Kim quang tản đi, trận đấu pháp mang tính hủy diệt vừa rồi lướt qua hệt như một cơn lốc xoáy, thứ để lại chỉ còn là một mảnh tĩnh mịch hoang tàn.
Tòa đình giữa hồ đã sớm đổ nát xiêu vẹo. Xung quanh mặt hồ lại càng thêm lún sụt, nước hồ chảy tràn ra ngoài, xói mòn khiến cây cỏ trên bờ thi nhau gãy rạp. Vài căn phòng vốn đã cũ nát thiếu tu sửa cũng vì uy lực của dư chấn mà sập mất một nửa.
Bầu trời vốn dĩ đã âm u nay bỗng đổ mưa rào. Những hạt mưa dần kết thành bức màn nước trắng xóa, càng lúc trút xuống càng dữ dội.
Lãng Cửu Xuyên vẫn đang chìm dần xuống đáy nước. Nàng nhắm nghiền hai mắt, tứ chi buông thõng. Bên tai văng vẳng những tiếng xì xào bàn tán, như thể có vô số người đang túm tụm lại thì thầm dưới mặt nước, ồn ào không dứt.
Cái lạnh thấu xương buốt giá cuốn lấy nàng. Vô số lọn tóc đen ngòm từ từ quấn quanh tay chân nàng, kéo nàng chìm xuống sâu hơn nữa.
Lãng Cửu Xuyên nhíu c.h.ặ.t mày. Lạnh quá, đau quá, cút ngay!
Hình như có ai đó đang gọi nàng, có ai đó đang nắm lấy tay nàng, ghé sát vào tai dạy nàng cách vẽ bùa, nhận biết quỹ đạo của các vì sao, chỉ dạy nàng cách dẫn khí nhập thể, lĩnh ngộ đạo lý vô thượng. Lại có ai đó đang đứng từ xa dõi theo nàng. Đôi mắt ấy ôn hòa, tĩnh lặng, ngập tràn trí tuệ, nhưng sâu thẳm bên trong lại cất giấu vô vàn những cảm xúc phức tạp, khó nói thành lời.
Ai vậy? Người đó là ai?
Lãng Cửu Xuyên cố gắng nhìn cho rõ chủ nhân của đôi mắt kia. Nàng càng cố sức, thần hồn lại càng đau đớn dữ dội. Một vài hình ảnh lướt qua tâm trí nàng với tốc độ ch.óng mặt. Đột nhiên, nàng nhìn thấy chính đôi mắt của mình đang trừng trừng nhìn về một hướng. Ánh mắt ấy chất chứa một mối oán hận khắc cốt ghi tâm. Ngọn lửa mang tên thù hận rực cháy trong đôi mắt đó dường như có thể thiêu rụi vạn vật trên thế gian.
Ai vậy? Nàng đang nhìn ai cơ chứ?
Những tiếng xì xào to nhỏ kia đang cố gắng kéo nàng chìm vào biển sâu tuyệt vọng. Vô số mảnh xương cốt hóa thành những cái bóng người đen ngòm, thi nhau vươn tay về phía nàng. Cả người Lãng Cửu Xuyên bỗng chốc bùng nổ luồng sát khí thô bạo: “Cút ngay!”
Sát khí vừa lan tỏa, thế giới ngay lập tức chìm vào im lặng.
Lãng Cửu Xuyên cảm nhận được một dòng nước suối mát lạnh, thuần khiết bao bọc lấy cơ thể mình, kéo nàng ra khỏi cái đáy hồ u ám, ngập ngụa tà khí kia. Bàn tay nàng quờ quạng trúng một vật gì đó, liền nắm c.h.ặ.t lấy nó rồi kéo theo cùng.
Nàng hít một ngụm không khí trong lành, mí mắt rung rinh, he hé mở ra một khe hở. Nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ lo lắng của A Phiêu và Tương Xế, nàng khẽ nhếch khóe môi: “Là ta thắng...”
Nàng chưa kịp nói dứt câu đã hộc ra một ngụm m.á.u đen. Khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy vàng, cả người cạn kiệt sức lực, đầu nghẹo sang một bên rồi ngất lịm đi, nom chẳng khác nào một con b.úp bê rách nát.
A Phiêu bắt mạch trên cổ tay nàng, nhíu mày nói: “Nguyên khí tổn hao quá lớn, linh lực cũng đã khô cạn, nàng phải tĩnh dưỡng cho thật tốt.”
Trải qua những trận đấu pháp liên tiếp với cường độ cao như vậy, với tình trạng thể xác và thần hồn của Lãng Cửu Xuyên hiện tại, dẫu có kiên cường, dẻo dai đến đâu cũng không thể nào chống đỡ nổi. Đó là chưa kể đến việc thực chất nàng cũng chