Ngay từ trước khi giải chú cho Bạch thị, lúc Lãng Cửu Xuyên còn đang mải tính toán sổ sách ở Thông Thiên Các, A Phiêu đã nhờ nàng bấm một quẻ tìm người. Người cần tìm là Kiều Thư Yểu, thiên kim tiểu thư của Diệu Lưu Cư nằm ngay đối diện Thông Thiên Các, năm nay mười hai tuổi. Tính cả hôm nay thì cô bé đã mất tích được trọn năm ngày.
Lãng Cửu Xuyên dựa theo sinh thần bát tự gieo một quẻ, quẻ tượng chỉ điểm hãy tìm về hướng Nam, nơi gần nguồn nước. A Phiêu đã đích thân cất công đi tìm nhưng hoàn toàn bặt vô âm tín, thế nên ông mới chạy đến tìm nàng hỏi lại cho rõ, nhân tiện xem nàng xử lý chuyện nhà họ Bạch có bị phản phệ hay không.
Nhìn qua một cái, thấy khí tức của nàng vẫn rất tốt.
Người mà, cứ chưa c.h.ế.t thì chẳng phải là chuyện gì to tát. A Phiêu rất nhanh đã vứt sạch sự lo lắng dành cho Lãng Cửu Xuyên ra sau chín tầng mây, tiếp tục nhắc đến chuyện của Kiều Thư Yểu. Tiểu nha đầu kia chơi rất hợp tính với ông, hiện giờ người đã bặt vô âm tín mấy ngày nay, đừng nói là người nhà họ Kiều đang nóng ruột như lửa đốt, ngay cả ông chú già này cũng có dự cảm chẳng lành, dữ nhiều lành ít.
“Dựa vào quẻ tượng cô cho, người nhà họ Kiều khỏi phải nói, nhân thủ phái đi tìm chẳng những không giảm mà còn tăng lên, bấy giờ họ cũng chẳng buồn màng tới việc giữ gìn thanh danh nữa rồi. Còn bên ta chẳng những nhờ một đám quỷ hồn hỗ trợ mà chính ta cũng đích thân đi tìm, ấy vậy mà vẫn không thể tìm thấy người ở phương hướng cô chỉ định.”
Thư Sách
Lãng Cửu Xuyên cau mày, sao lại có thể như vậy được?
“Ông có chắc bát tự đó là thật không?”
“Sự tình đã đến nước này rồi, người nhà họ Kiều hoàn toàn không có lý do gì để nói dối chuyện này đâu.”
Lãng Cửu Xuyên nghe vậy, lấy đồng tiền ra gieo lại quẻ một lần nữa. A Phiêu nhìn vào quẻ tượng, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Quẻ tượng hiện ra giống hệt như lần trước.
“Cô bé biến mất như thế nào vậy?” Trước đó trong lòng Lãng Cửu Xuyên đang vướng bận việc khác, vả lại nghĩ bụng cũng chỉ là tìm một người, tính ra quẻ tượng để họ đi tìm là xong, cho nên nàng không hề hỏi cặn kẽ.
A Phiêu đáp: “Hôm mùng bốn, con bé cùng người nhà đến chùa Hộ Quốc dâng hương lễ Phật. Ngày đó chẳng phải có đại pháp hội sao? Ngay sau khi đại pháp hội kết thúc, con bé đi theo mẫu thân xuống chân núi phát cháo bố thí, do đông người nên bị tách ra, chỉ chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu nữa.”
Phục Kỳ đứng một bên vô cùng khó hiểu lên tiếng: “Diệu Lưu Cư tuy không phải là tiêu kim quật (nơi ăn chơi trác táng, vung tiền như rác), nhưng vì tổ tiên từng làm ngự trù trong cung nên thức ăn làm ra rất xuất sắc, giá cả đương nhiên không phải hạng bách tính bình thường có thể kham nổi. Nói cách khác, gia đình họ Kiều nếu không phải cự phú thì cũng là bậc quyền quý. Đã là gia đình thế kia, khi đi ra ngoài thì bên cạnh hẳn phải có không ít người hầu kẻ hạ hộ tống mới phải. Hơn nữa, tới một nơi đông đúc náo nhiệt vô cùng tận như thế, tiểu cô nương trong nhà đáng lý ra càng phải được trông chừng cẩn thận, theo sát từng li từng tí. Cớ làm sao lại có thể xảy ra chuyện như vậy được chứ?”
“Đại pháp hội ở chùa Hộ Quốc là ngày mà cơ hồ toàn bộ bách tính kinh thành đều đổ xô tới. Một là có cơ hội nghe các vị cao tăng đức cao vọng trọng giảng kinh, lại được chứng kiến cảnh tượng bọn họ biện kinh, xin pháp sư xoa đầu cầu phúc. Hai là sau pháp hội còn có các gia tộc quyền quý huân thần phát cháo làm việc thiện, tình cảnh tất nhiên là cực kỳ đông vui náo nhiệt.” A Phiêu mím môi nói: “Vào những ngày như thế này, chuyện lạc mất trẻ con kỳ thực xảy ra như cơm bữa. Nhưng Yểu Yểu gần như biến mất chỉ trong nháy mắt, e là con bé đã bị kẻ gian nhắm trúng và theo dõi từ sớm rồi.”
