặt được tất cả mọi người trong Lãng gia, khiến bọn họ đinh ninh rằng đứa trẻ giả mạo kia chính là con ruột?
Chỉ cần một chút thủ thuật che mắt là có thể giải quyết được mọi chuyện, quá đơn giản!
Nếu sự thật đúng là như vậy, thì kẻ đứng trong bóng tối kia cất công làm ra chuyện tày đình này là vì mục đích gì?
Còn cái bản lĩnh thông thiên mà nàng đang sở hữu nữa. Chẳng lẽ cứ đầu t.h.a.i chuyển kiếp là tự nhiên có được sao? Cho dù nàng có thiên phú xuất chúng đến mấy, thì cũng phải được người ta tận tình chỉ dạy từ lúc bập bẹ tập nói mới có thể biến thiên phú thành sức mạnh được chứ.
Vậy rốt cuộc, nàng có đúng là con gái ruột của Thôi thị hay không? Nàng mới chính là Lãng Cửu Xuyên hàng thật giá thật sao?
Phục Kỳ thấy Lãng Cửu Xuyên lộ ra vẻ mờ mịt, hoang mang như không thể chấp nhận sự thật, trông hệt như một cô nhóc chưa trải sự đời chứ chẳng phải vị thiên sư thủ đoạn thông thiên thường ngày, bèn lên tiếng an ủi: "Đây cũng chỉ là phỏng đoán của chúng ta thôi, cô nương không cần quá bận tâm. Sự thật sớm muộn gì cũng có ngày được phơi bày. Cái bí ẩn thân thế này, giống như Phiêu sư phụ đã nói, cứ bắt đầu điều tra từ phía Vinh gia. Cho dù không thể lập tức làm sáng tỏ tất cả, thì ít nhất chúng ta cũng có thể hé mở được một phần sự thật, ếch ngồi đáy giếng cũng phải nhìn thấy được bầu trời chứ."
Nói xong, ngài còn nháy mắt ra hiệu cho A Phiêu.
A Phiêu vội vàng hùa theo: "Đúng thế, đúng thế. Ngươi xem, ban đầu chúng ta còn mù tịt chẳng biết gì, giờ không phải đã dần chạm tới rìa của sự thật rồi sao? Cứ cho thời gian thêm chút nữa, chân tướng ắt sẽ bày ra trước mắt ngươi thôi. Đến lúc đó ngươi có buồn rầu cũng chưa muộn mà."
Mặt quỷ của Phục Kỳ xanh mét lại.
Có ai an ủi người khác kiểu đấy không hả?
Ngài lườm A Phiêu một cái sắc lẹm, chữa cháy: "Ý của Phiêu sư phụ là, cô nương không đáng phải buồn rầu vì những chuyện chưa chắc chắn. Thực ra, làm chuyện gì cũng sẽ để lại dấu vết. Vinh gia chính là một điểm đột phá tuyệt vời. Chỉ cần phá vỡ được bức tường phòng thủ của bọn chúng, chúng ta sẽ có thể xâm nhập vào trong và đào ra được chân tướng mà cô nương muốn biết."
A Phiêu gật đầu lia lịa. Nhưng gật xong gã mới chợt nhận ra có gì đó sai sai. Khoan đã, gã mới là sư phụ cơ mà, cái tên Phục Kỳ này ăn gan hùm mật gấu hay sao mà dám lườm gã?
Nghịch đồ to gan!
Lãng Cửu Xuyên dần dần lấy lại bình tĩnh. Nàng nhớ lại khoảnh khắc mình được đưa trở lại nhân gian. Đích thân Thôi Phán Quan đã áp giải nàng lên. Mặc kệ nàng phản đối không thèm cái thân xác tơi tả này, lão ta cứ lải nhải cái gì mà "phù hợp nhất", rồi cưỡng ép tống cổ nàng vào trong.
Xem ra phải tìm Thôi Phán Quan ôn lại chuyện xưa mới được.
Cùng lúc đó, dưới Địa phủ. Thôi Phán Quan đang đi đứng t.ử tế bỗng dưng vấp ngã sấp mặt. Lão lóp ngóp bò dậy, đưa mắt nhìn về hướng Quỷ Môn quan, miệng lẩm bẩm: "Điềm xấu! Điềm xấu a!" Kiểu này lão phải xin Diêm Vương gia cho nghỉ phép vài hôm để lánh nạn mới được.
Lãng Cửu Xuyên dời sự chú ý sang A Phiêu: "Nếu Vinh Thiếu chủ đã tẩu hỏa nhập ma, hiện đang bế quan không ra ngoài, vậy chúng ta phải ép ả ta lộ diện thì mới moi thêm được thông tin. Ngoài ra, cứ tạm giả thiết cái thân xác này của ta thực sự có liên hệ huyết thống với Vinh gia đi. Vậy thì phải điều tra xem quá khứ của người Vinh gia thế nào. Tại sao một giọt m.á.u của Huyền tộc lại rơi rớt vào một gia đình phàm tục, bình yên vô sự suốt ngần ấy năm, rồi bỗng dưng một ngày đẹp trời lại bị bọn chúng tìm tới tận cửa h·ành h·ạ đến c·hết? Chuyện này e là có ẩn tình sâu xa lắm đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ý ngươi là sao?"
"Ta hỏi ngươi, địa vị hiện tại của Vinh gia trong Tứ đại Huyền tộc như thế nào? Bọn chúng vốn đã ở thế yếu, nhân tài điêu lăng, ngay cả mầm mống có Đạo căn cũng chỉ nặn ra được mỗi một mình ả Thiếu chủ kia. Vậy nếu trong gia tộc thực sự có kẻ sinh ra một huyết mạch ưu tú, liệu bọn chúng có dễ dàng buông tha không?"
