Mặc cho Lãng đại bá có gặng hỏi thế nào, Lãng Cửu Xuyên cũng không hề chỉ đích danh Trấn Bắc hầu. Nàng không tin tưởng thực lực hiện tại của Khai Bình hầu phủ. Không sai, tục ngữ có câu "thuyền nát cũng còn ba cân đinh", Khai Bình hầu phủ dẫu có sa sút thì cũng không phải là vô dụng hoàn toàn, nhưng nếu đem so với Trấn Bắc hầu phủ thì vẫn còn kém xa lắm.
Hơn nữa, Trấn Bắc hầu sắp sửa trở về để chủ trì hôn lễ cho trưởng t.ử của ông ta. Nếu Lãng đại bá biết chính hắn là kẻ đã g.i.ế.c nhị đệ của mình, thì khi đối mặt, liệu cái tâm cơ sâu sắc kia có thể giữ được bình tĩnh hay không?
Nàng đối với Lãng Chính Phiếm vốn chẳng có tình cảm sâu đậm gì, biết ông c.h.ế.t bởi tà thuật nham hiểm cũng chỉ cảm thấy phẫn nộ. Vậy mà Lãng đại bá, người cùng chung m.á.u mủ ruột rà với ông, sao có thể vờ như không có chuyện gì xảy ra?
Nam nhi trong nhà t.ử trận, tuy bi thương nhưng vẫn có thể chấp nhận được. Bởi ai cũng biết bước lên chiến trường chính là đem đầu buộc vào thắt lưng mà liều mạng. Da ngựa bọc thây là kết cục mà mọi gia tộc võ tướng có con cháu ra trận đều đã lường trước.
Nhưng c.h.ế.t bởi tà thuật, làm sao có thể nhẫn nhịn?
Đặc biệt, Trấn Bắc hầu lại là kẻ tâm cơ sâu sắc, cảnh giác và cẩn trọng. Nếu hắn nhận ra chút gì bất thường, nói không chừng sẽ ra tay trước để đối phó với Khai Bình hầu phủ.
Lãng Cửu Xuyên không ngại đối phó với Trấn Bắc hầu, nhưng nàng phải cố kỵ chuyện "ném chuột sợ vỡ bình ngọc".
Thế nên, đối mặt với ánh mắt ai oán, phẫn nộ xen lẫn xót xa của Lãng đại bá, Lãng Cửu Xuyên vẫn không hề d.a.o động.
"Có phải cháu cho rằng hầu phủ ngay cả việc báo thù cho phụ thân cháu cũng không làm được không?" Lãng đại bá trầm giọng hỏi.
Lãng Cửu Xuyên đáp: "Thù của ông ấy, để cháu báo!"
Lãng đại bá ngẩn người, nhìn thiếu nữ sắp đến tuổi cập kê trước mắt. Thân hình nàng gầy yếu, nhưng ngồi trên chiếc ghế vòng lưng lại thẳng tắp. Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không có nửa điểm đùa giỡn, mà đầy kiên định và tự tin. Quanh thân nàng toát ra sát khí, trong ánh mắt càng lộ rõ vẻ lạnh lẽo sắc bén.
Bảo kiếm sắp xuất vỏ, vừa ra tất thấy m.á.u.
Trong lòng Lãng đại bá chấn động, hốc mắt ửng đỏ, hơi ươn ướt. Nhị đệ đã có người kế tục rồi.
Ông hít sâu một hơi, hỏi: "Đây không phải là chuyện của riêng mình cháu. Cha cháu cũng là con cháu Lãng gia, là nhị đệ của ta. Khai Bình hầu phủ tuy đang trên đà sa sút, nhưng những nhân mạch ngày trước cũng chưa đứt đoạn hoàn toàn, vẫn còn không ít người có thể giúp đỡ."
"Ông ấy c.h.ế.t vì Phệ Tâm Cổ. Là kẻ nào làm, trong lòng cháu hiểu rõ, hắn cũng đừng hòng trốn thoát." Lãng Cửu Xuyên nói: "Chỉ là mũi tên dùng để che đậy kia, vừa vặn b.ắ.n trúng sau lưng ông ấy, rốt cuộc là trùng hợp, hay có người tiếp ứng, đây mới là điều cháu chưa rõ."