Tất cả mọi người đều rơi vào trầm mặc.
Lãng Cửu Xuyên chẳng buồn buông lời cảm thán bi thương. Người đã mất tích tận mấy ngày rồi, dù là t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn hay là có kẻ rắp tâm sắp đặt đi chăng nữa thì sự cũng đã rồi, bàn tán chuyện này lúc này chẳng còn ý nghĩa gì. Điểm mấu chốt vẫn là phải tìm được người mang về. Nàng liền nói với A Phiêu: “Ông đi tìm tóc hoặc đồ vật tùy thân của đứa trẻ này mang đến đây. Nếu không có thì lấy m.á.u từ đầu ngón tay của cha mẹ con bé cũng được. Ta sẽ làm một nén dẫn hồn hương để tìm thử xem sao.”
A Phiêu cứng đờ cả người: “Người không còn nữa sao?”
“Cũng không hẳn. Chẳng qua là ta mượn dẫn hồn hương để lợi dụng nhân quả huyết thống mà thôi. Nếu là đồ vật của chính con bé thì sẽ càng dễ dàng hơn, hồn hương sẽ tự động dẫn đường cho chúng ta đi tìm người.” Nàng khựng lại một nhịp, song vẫn buông ra một câu tàn nhẫn: “Hoặc là... tìm xác.”
Mọi người nghe xong đều giật thót mình.
“Cô đợi ta một lát.” A Phiêu v.út một cái, lắc mình biến mất tăm.
Tương Xế cất tiếng hỏi: “Đứa trẻ đó... sắp c.h.ế.t rồi ư?”
Lãng Cửu Xuyên lắc đầu: “Theo như bát tự biểu hiện thì người vẫn còn sống, nhưng năm mười hai tuổi, con bé này có một t.ử kiếp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tương Xế hít sâu một ngụm khí lạnh. Đứa trẻ này năm nay chẳng phải đúng mười hai tuổi sao? Nếu như không tìm thấy, chẳng lẽ cuộc đời con bé chỉ dừng lại ở đây?
Lãng Cửu Xuyên vẫn đăm đăm nhìn vào quẻ tượng mà rơi vào trầm tư. Nàng thừa biết núi cao còn có núi cao hơn, nhân tài bên ngoài còn có nhân tài kiệt xuất hơn, thế nhưng đối với thuật bói toán của mình, nàng vẫn tự tin phần nào. Quẻ tượng này tuyệt đối không sai, vậy cớ sao lại không tìm thấy người?
Bát tự không sai, thế mà lại tìm không thấy người. Nói cách khác, có kẻ đã dùng thủ đoạn để ngăn cách hoàn toàn khí tức của con bé, khiến cho cả người lẫn quỷ đều không có cách nào dòm ngó được. Có thể làm được đến bước này, e rằng chỉ có thể là trận pháp!
Lãng Cửu Xuyên chằm chằm nhìn vào tứ trụ bát tự kia. Nếu thật sự có người dùng trận pháp để giam cầm cô bé đến mức độ rào rạt không kẽ hở như thế này, chỉ e vụ mất tích tưởng chừng như vô tình này lại chẳng hề đơn giản chút nào.
Binh đến tướng chắn, nước tới đất ngăn. Trước mắt cứ tìm được người cái đã rồi tính sau! Lãng Cửu Xuyên không nghĩ ngợi nhiều nữa, nàng lập tức đứng dậy bước về phía căn phòng chuyên dùng để chế hương.
Trên nóc nhà, Thủy tinh chứng kiến toàn bộ quá trình mà lại bị bỏ quên chẳng ai thèm ngó ngàng đến: “?”
Vừa nãy là ai miệng lưỡi trơn tru rủ nó cùng tu hành thế hả? Sao thoắt cái đã quên béng mất sự tồn tại của nó rồi? Đáng lẽ lúc này phải nói thêm vài lời đường mật để dỗ ngọt cho nó thấy được chút lợi ích chứ?
Thủy tinh tức giận đến mức cơ thể liên tục biến đổi hình dạng.
Tương Xế không nhịn được bèn nhào tới, giơ móng vuốt lên nhào nặn nó từ một viên tròn vo thành một bãi dẹp lép!
Thủy tinh la oái oái: “Đồ xấu xí kia, mi dừng tay lại ngay cho ta!”
Lãng Cửu Xuyên bước vào hương phòng. Ngay từ lúc dọn dẹp sửa sang lại, căn phòng này đã được thi công chống ẩm mốc và mối mọt nên rất đỗi khô ráo, thoáng gió. Các loại hương liệu đặt ở đây hoàn toàn không lo chuyện bị ẩm ướt. Không những vậy, nàng còn tiện tay bày thêm một cái trận pháp nho nhỏ để bảo đảm những d.ư.ợ.c liệu này sẽ không bị thất thoát linh khí tự nhiên vốn có của chúng.
