Phong Nhai vừa tháo lớp lụa bọc bên ngoài ngọc tỷ, vừa khẽ thở dài một tiếng.
A Phiêu quỳ dưới đất, trong lòng thấp thỏm không yên. Gã lén lút đưa mắt nhìn vị quỷ tướng đứng cạnh, ánh mắt như muốn nói: Huynh đệ thông minh, mau chỉ điểm cho ta với, ta đã làm hỏng bét ở chỗ nào rồi?
Quỷ tướng nhìn gã bằng ánh mắt "hận sắt không thành thép", khẽ nhắc nhở: “Đồ ngu, ngươi bị con nhãi kia lừa moi thông tin rồi.”
Lừa moi thông tin?
A Phiêu sửng sốt, lập tức tua lại toàn bộ quá trình Lãng Cửu Xuyên giao món đồ này cho mình. Rốt cuộc gã đã sập bẫy lúc nào?
Nàng ta thản nhiên lấy món đồ này ra, nhờ gã chuyển cho Các chủ "tạm thời bảo quản". Còn bản thân gã thì... cứ thế mà vô tư nhận lấy. Gã chỉ hỏi đó là thứ gì, chứ tuyệt nhiên không hề từ chối hay thắc mắc xem liệu Các chủ có đồng ý hay không.
Thử nghĩ mà xem, nếu là người ngoài, e rằng gã đã sút thẳng cổ kẻ đó ra ngoài từ đời nào rồi. Ngươi là cái thá gì, muốn chủ t.ử nhà ta bảo quản đồ cho ngươi là được bảo quản chắc? Sao ngươi không lên trời luôn đi?
Nhưng ngặt nỗi Lãng Cửu Xuyên không phải người ngoài, nàng là cái "tiểu oan gia" của chủ t.ử nhà gã. Thế nên gã mới tự nhiên mà nhận lấy, nhận lấy...
Nàng ta lại chẳng hề ngốc nghếch. Chỉ cần nhìn thái độ hiển nhiên đó của gã, chắc chắn đã đoán ra được vài phần sự thật rồi.
Mặt quỷ của A Phiêu trắng bệch ra, gã run rẩy quỳ sụp xuống, vẻ mặt đầy hổ thẹn: “Chủ t.ử, A Phiêu đáng c·hết!”
Lúc này, Phong Nhai đã tháo lớp lụa ra xong, cỗ Truyền quốc ngọc tỷ lộ diện hoàn toàn. Ngài ngẩn người ra một thoáng, rồi bất chợt bật cười.
Thật sự là...
Nhân quả đúng là một thứ kỳ diệu.
Ngài quay sang nhìn A Phiêu, phẩy tay: “Thôi, đứng lên đi. Ngươi vốn dĩ chẳng phải là đối thủ của con nhóc ranh mãnh ấy, bị nó tính kế cũng là chuyện bình thường.”
A Phiêu len lén đứng dậy, rụt rè dò hỏi: “Chủ t.ử, ngài thực sự quen biết nàng ta ạ? Vậy ngài có biết lai lịch của nàng ấy không? Ngài không biết đâu, thân thế của nàng ta ly kỳ và cẩu huyết lắm. Hiện tại nàng ấy đang rất muốn tìm ra chân tướng. Nếu ngài biết thì...”
Phong Nhai nhạt giọng ngắt lời: “Mọi thị phi nhân quả, đều phải do tự tay nàng ấy tháo gỡ. Chờ đến khi nàng ấy tự mình tìm ra sự thật, cũng là lúc nàng ấy được sống một cách minh bạch, trọn vẹn.”
Nghe luồng khí lạnh toát ra từ giọng nói ấy, A Phiêu tức thì câm như hến, không dám ho he thêm nửa lời.
“Nàng ta vẫn luôn muốn được diện kiến chủ t.ử đấy ạ.”
Phong Nhai quay lưng lại, ánh mắt trầm ngâm hướng về phía ngọn đèn hoa sen bảy màu đang dùng để dưỡng hồn: “Thời cơ vẫn chưa tới.” Ngài ngừng một lát rồi bồi thêm một câu: “Chỉ một nén Công Đức Hương đã mua chuộc được ngươi rồi sao? Lại còn dám mở miệng nói đỡ cho nàng ta cơ đấy?”