Nàng vuốt ve chén trà, nói tiếp: "Bất cứ kẻ nào hại ông ấy, cháu sẽ không bỏ qua cho một ai."
Có oán báo oán, có thù báo thù, rất công bằng.
Trong lòng Lãng đại bá vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, đầu ngón tay khẽ run rẩy. Phệ Tâm Cổ? Lại c.h.ế.t vì cổ độc sao?
Thảo nào bọn họ mổ t.h.i t.h.ể cũng không phát hiện ra gì, thì ra là cổ độc. Hơn nữa cổ lại nằm trong tim, bọn họ căn bản chưa hề xem xét đến nơi đó.
Nước mắt Lãng đại bá bỗng chốc tuôn rơi.
Nhị đệ, khi bị cổ trùng c.ắ.n nuốt, đệ ấy đã phải chịu đựng thống khổ đến nhường nào? Hèn chi di dung của đệ ấy lúc c.h.ế.t lại không có nửa điểm an tường. Chịu cảnh vạn trùng c.ắ.n xé tim gan, an tường được mới là lạ!
Tuy ông chưa từng nhìn thấy cổ thuật, nhưng vu cổ vốn là thứ khiến thế nhân kiêng dè, người trúng cổ lại càng khó bị người thường phát hiện hay phòng bị. Trừ khi là một y giả có y thuật cực kỳ cao minh mới có thể nhìn ra vài phần. Nhưng nếu cổ phát tác vừa nhanh vừa mãnh liệt, làm sao có thể phân biệt được?
Nghe Lãng Cửu Xuyên nói vậy, ông đã mường tượng ra cảnh tượng đó. E rằng khi Phệ Tâm Cổ tàn ác phát tác, mọi người đều chỉ nghĩ nhị đệ vì vết thương quá nặng mà không qua khỏi.
Không một ai hay biết, quả là thiên y vô phùng.
"Khốn kiếp!" Lãng đại bá tức giận vớ lấy cái chén, hung hăng đập vỡ!
Gã sai vặt ở cách thư phòng rất xa nghe tiếng chén trà vỡ vụn, lại rục rịch đi đổi chén mới.
Lãng đại bá đập chén xong, đi qua đi lại trong thư phòng rồi dần bình tĩnh lại. Ông quay sang nhìn Lãng Cửu Xuyên: "Cháu hỏi về tình hình thân binh của phụ thân cháu, là nghi ngờ bọn họ có nhúng tay vào sao?"
"Cái thứ gọi là phản bội ấy, chỉ cần lợi ích đủ lớn thì lòng trung thành sẽ chẳng còn tồn tại." Lãng Cửu Xuyên gõ gõ tay lên chén trà, nói: "Cháu chỉ cần một bản danh sách. Dựa vào việc xem tướng mạo, kẻ nào có làm ác hay không, kiểu gì cũng nhìn ra được."
Biết ai có nhúng chàm, vậy thì dễ xử rồi, cứ làm gỏi từng tên một.
Lãng đại bá gật đầu: "Ta sẽ sửa soạn một danh sách chi tiết cho cháu."
Ông cũng sẽ không bao che hay cãi lý thay cho những kẻ đó. Rốt cuộc người đời đều chạy theo lợi lộc, luôn có những kẻ không cưỡng lại được cám dỗ mà nảy sinh lòng phản trắc.
Trong đầu ông bỗng lóe lên một ý nghĩ, cả người cứng đờ, sắc mặt đại biến. Ông nhìn Lãng Cửu Xuyên, hỏi: "Cháu không chịu nói ra người kia, có phải vì hiện giờ hắn đã thăng quan tiến chức, thậm chí quyền cao chức trọng hơn cả Khai Bình hầu phủ chúng ta không?"
Lãng Cửu Xuyên nhìn ông, ánh mắt thâm trầm. Nàng tuy không nói gì, nhưng ánh mắt ấy lại không hề có ý phản bác.
Trái tim Lãng đại bá chùng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông đoán trúng rồi. Kẻ đó là ai, chính là...
Trong đầu Lãng đại bá xẹt qua một cái tên, sắc mặt lộ vẻ kinh hoàng. Không phải là hắn chứ?
