Thấy Tả Duyện - kẻ cầm đao - đã đồng ý, Lãng Cửu Xuyên hài lòng đứng dậy cáo từ. Nhân tiện, nàng cũng nhắc nhở hắn một câu rằng ngày Trấn Bắc hầu trở về không còn xa nữa, chuyện này phải nhanh ch.óng tiến hành, như vậy mới không uổng công ngày đại hôn của con trai hắn, nàng đã tặng một món quà lớn.
Tả Duyện tiễn nàng ra đến cửa, vẫn nhịn không được hỏi một câu: “Nếu như không kéo được người này xuống ngựa thì sao? Rốt cuộc phụ thân cô cũng đã qua đời nhiều năm, lại c.h.ế.t vì thuật vu cổ, cho dù muốn tìm dấu vết cổ trùng trên hài cốt e là cũng chẳng dễ dàng gì. Trong khi đó, nhân chứng lại bị cô đ.á.n.h phế mất rồi. Nếu làm không cẩn thận sẽ thành tội bôi nhọ Hầu gia đương triều, ngộ nhỡ hắn phản ứng kịp thời, nói không chừng sẽ quay lại c.ắ.n ngược Lãng gia một cái.”
Lãng Cửu Xuyên thản nhiên đáp: “Nếu thật sự như vậy, ta đây cũng đành phải gậy ông đập lưng ông thôi!”
Tả Duyện nghe xong mà da đầu căng cứng.
Lãng Cửu Xuyên vẫy tay chào hắn rồi lên xe ngựa trở về cửa tiệm. Tả Duyện đứng tại chỗ hồi lâu, hít một hơi thật sâu mới gọi quản sự tâm phúc đến căn dặn.
Quốc công phủ tự có mạng lưới tình báo và nhân mạch riêng, lại còn có cả ám bộ. Hiện tại muốn đẩy Trấn Bắc hầu vào t.ử lộ thì phải khởi động toàn diện mạng lưới để thu thập chứng cứ phạm tội của hắn, dù sao thời gian cũng chẳng còn nhiều.
Điều quan trọng nhất chính là binh quyền, hắn tin rằng Thánh nhân cũng rất vui lòng lấy lại thứ này. Một kẻ hèn mọn như thứ phi mà dám cắm sừng Thiên t.ử, ngài làm sao có thể để người cha không an phận của ả tiếp tục nắm quyền được cơ chứ?
Trong lúc Tả Duyện đang thầm tính toán xem nên tiến hành việc này như thế nào, Nhất Sách với sắc mặt trắng bệch vội vã đi tới. Tả Duyện vội vàng bước lên chắp tay hành lễ, trước tiên báo cho đạo trưởng biết Lãng Cửu Xuyên đã rời đi, sau đó mỉm cười mời ngài ở lại trong phủ an tâm tĩnh dưỡng phục hồi nguyên khí.
Nghe tin Lãng Cửu Xuyên đã về nhà, Nhất Sách tỏ vẻ vô cùng tủi thân, trông hệt như một đứa trẻ đáng thương bị vứt bỏ, lầm bầm: “Dùng xong là vứt, đúng là đồ không có lương tâm.”
Tả Duyện lại hỏi ngài có yêu cầu gì về mặt thù lao không, đồng thời cũng khéo léo bộc lộ ý định muốn để Công phủ cung phụng ngài lâu dài. Đối với một vị đạo sĩ có bản lĩnh thực sự, Tả Duyện đương nhiên không ngại tốn kém để cung phụng.
Nhất Sách rất muốn mở miệng nhờ Thế t.ử xây dựng lại đạo quán trên núi cho mình, nhưng lại cảm thấy yêu cầu như vậy có chút làm khó người ta, hơn nữa bản thân hắn cũng còn việc chưa làm xong nên đành quy ra tiền mặt vậy.
Hắn cũng từ chối việc ở lại Công phủ tĩnh dưỡng. Công phủ tuy tốt, thậm chí còn có nhiều loại t.h.u.ố.c quý giá để hắn đại bổ đặc bổ, nhưng ở trong cái ổ phú quý này quá lâu, hắn sợ mình sẽ chểnh mảng tu hành, đ.â.m ra tham luyến vinh hoa, làm hỏng đạo tâm. Do đó, hắn kiên quyết từ chối.
Tả Duyện còn tưởng rằng mình tiếp đón không chu đáo nên ra sức giữ lại. Nhưng sau khi nghe Nhất Sách giải thích, hắn vô cùng kính nể, liền hai tay dâng lên một hộp ngân phiếu.