A Phiêu giật thót mình, luống cuống lôi nén Công Đức Hương trong n.g.ự.c áo ra dâng lên bằng cả hai tay: “A Phiêu không dám ạ.”
“Cho ngươi thì ngươi cứ giữ lấy mà dùng, con nhóc đó lúc nào chả bày ra mấy cái trò dỗ ngọt này.” Phong Nhai phẩy tay: “Tuy đôi lúc nó ngốc nghếch thật, nhưng được cái tính sòng phẳng. Ngươi giúp nó, nó tuyệt đối không để ngươi chịu thiệt thòi đâu, nó là đứa cực kỳ coi trọng nhân quả.”
A Phiêu mừng rỡ cất nén hương vào lại trong n.g.ự.c áo, miệng hứa lia lịa: “Chủ t.ử cứ yên tâm, từ nay về sau A Phiêu nhất định sẽ cẩn trọng hơn, quyết không để bị nàng ta lừa lấy thông tin nữa đâu ạ.”
Giao tiếp với cái con nhóc mọc sẵn tám trăm cái tâm nhãn như Lãng Cửu Xuyên, xem ra gã cũng phải tự mọc thêm vài chục cái tâm nhãn nữa mới trụ nổi.
“Nó đã sinh lòng nghi ngờ rồi, chẳng sao cả, ngươi lui ra ngoài đi.”
A Phiêu cung kính bái lạy rồi quay người bước đi. Chợt gã cảm thấy có điều gì đó không đúng. Vừa ngoảnh đầu lại, đập vào mắt gã là khoảnh khắc Phong Nhai khẽ nghiêng người, để lộ ra thứ mà ngài vẫn luôn che khuất nãy giờ.
Là ngọn đèn hoa sen, và một luồng tàn hồn mờ ảo đang nương náu bên trong ngọn đèn ấy.
Đồng t.ử A Phiêu co rụt lại. Nhưng chưa kịp nhìn rõ, gã đã bị một cái phẩy tay của Phong Nhai hất văng thẳng ra ngoài.
Trong phòng, Phong Nhai cúi đầu nhẹ nhàng vuốt ve cỗ Truyền quốc ngọc tỷ. Chẳng rõ ngài đang nghĩ gì, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, rồi hừ lạnh một tiếng.
Ngài mang Truyền quốc ngọc tỷ đặt xuống ngay phía dưới đài sen. Luồng thụy cát chi khí tỏa ra từ ngọc tỷ lập tức cuồn cuộn dâng lên đài đèn, rồi từ từ rót thẳng vào linh hồn nhỏ bé đang tĩnh dưỡng bên trong.
“Cơ quan tính tận (tính toán mưu mô đến đâu) thì đã sao, suy cho cùng cũng chẳng thể nào tính lại được ý trời. Lấy từ chỗ nào, thì phải trả lại về chỗ đó, cứ chờ xem.” Phong Nhai nhìn đăm đăm vào Truyền quốc ngọc tỷ, một tia tàn khốc và sát ý thoáng xẹt qua đôi mắt.
Vị quỷ tướng mang hộp Công Đức Hương đến dâng lên, cung kính hỏi: “Chủ t.ử, có cần đốt nén hương này lên không ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đốt một nén đi. Ngươi cũng lấy một nén mang về mà dùng, thứ tốt đấy.” Phong Nhai quay đầu nhìn lại, ánh mắt dịu đi đôi chút, vương vấn vài phần ấm áp. Ngài như đang hồi tưởng lại hình bóng của ai đó ngày trước, mỗi khi vớ được món đồ tốt nào là lại đắc ý vênh váo mang đến khoe khoang, dâng lên trước mặt ngài.
Những ngón tay thon dài của ngài lướt nhẹ qua những nén hương, chìm đắm trong dòng ký ức xa xăm.
Quỷ tướng im lặng, cung kính lui xuống.
Lãng Cửu Xuyên dẫn Phục Kỳ quay trở lại Vạn Sự Phô. Phía hậu viện hai gian nhà trong đang có tiếng động lạch cạch. Dò hỏi mới biết, hóa ra người nhà họ Trang đang thu dọn hành lý chuẩn bị chuyển đi.