Phục Kỳ dẫu sao cũng xuất thân từ danh gia vọng tộc, nên cũng am hiểu chút ít về những trò dơ bẩn nơi hậu trạch. Ngài nhanh ch.óng phản ứng lại: "Ý cô nương là, vụ đ.á.n.h tráo đứa trẻ này, giới thượng tầng của Vinh gia hoàn toàn không hay biết?"
A Phiêu u oán liếc Phục Kỳ một cái. Cái tên nghịch đồ này, giành công phân tích nhanh thế!
"Không hẳn là hoàn toàn không biết, nhưng ít nhất thì những kẻ nắm quyền ch.óp bu chắc chắn không hay biết gì. Nếu không, bọn chúng tuyệt đối sẽ không trơ mắt đứng nhìn một huyết mạch có khả năng trợ lực cho gia tộc phải lưu lạc bên ngoài. Đặc biệt là khi cái thân xác này rất có thể cũng sở hữu cái gọi là Đạo căn." Lãng Cửu Xuyên cười gằn: "Thế nhưng vị Thiếu chủ kia cùng với mẫu thân của ả thì chưa chắc. Cung Thiếu chủ đã xác nhận rồi, người phụ nữ trong nửa bức chân dung mà ngươi đưa cho ta xem lần trước chính là Tứ phu nhân của Vinh gia, Hề Vân."
A Phiêu gật gù: "Được, vậy chúng ta sẽ bắt đầu điều tra từ Hề Vân này. Dù có là Huyền tộc thì cũng không thiếu những mưu mô tính toán nơi hậu trạch đâu. Là mẹ của Thiếu chủ, ả ta chắc chắn không phải ngoại lệ. Vậy còn kế hoạch ép vị Thiếu chủ kia phải lộ diện thì sao?"
Lãng Cửu Xuyên nhướng mày, một tia giảo hoạt lóe lên trong mắt: "Bọn chúng càng muốn bưng bít, thì chúng ta càng phải giúp bọn chúng tung hê lên. Ngươi nghĩ xem, nếu cái tin Vinh Thiếu chủ bị tẩu hỏa nhập ma, đứt đoạn Đạo căn truyền đến tai các Huyền tộc khác, bọn chúng sẽ phản ứng thế nào? Hay những môn sinh bị Vinh gia lừa gạt bấy lâu nay sẽ nghĩ gì? Con người vốn dĩ luôn hướng về chỗ cao, chim khôn thì phải biết chọn cành mà đậu. Cái bản tính tư lợi của nhân tính sẽ được dịp phát huy tối đa. Vinh gia muốn yên ổn, chúng ta liền quậy cho nó long trời lở đất. Nước có đục thì chúng ta mới dễ bề bắt cá được."
Giọng nói của nàng lạnh lẽo đến thấu xương. A Phiêu và Phục Kỳ không ai nói thêm lời nào, nhưng trong lòng đều hiểu rõ: Con nhóc này thực sự nổi điên rồi.
Cũng phải thôi, Lãng Cửu Xuyên vốn dĩ đâu phải dạng người dễ bị bắt nạt. Nay lại phát hiện ra những bi kịch giáng xuống đầu mình có liên quan mật thiết đến Vinh gia, e là bây giờ nàng đang mang tâm tư muốn đ.â.m nát l.ồ.ng n.g.ự.c đám người Vinh gia ấy chứ.
Chẳng qua là hiện tại vẫn còn phải nhẫn nhịn. Đợi đến cái ngày sức chịu đựng chạm giới hạn, cứ chờ xem nàng lật tung cái Vinh gia đó lên thế nào.
Vinh gia rồi sẽ có ngày bị con ưng cái này mổ mù mắt thôi!
Bàn bạc xong xuôi kế hoạch với A Phiêu, Lãng Cửu Xuyên liền dẫn Phục Kỳ rời đi. Trước khi đi, nàng tiện tay vơ vét luôn một đống vật liệu tốt chuyên dùng để cắt người giấy. Coi như đống Công Đức Hương kia cũng đáng giá đổi lấy một hai bộ nguyên liệu làm xác giấy chứ nhỉ?
A Phiêu đưa mắt nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần, rồi mới cẩn thận ôm lấy hộp Công Đức Hương và bọc lụa mà Lãng Cửu Xuyên gửi gắm, đi vào cánh cửa bí mật phía sau hậu đường.
Gã cứ ngỡ sẽ giống như mọi lần, chỉ cần giao đồ cho vị quỷ tướng gác cửa là xong. Nào ngờ hôm nay, Chủ t.ử lại truyền lệnh đích thân gã mang đồ vào diện kiến.
Một cánh cửa thông hai thế giới.
A Phiêu kính cẩn quỳ rạp trên mặt đất thỉnh an, rồi mới dâng món đồ mà Lãng Cửu Xuyên nhờ chuyển giao lên.
Phong Nhai nghe gã bẩm báo lại nội dung cuộc trò chuyện giữa hai người, trầm ngâm đón lấy bọc lụa. Ngài nhìn A Phiêu bằng một ánh mắt vô cùng phức tạp, phảng phất chút bất đắc dĩ xen lẫn tiếng thở dài sườn sượt, mang theo một loại cảm giác "hận sắt không thành thép" đầy đau xót.
A Phiêu: "?"
Chủ t.ử nhìn ta bằng cái ánh mắt y như nhìn một thằng ngu thế này là có ý gì vậy trời?
Thư Sách