Nhất Sách ra khỏi Quốc công phủ, đi lòng vòng qua bảy tám ngã rẽ rồi chui vào một con hẻm nhỏ. Hắn mở chiếc hộp ra, bên trong là một xấp ngân phiếu dày cộp, toàn là mệnh giá một trăm lượng, chỗ này ít nhất cũng phải tới mấy ngàn lượng chứ chẳng chơi!
Quả không hổ danh là gia tộc công hầu.
Nhất Sách cố kìm khóe miệng đang nhếch lên, luyến tiếc rút ra mười tờ đem đến ngân trang gửi lại, số tiền còn dư đều đem quyên góp cho thiện đường và một số đạo quán.
Người tu đạo, đạo tâm phải thuần túy thì mới đạt được sự tự tại và chạm tới đại đạo, ngàn vạn lần không được sinh lòng tham!
Lại nói đến Lãng Cửu Xuyên, nàng mang theo một xe đầy ắp quà cáp do Công phủ tặng trở về cửa tiệm. Phục Kỳ bước ra đón, thấy sắc mặt nàng tái nhợt liền hỏi: “Sự tình không dễ giải quyết sao?”
“Đều đã lo liệu ổn thỏa, may mắn là ta đã nghe lời Phiêu chưởng quỹ, hợp tác cùng người khác.” Lãng Cửu Xuyên đáp. Nếu không, một mình nàng vừa phải đối phó với ác chú, lại vừa phải phân tâm bảo vệ Bạch thị. Dù cho nàng có khả năng làm nhiều việc cùng lúc thì linh lực hao tổn chắc chắn sẽ còn lớn hơn hiện tại rất nhiều.
Hiện tại có người cùng gánh vác ngũ tệ tam khuyết này, linh lực của nàng tuy có suy hao nhưng cũng không đến mức làm tổn thương thần hồn.
Phục Kỳ gật đầu: “Không sao là tốt rồi. Tống nương t.ử có hầm canh nhân sâm trên bếp lò nhỏ, để ta mang qua cho cô nhé?”
“Ta vừa uống ở Công phủ rồi, cứ để đó hầm tiếp đi. Thật ra chuyến đi đến Công phủ lần này có một chút thu hoạch ngoài ý muốn, ngươi cũng theo ta vào đây.” Nghĩ tới cốt linh, trên mặt Lãng Cửu Xuyên lộ ra vẻ sung sướng.
Tiền thù lao nhận được từ việc xử lý lời nguyền trên người Bạch thị không những đổi được cái gật đầu của Tả Duyện, để hắn ra tay đối phó Trấn Bắc hầu thay nàng, giúp nàng đỡ bận tâm bao nhiêu chuyện, lại rảnh tay giải quyết việc khác, mà cốt linh kia mới càng là niềm vui bất ngờ.
Sợi gân dài ba tấc đó, nàng dự định dùng để nối lại gân tay gân chân cho mình. Về phần cốt linh, sau khi loại bỏ được nghiệp lực rồi luyện chế lại, kiểu gì cũng tạo ra được một món pháp khí hộ thân đắc lực.
Phục Kỳ nghe Lãng Cửu Xuyên nói vậy, có chút bất ngờ: “Đó là gân mãng xà mà…”
Thư Sách
“Thì có sao đâu, con mãng xà đó cũng đâu phải loại tầm thường. Đêm qua lúc giải chú ta đã nhìn thấy chân thân của Liễu tiên, nàng ta đã tu luyện ra một chiếc sừng nhỏ rồi.” Trong giọng nói của Lãng Cửu Xuyên vẫn mang theo một tia xót xa và tiếc hận: “Đúng là ngu ngốc đến mức đần độn mà, nhảy vào cái gọi là bể tình để làm gì cơ chứ? Ngàn năm đạo hạnh chỉ trong một sớm tan thành mây khói. Nếu không thì với tư chất của ả, cứ tiếp tục tu hành, từ mãng xà hóa giao long rồi thăng làm chân long, chưa hẳn là không có cơ hội. Cho dù tệ nhất thì chui vào trong miếu chịu hương hỏa, làm một vị Hộ pháp thần linh, kiểu gì mà chẳng tốt hơn cái việc đi dòm ngó nam nhân của kẻ khác.”
Phục Kỳ đáp: “Con đường tu hành vốn dĩ cô liêu, nhất thời không kìm lòng được cũng là chuyện khó tránh khỏi.”