Thư Sách
Ông không phải kẻ ngốc. Cứ thử nghĩ xem sau khi Lãng Chính Phiếm c.h.ế.t, ai là người hưởng lợi lớn nhất, kẻ đó chắc chắn không thể thoát khỏi nghi ngờ.
Trấn Bắc hầu Tạ Chấn Minh, là hắn sao?
"Có phải là..."
Lãng Cửu Xuyên đặt chén trà xuống, cắt ngang lời ông: "Cứ đưa danh sách cho cháu, còn lại bác đừng manh động, cứ ngoan ngoãn giữ đạo hiếu của mình là được. Rút dây động rừng chỉ rước thêm rắc rối cho cháu. Cháu không rảnh rỗi đến mức vừa đi đối phó với người ta lại vừa phải đi dọn dẹp tàn cuộc ở phía sau cho mấy người. Thế nên, đừng có làm bậy, cứ coi như chưa biết gì cả."
Lãng đại bá giật giật khóe miệng, bất lực nói: "Cháu không nói thì ta mới không biết. Cháu nói ra rồi, sao ta có thể vờ như không biết?"
"Nói cho bác biết, cũng là để bác chuẩn bị tâm lý trước, tránh sau này bị đả kích quá lớn." Lãng Cửu Xuyên nhíu mày, ngẫm nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Nhưng bác nói nghe cũng có lý. Đáng lẽ cháu không nên kể với bác, tốt nhất là lẳng lặng đi g.i.ế.c c.h.ế.t hết bọn chúng rồi tính sau."
Thất sách thật.
Lãng đại bá: "!"
Ông nhìn chằm chằm Lãng Cửu Xuyên hồi lâu, cất giọng: "Chẳng lẽ cháu định một mình gánh vác chuyện này sao?"
"Có gì mà không được?" Lãng Cửu Xuyên đáp: "Ông ấy là thân phụ của thân thể này. Không biết thì thôi, nay đã biết ông ấy c.h.ế.t oan, tự nhiên cháu không thể nhắm mắt làm ngơ. Đúng rồi, phu nhân cũng không biết chuyện này đâu, bác đừng nói với bà ấy, kẻo lại sinh thêm chuyện."
Ánh mắt Lãng đại bá phức tạp, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Tóm lại là vừa vui mừng, vừa chua xót, lại xen lẫn cả sự hổ thẹn.
Phàm là lúc Khai Bình hầu phủ còn nắm quyền cao chức trọng, nếu nghe được việc này, cớ sao phải cần đến một tiểu cô nương chạy đôn chạy đáo lo toan?
Lãng đại bá hạ quyết tâm phải rèn giũa đám huynh đệ trong nhà gắt gao hơn. Phải ép từng đứa một trở nên mạnh mẽ, thành những cường giả có thể bảo vệ gia tộc, đừng để thua kém cả một nữ nhi.
Cơ mà ngẫm lại cũng không đúng, mấy đứa phế vật kia có lợi hại đến mấy thì cũng không thể sánh bằng nàng. Than ôi!
...
Ở hòn non bộ ngoài hoa viên, mấy tiểu bối đang ngồi xổm lén lút ăn vụng thịt nai nướng bỗng cảm thấy lạnh buốt sống lưng. Không phải là bọn chúng ăn vụng bị phát hiện rồi chứ?
Lãng Cửu từng nói rồi, giữ hiếu là ở trong tâm. Bọn chúng đâu có ăn thịt mỗi ngày, lâu lắm mới dám lén ăn một lần thôi mà.
Ồ, ban ngày chớ nhắc người. Kẻ vừa mới đi ngang qua kia, chẳng phải là Lãng Cửu đó sao?
Tỷ ấy còn liếc nhìn về phía này nữa, nhìn thấy rõ mồn một!
...
Sau khi Lãng Cửu Xuyên rời khỏi thư phòng, Lãng đại bá vẫn ngồi thẫn thờ đến tận lúc trời tối mịt. Mãi sau ông mới đỏ hoe mắt gọi tâm phúc quản sự Cao Bình tới, phân phó dặn dò một loạt công việc, sau đó đứng dậy đi đến từ đường.
Lãng đại bá nhìn bức họa của nhị đệ, thắp cho ông một nén nhang thanh khiết, rồi òa lên khóc nức nở.