Nàng tìm một gian sương phòng trống, cẩn thận đặt linh vị của Phục Kỳ lên bàn thờ. Kế đó, nàng lấy ra một hộp hương đặt bên cạnh, dặn dò: “Trong hộp này ta có để sẵn hai nén Công Đức Hương, ngài dùng những lúc cần thiết cho việc tu luyện nhé. Bình thường thì cứ đốt Hồn Hương mà dùng. Xác giấy của ngài ta sẽ làm sớm rồi mang tới. Đợi đến lúc ta điểm linh quang lên xác giấy, ngài có thể nhập vào đó để đi lại thoải mái chốn nhân gian.”
Phục Kỳ trịnh trọng chắp tay vái lạy một cái, rồi nói: “Cô nương đi theo ta một lát.”
Lãng Cửu Xuyên có chút khó hiểu, nhưng không tiện hỏi nhiều, cứ thế cất bước theo sau ngài.
Thư Sách
Phục Kỳ dẫn nàng đi đến một căn phòng khác nằm sâu trong hậu trạch. Nhìn thấy mấy con tiểu quỷ đang đứng canh gác ngay trước cửa, mắt Lãng Cửu Xuyên khẽ nheo lại. Nàng quay sang nhìn Phục Kỳ: “Ngài đang học theo thói của A Phiêu đấy à? Muốn biến Vạn Sự Phô của ta thành tiệm quỷ luôn sao? Người nhà lão Trang Toàn Hải còn chưa dọn đi hết đâu đấy.”
Phục Kỳ vội vàng giải thích: “Ta dặn bọn chúng đứng im một chỗ, không cho đi lung tung rồi. Về phần gia đình Trang Toàn Hải, ta cũng đã báo mộng cảnh cáo, cấm bọn họ bén mảng lại gần căn phòng này, bằng không hậu quả tự chịu. Đây là mấy con tiểu quỷ ta bỏ tiền ra thuê đấy. Lát nữa phiền cô nương hóa cho bọn chúng chút tiền vàng, nến nhang với ít rượu thịt coi như trả công nhé.”
Lãng Cửu Xuyên liếc nhìn mấy con tiểu quỷ, hất hàm: “Được rồi, mấy đứa lui sang một bên đứng chờ đi.”
Đám tiểu quỷ vội vàng chắp tay khúm núm: “Đa tạ Thiên sư đại nhân. Chúng tiểu nhân đều đứng canh gác rất cẩn thận, bảo đảm không có một mống người nào dám bén mảng lại gần đây nhìn trộm đâu ạ.”
Lãng Cửu Xuyên nhướng mày.
Nàng đẩy cửa bước vào. Mới đi được nửa bước, chân nàng đã sững lại, hai mắt mở to hết cỡ, thao láo nhìn cảnh tượng trước mắt.
Ông trời ơi, nàng đang lạc vào Tàng Bảo Các nào đây?
Hơn chục chiếc rương gỗ lớn xếp la liệt. Có mấy rương chứa đầy ắp vàng nén, bạc nén sáng lóa cả mắt. Vài chiếc rương khác đang mở nắp, bên trong chất đống những hộp gấm tinh xảo, hoặc vứt lăn lóc đủ loại châu báu, trang sức, ngọc thạch quý giá. Hai chiếc rương xa xa thì cắm đầy những cuộn tranh chữ và lèn c.h.ặ.t những cuốn sách cổ sờn gáy.
Nàng bước tới, tùy tiện rút một cuộn tranh ra mở xem. Đó là một bức tranh thủy mặc vẽ cảnh non nước hữu tình, b.út pháp cực kỳ phóng khoáng và có hồn, góc tranh đóng dấu triện "Vọng Sơn". Trời đất, đây là b.út tích của danh họa Vọng Sơn tiên sinh!
Tim Lãng Cửu Xuyên đập thình thịch như muốn nhảy vọt ra ngoài. Nàng chuyển sang lật xem đống sách cổ. Toàn là cầm phổ (sách nhạc gảy đàn), kỳ phổ (sách thế cờ) và cả những cuốn sách cổ... tất thảy đều là những cuốn kỳ thư độc nhất vô nhị trên đời.