Lãng Cửu Xuyên trừng mắt lườm hắn một cái: “Vậy thì ngươi nhất định phải kiềm chế cho kỹ vào, đừng có mà diễn cho ta xem cái vở kịch tình người duyên ma chưa dứt đấy nhé.”
Phục Kỳ: “!”
Vào đến thư phòng, Lãng Cửu Xuyên lập tức nói: “Nhân cơ hội này để ta kiểm tra xem dạo này ngươi tu tập quỷ đạo đến đâu rồi, bày một cái kết giới ra đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng muốn lấy cốt linh từ trong Tiểu Cửu tháp ra, nhưng để tránh thứ đồ không rõ tên tuổi đang rúc bên trong cốt linh tẩu thoát, nàng phải bày một cái kết giới trước để phòng hờ vạn nhất.
Phục Kỳ dù không hiểu nhưng đây chỉ là một yêu cầu nhỏ, chẳng có gì khó khăn nên hắn lập tức bày ra một kết giới. Hắn tu tập quỷ đạo, kết giới được tạo ra đương nhiên khác với chính đạo của Đạo gia, nó tràn ngập âm khí. Nói khó nghe một chút thì kết giới của hắn cũng gần giống như quỷ vực, chỉ là bên trong không nhét thêm mấy thứ đồ kinh dị mà thôi.
Lãng Cửu Xuyên hài lòng gật đầu, lúc này mới gọi Tiểu Cửu tháp ra, lấy cốt linh từ bên trong.
Quả nhiên, cốt linh vừa xuất hiện liền chạy trốn theo bản năng, nhưng ngay khi va chạm vào kết giới, nó liền phát ra một tiếng thét ch.ói tai.
“Thứ gì thế này, bẩn c.h.ế.t ta rồi!”
Đây là một giọng nói giống như một tiểu cô nương, nghe ngập tràn vẻ ghét bỏ. Trong chốc lát, một thứ gì đó trong suốt, mềm mượt tròn lẳn từ trong cốt linh bay ra. Thứ đó nhìn như là…
Một quả bóng nước?
Tương Xế là kẻ đầu tiên không nhịn được, vươn móng vuốt ra chọc một cái nhưng lại bị thứ đó b.ắ.n ngược trở lại. Nó mềm mại, dẻo dai, sờ vào rất đã tay, có vẻ khá là thú vị.
Nó vô cùng hào hứng, định vung vuốt đập thêm phát nữa.
“Đồ xấu xí, đừng có qua đây!” Quả bóng nước nảy lên thật cao, the thé cất giọng mắng mỏ.
Tương Xế: “?”
Cái thứ c.h.ế.t tiệt gì thế, đồ xấu xí, đang nói nó đó hả?
Thật là tức c.h.ế.t mà, hổ cũng có sĩ diện, sĩ khả sát bất khả nhục!
Rống!
Tương Xế gầm lên một tiếng, đôi mắt hổ trợn trừng. Nó phóng người nhảy vọt lên, dùng cả hai móng vuốt vồ lấy quả bóng nước định xé xác, đồng thời khạc thẳng luồng hổ tức nóng rực từ trong miệng ra.
Một luồng sát khí mang theo viêm tức đ.â.m sầm vào quả bóng nước, thế nhưng lại giống như ngọn lửa rơi tõm vào đại dương bao la, quả bóng nước đột ngột biến hình, tỏa ra những vòng gợn sóng như mặt nước lăn tăn.
Tương Xế cả kinh. Ngay lúc sắp rơi xuống đất, nó lại lấy đà nhảy phốc lên đậu trên chiếc giá gỗ trong phòng, nhìn chằm chằm vào những vòng sóng nước kia như hổ rình mồi: “Rốt cuộc mi là thứ quái gì vậy?”
Thế mà lại chẳng hề hấn gì trước viêm tức của nó.
Gợn sóng nước lại một lần nữa ngưng tụ thành quả bóng nước, nó cười trào phúng: “Ta cứ không thèm nói cho mi biết đấy!”
Lãng Cửu Xuyên thình lình đ.á.n.h ra một đạo Đạo quyết, một khối bùn đất bẩn thỉu b.ắ.n thẳng về phía quả bóng nước. Cục bùn vàng khè vẩn đục, loáng thoáng tỏa ra mùi hôi thối khó tả, chớp mắt đã bao bọc lấy nó kín mít từ trong ra ngoài.
Quả bóng nước: “!”
Tuy nó không phải là con người, nhưng người đàn bà này quả thực quá ch.ó má rồi! Sao có thể dùng loại bùn đất uế tạp này để đối phó với Thủy tinh thuần khiết trong sạch như nó cơ chứ!