Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 372: Công thức lừa gạt quen thuộc



 

Vạn vật đều có linh, cũng có tinh túy riêng, nước cũng như thế. Thủy tinh chính là tinh khí của nước, là tinh hoa tự nhiên ngưng kết từ những thể nước thuần tịnh và chứa đựng linh khí, vô cùng thanh thuần và linh động.

Thủy tinh trước mắt này có thể nói tiếng người, ắt hẳn đã tu hành nhiều năm, sinh ra linh trí thì mới làm được như vậy.

Nghe nó giải thích một hồi, Tương Xế mới hiểu ra, hèn gì nó không sợ viêm tức. Thử hỏi có nước nào lại đi sợ lửa cơ chứ? Mà Lãng Cửu Xuyên vừa ra tay đã ném một đống bùn phân dơ bẩn hôi thối, dọa nó lập tức khuất phục, khai sạch sành sanh lai lịch của mình.

“Cô nhìn ra sao?” Tương Xế nhìn về phía Lãng Cửu Xuyên. Đây là sự khác biệt giữa người và hổ ư? Xem ra nó có chút ngốc nghếch rồi.

Lãng Cửu Xuyên nhạt giọng nói: “Tuy không thể chắc chắn nó là Thủy tinh, nhưng ta đoán nó có liên quan đến nước, hoặc là linh, hoặc là tinh quái, cho nên mới thử một lần xem sao.”

Thủy tinh tức giận phì phò nói: “Vậy sao cô không dùng bùn đất sạch sẽ một chút, cứ nhất quyết phải dùng thứ dơ bẩn như thế? Thật nhìn không ra tiểu nương t.ử cô trông thì sạch sẽ, ánh mắt chính trực, đôi mắt trong veo mà nội tâm lại bẩn thỉu như vậy… Á, lại tới nữa!”

Nó nhảy tót lên trần nhà với tốc độ cực nhanh, né tránh đạo quyết của Lãng Cửu Xuyên, giận dữ hét: “Cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu, cẩn thận ta dâng nước ngập Kim Sơn đấy!”

“Ngươi thử xem?” Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên thanh lãnh: “Ta không ngại khiến ngươi bốc hơi khỏi thế gian này đâu.”

Thủy tinh run rẩy, cơ thể dạng quả bóng nước tròn vo cũng vì thế mà khẽ đong đưa.

Mắt hổ của Tương Xế tối sầm lại. Nếu thứ kia mà nảy tới đây, nó nhất định sẽ vồ lấy!

Không đúng, đây là hành động trêu mèo ghẹo ch.ó của loài người. Nó đường đường là Bạch Hổ Vương, đâu phải là con mèo con chưa dứt sữa!

Phục Kỳ chằm chằm nhìn Thủy tinh, hỏi Lãng Cửu Xuyên: “Nước có linh khí, cũng có thể ngưng tụ ra tinh thể và sở hữu linh trí sao?”

Lãng Cửu Xuyên đáp: “Vạn vật có linh, vốn đã có thể tu hành. Chỉ cần thời gian tu hành đủ dài, hơn nữa lại có đủ linh khí, tại sao lại không thể ngưng tụ ra được?”

“Không sai, một tên quỷ quái hèn mọn như ngươi còn có thể mượn thân thể người giấy để đi lại trên dương gian. Ta đây là nước sinh ra từ việc tập hợp linh khí đất trời, sao lại không ngưng tụ ra được? Ta còn sống lâu hơn ngươi, cớ gì lại không tu ra được linh trí?” Thủy tinh cãi lại hắn.

Phục Kỳ kinh ngạc: “Ngươi lại có thể nhìn thấu bản thể của ta sao?”

“Âm u trầm mặc, toát ra toàn quỷ khí, một con lão quỷ như ngươi, Thủy tinh thanh triệt sạch sẽ có linh nhãn như ta sao có thể không nhìn thấu? Dơ bẩn uế tạp như vậy…” Nó nói rồi lại len lén liếc Lãng Cửu Xuyên một cái. Kẻ nó kiêng kị nhất vẫn là người phụ nữ còn ch.ó má hơn cả ch.ó này.

Phục Kỳ lại bước tới trước một bước, ngó trái ngó phải, vô cùng nghiêm túc hỏi: “Mắt của ngươi ở đâu vậy?”

Thủy tinh: “!”

Thư Sách

Nó là Thủy tinh, là một khối bóng nước tròn vo, lấy đâu ra mắt cơ chứ? Nhưng nó có thể nhìn thấy, toàn thân nó đều có thể nhìn được vạn vật, cơ mà chuyện này phải giải thích thế nào đây?

Phụt.

Tương Xế thấy nó bị sự ngay thẳng của Phục Kỳ chặn họng đến mức nghẹn lời thì mừng rỡ ra mặt. Đáng đời, ai bảo nó kiêu ngạo đắc ý cơ!

Trong đáy mắt Lãng Cửu Xuyên cũng thấp thoáng ý cười.

Bị trêu chọc, Thủy tinh vừa tức giận lại vừa tủi thân, "oanh" một tiếng thế mà lại òa khóc: “Các người ức h.i.ế.p cục nước này!”

Trong phút chốc, trong phòng bỗng dưng đổ mưa, từng hạt nước tí tách từ trên không trung rơi xuống.

Cả Tương Xế và Phục Kỳ đều ngớ người. Thủy tinh khóc mà cũng làm trời mưa được ư?

Lẽ nào nó là phân thân của Vũ thần trên thiên đình hạ phàm?

Thấy căn phòng sắp sửa gặp tai ương, Lãng Cửu Xuyên lập tức bấm quyết niệm chú: “Nín ngay, làm hỏng phòng của ta là ngươi biến thành nước cống đấy.”

Thủy tinh cứng đờ người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mưa ngừng rơi.

Lãng Cửu Xuyên bèn hỏi: “Hồ nước bên trong Quốc công phủ tuy có chút linh khí, nhưng chung quy cũng chỉ là một cái hồ, không thấy nguồn nước nơi đó dồi dào linh khí cho lắm. Ngươi làm thế nào mà ngưng tụ ra tinh phách từ trong đó được vậy?”

“Bây giờ nó chỉ là một cái hồ bình thường không có gì lạ, nhưng ngàn năm trước, bên dưới hồ nước ấy từng có một mạch suối cổ. Ta chính là được ngưng tụ từ nước của mạch suối cổ đó.” Thủy tinh nhớ lại: “Linh khí lúc đó không hề khô cằn như bây giờ. Bên dưới suối cổ lại có một khoảng thiên địa riêng biệt, vô cùng dồi dào linh khí. Ta ngưng tụ thành Thủy chi tinh phách từ nơi đó, dựa vào việc hấp thụ địa khí dưới đáy mạch suối mà tu luyện. Vốn dĩ ta cũng chỉ là một khối hỗn độn ngây ngô, nhờ ngàn năm qua cần cù tu hành mới tu ra được linh trí.”

Nó lơ lửng giữa không trung, quả bóng nước trong suốt đong đưa qua lại khiến người ta nhìn chỉ muốn đưa tay bóp một cái.

“Đúng là ta không mọc ra đôi mắt nào cả, nhưng ta vẫn có thể nhìn thấy. Lớp thân nước này chính là mắt, là tai, là toàn bộ giác quan của ta.” Thủy tinh nhìn mọi người, nói tiếp: “Ta đã chứng kiến bốn mùa luân chuyển, vạn vật khô vinh thay đổi, tích lũy từng chút linh tính mới tu ra linh trí. Dựa vào đâu mà các người cười nhạo ta?”

“Do ngươi cứ mở miệng ra là chê bẩn, nên đừng trách người ta phản kích.” Lãng Cửu Xuyên nhàn nhạt nói: “Nếu ngươi đã là Thủy tinh, tại sao lại muốn cướp cốt linh của ta?”

Thủy tinh trở nên kích động: “Đó là hài cốt của Sương Trắng, ta đương nhiên phải đoạt lại.”

“Sương Trắng sao?” Lãng Cửu Xuyên sửng sốt.

“Không sai, đó là một con bạch xà nhỏ được sinh ra trong mạch suối cổ. Nó xinh đẹp và trong sáng hệt như sương trắng buổi sớm nên mới gọi là Sương Trắng. Cái đồ ngốc đó đã tu hành cùng ta nhiều năm, linh khí thì tu được rồi, thế nhưng đầu óc lại úng nước! Đi làm Liễu tiên thì cũng thôi đi, làm một Địa tiên mà lại tự rước lấy kết cục thê t.h.ả.m như vậy.” Thủy tinh tức giận bất bình càu nhàu: “Ta cảm nhận được khí tức của nó. Đã là bạn cũ bao năm qua, ta muốn nhặt xác cho nó thì có gì sai chứ?”

Đáng tiếc là xác thì chưa nhặt được, ngược lại còn rơi vào cảnh bị bắt nhốt.