Nàng lại lân la sang đống rương chứa trang sức. Tiện tay mở một chiếc hộp gỗ long não nhỏ, bên trong lấp lánh những hạt trân châu phương nam to cỡ ngón tay cái, hạt nào hạt nấy tròn xoe, bóng bẩy và vô cùng trong trẻo. Cạnh đó còn có những hạt trân châu nhỏ hơn một chút, cực kỳ thích hợp để xâu thành chuỗi vòng tay nạm ngọc.
Vàng bạc thì khỏi phải bàn rồi, toàn là loại tuổi vàng mười phân vẹn mười.
Chỗ đồ đạc trong căn phòng này, gộp lại phải gọi là giá trị liên thành!
“Ngài vừa đi đào mộ tổ tông nhà ai lên đấy à?” Lãng Cửu Xuyên l.i.ế.m môi: “Lấy tài vật bất nghĩa, e là không tiêu xài yên ổn được đâu.”
Phục Kỳ lập tức thanh minh: “Toàn bộ số tài sản này đều là của ta cả đấy! Bọn ta mang nghiệp võ tướng, bổng lộc triều đình ban cho thực ra chẳng được bao nhiêu. Nhưng muốn tích cóp được những món đồ quý giá, chỉ cần ra chiến trường đ.á.n.h thắng trận là có thể vơ vét chiến lợi phẩm. Đồ đạc của ta, ngoài số tài sản công khai trên sổ sách, ta còn bí mật tẩu tán, cất giấu thêm một phần, phòng trường hợp bất trắc để chừa cho mình một con đường lui. Ta tổng cộng có ba điểm cất giấu kho báu. Hai chỗ kia e là đã bị người ta cuỗm mất từ lâu rồi. Chỉ còn sót lại duy nhất chỗ này, do được chôn giấu cẩn thận dưới một di chỉ hoang phế nên may mắn chưa bị ai đào trộm. Thế nên ta mới thuê Ngũ quỷ chuyển hết toàn bộ số tài sản này về đây.”
Đến lúc này Lãng Cửu Xuyên mới vỡ lẽ lý do tại sao bên ngoài lại có đúng năm con tiểu quỷ đứng canh gác.
Ngũ quỷ vận tài (Năm con quỷ chở tiền tài) - ngài ấy học mấy mánh khóe này cũng nhanh phết đấy.
“Nhờ cô nương ra tay siêu độ cho Phục gia quân của ta, mà đến nay ta vẫn chưa gửi tiền quẻ thù lao. Dù có hơi muộn màng, nhưng mong cô nương vui lòng nhận cho.” Phục Kỳ dang rộng hai tay, phóng khoáng tuyên bố: “Tất cả những thứ này, giờ là của cô nương.”
Lãng Cửu Xuyên vừa xoa xoa hai bàn tay vào nhau vừa cười tủm tỉm: “Ngài khách sáo thế này, làm ta... ngại quá cơ.”
Haha, phen này nàng phát tài to rồi!
“Tiền tài danh vọng suy cho cùng cũng chỉ là vật ngoài thân. Ta sống một đời không có lấy một mụn con cái nối dõi, từ nay về sau lại phải chuyển sang tu luyện Quỷ đạo, giữ lại đống của cải này cũng chẳng để làm gì.”
Đôi mắt Lãng Cửu Xuyên cong lên thành hình trăng khuyết, nàng vỗ bồm bộp lên cánh tay ngài: “Ngài cứ yên tâm. Ngài đã là quỷ của ta, ta tuyệt đối không để ngài phải chịu thiệt thòi đâu. Hồn Hương các loại, ta xin bao trọn gói cho ngài, đảm bảo dùng thả ga!”
Ây dà, ngài ấy trả công "khủng" thế này, e là sau này mình cũng phải tự giác nâng giá lên chút đỉnh mới xứng tầm.
Phục Kỳ cũng bật cười. Cái điệu bộ ham tiền này của nàng đúng là giống hệt một đứa trẻ, vừa đáng yêu lại vừa dễ dãi. Thế cũng tốt, xem ra muốn dỗ dành "đứa trẻ" này vui vẻ, chỉ cần đập vật ngoài thân vào mặt là xong.
“Cô nương ơi? Có khách nhân đến tìm ạ.” Giọng của Trang Toàn Hải từ ngoài sân văng vẳng vọng vào.