Trong hương phòng, có hai người giấy đang nhịp nhàng bào chế hương liệu đâu vào đấy. Vừa thấy Lãng Cửu Xuyên tiến vào, hai người giấy vội vàng buông công việc đang dang dở trong tay xuống, khúm núm cúi người chào nàng.
Các công đoạn chế hương vốn vô cùng rườm rà. Đặc biệt là phía Thông Thiên Các lại hay qua nhờ Lãng Cửu Xuyên làm giúp hồn hương, chỉ nội việc giải quyết mấy công đoạn chuẩn bị đó thôi cũng đủ làm người ta tốn công hao sức mệt mỏi rồi. Thế nên Phục Kỳ mới cố ý đi cất công tìm hiểu một phen, mời hai con quỷ về đây phụ giúp. Thù lao cho chúng chính là bao trọn nhang đèn đồ cúng. Chúng sẽ giúp xử lý ba cái việc vặt vãnh này, nhưng bước mấu chốt là vê nhang và đ.á.n.h hương quyết thì Lãng Cửu Xuyên vẫn phải đích thân ra tay.
Lãng Cửu Xuyên xua tay miễn lễ, bảo chúng tuyển chọn các loại nguyên liệu làm dẫn hồn hương mang ra đây. Bản thân nàng thì đứng ở một bên tập trung vẽ chú phù, đem trộn lẫn cùng với hương liệu, sau đó mới tiến hành nghiền nát, vê nhang định hình. Bước cuối cùng, nàng tung dẫn hồn quyết đ.á.n.h thẳng lên trên bề mặt nhang.
Ở một góc, hai con hương quỷ run rẩy núp vào nhau, ánh mắt đầy vẻ kính sợ lén nhìn nàng.
Lúc làm xong nhang, Lãng Cửu Xuyên còn tiện tay làm thêm một ít các loại hương khác để dự phòng. Đợi đến lúc A Phiêu quay lại, nàng mới cầm cây dẫn hồn hương đi ra ngoài. Vừa bước ra đã thấy đứng cạnh ông là một nam t.ử trung niên có vóc người đẫy đà. Người đó không ai khác chính là ông chủ Diệu Lưu Cư, Kiều Dương. Tuy ông ta sở hữu khuôn mặt tròn xoe cùng vóc dáng bệ vệ y hệt tượng Phật Di Lặc, thế nhưng biểu cảm trên mặt lúc này lại chẳng hề mang nét hiền từ, vui vẻ của Phật đà. Gương mặt ông ta đầy vẻ sầu não tiều tụy, đôi mắt đỏ ngầu hằn rõ tơ m.á.u, quầng mắt thâm đen một mảng, khóe miệng còn phồng rộp lên mấy nốt mụn nước vì quá lo lắng bốc hỏa.
Vừa nhìn thấy Lãng Cửu Xuyên, đôi mắt ông ta liền sáng lên vài phần, ánh mắt ngập tràn vẻ mong mỏi: “Đại sư, ngài thực sự có thể giúp ta tìm lại được tiểu nữ sao?”
Lãng Cửu Xuyên mím môi: “Cứ thử xem sao đã. Đồ vật ông mang tới đủ rồi chứ?”
Kiều Dương vội vàng móc từ trong n.g.ự.c ra một chiếc khăn tay trắng tinh rồi cẩn thận mở ra. Bên trên chiếc khăn là mấy sợi tóc, ông nghẹn ngào: “Đây là tóc của tiểu nữ lưu lại trên chiếc lược.”
Lãng Cửu Xuyên đón lấy, đoạn lấy b.út viết tên họ cùng sinh thần bát tự của Kiều Thư Yểu ra, rồi cuộn tròn mấy sợi tóc của cô bé vào trong tờ giấy. Hai tay nàng thoăn thoắt bắt quyết niệm chú, miệng lẩm nhẩm những từ ngữ thần bí, rồi tung một đạo quyết đ.á.n.h thẳng vào tờ giấy ghi bát tự kia.
Phụt.
Tên họ và bát tự vừa cáo với trời xanh liền vô hỏa tự cháy bốc lên một ngọn lửa nhỏ. Cây dẫn hồn hương lúc này cũng phát ra một tiếng nổ lách tách rất khẽ, trên đầu nhang bừng lên một đốm lửa đỏ tươi. Một làn khói mỏng nhẹ nhàng bay lên, lắc lư đong đưa rồi bắt đầu uốn lượn kéo dài về một hướng nào đó.
“Cầm lấy nó, cứ đi theo làn khói hồn hương, trong lòng phải liên tục mặc niệm tên con gái của ông.” Lãng Cửu Xuyên đưa cây dẫn hồn hương cho Kiều Dương.
Kiều Dương vô cùng trịnh trọng đón lấy bằng cả hai tay.