Thật đúng là xui xẻo mười đời.

Lãng Cửu Xuyên trầm mặc. Hóa ra tên thật của Liễu tiên là Sương Trắng, thế này coi như là duyên phận gì đây?

Nàng nhìn Thủy tinh, đầu óc quay cuồng tính toán cực nhanh, dõng dạc nói: “Mặc kệ là thế nào, ta đã độ hóa nghiệp lực trên hài cốt của Sương Trắng nên nó chính là của ta. Ta sẽ luyện hóa lại nó thành pháp khí mới.”

Thủy tinh lăn tăn gợn sóng. Cái đồ con người gian xảo này.

Lãng Cửu Xuyên chăm chú nhìn nó, nói: “Hồ nước trong Công phủ kia cũng không có nhiều linh khí, đối với việc tu hành của ngươi chẳng ích lợi gì. Ngươi có muốn đi theo tu hành cùng ta không?”

Tương Xế ngoảnh sang nhìn. Ủa khoan, cái công thức lừa gạt quen thuộc này sao lại được lôi ra dùng sống động y như thật vậy?

Một Thủy chi tinh phách hiếm có, Lãng Cửu Xuyên đương nhiên không muốn bỏ qua. Nói nàng tham lam cũng được, nói thế nào cũng xong, tóm lại là nàng muốn thu phục bằng được khối Thủy tinh này!

Dù sao thì cũng là tinh hoa đất trời do ông trời ban tặng mà.

Ừm, nói lời này ít nhiều cũng hơi mặt dày không biết xấu hổ. Nhưng nếu không phải ông trời ban cho thì nó đã tu hành ngần ấy năm, cớ sao lại cứ khăng khăng rơi vào tay nàng chứ?

Bởi vậy mới nói, đủ mọi chuyện gộp lại, đều là ý đồ minh mẫn của ông trời!

Cũng may là người và yêu ở đây không ai biết thuật đọc tâm, bằng không chắc chắn sẽ mắng toáng lên một tiếng "Ngụy biện" cùng "Đồ mặt dày vô sỉ"!

Thủy tinh cũng bị lời đề nghị của Lãng Cửu Xuyên làm cho ngớ người: “Tu hành cùng cô á?”

“Không sai. Ta sẽ làm cho ngươi một vật chứa mới. Ngươi thấy bạn nhỏ của ngươi thế nào?” Lãng Cửu Xuyên chỉ chỉ vào cốt linh: “Sau khi ta luyện chế lại nó, ngươi có thể bám vào bên trong, đi theo ta. Từ nay về sau sẽ không còn bị giới hạn trong môi trường nước, chỉ phụ thuộc vào mạch nước nữa. Ngươi sẽ cộng hưởng cùng với cốt linh, dễ dàng cảm ứng và hấp thu hơi nước, tinh hoa nhật nguyệt, sương sớm có mặt ở khắp nơi trong trời đất này để rèn luyện tinh phách của mình.”

Thủy tinh ngơ ngác. Lại còn có thể làm vậy nữa ư?

Tương Xế nhìn cục tròn mềm nhũn kia, rất muốn lên tiếng khuyên một câu "Đừng nghe con mẹ l.ừ.a đ.ả.o này lừa phỉnh", nhưng nghĩ đến bộ dạng tròn vo của nó, biết đâu sau này lại có thể lôi ra vờn chơi, thế là nó đành hèn mọn ngậm miệng lại.

Thủy tinh vẫn còn chút chần chừ do dự. Lãng Cửu Xuyên cũng không thúc giục nó, sai Phục Kỳ gỡ kết giới ra. Nàng bước về phía cửa, nhìn A Phiêu vừa hiện ra thân hình, trêu chọc: “Chà, khách quý giáng lâm hàn xá đây sao. Sao ông lại tới đây?”

Phiêu chưởng quỹ cau mày, lên tiếng hỏi: “Cô có chắc quẻ bói trước đây của cô không sai chứ? Ta đã đích thân đi tìm dựa theo quẻ tượng cô chỉ điểm, nhưng căn bản là chẳng tìm được người.”

Lãng Cửu Xuyên hơi bất ngờ: “Không thể nào! Chút quẻ tìm người hèn mọn này, ta không có khả năng tính sai được. Trừ phi bát tự này không đúng, hoặc là do ông tìm không đúng cách!”

Thủy tinh: Bất ngờ chưa, ta chính là Thủy chi tinh phách đó!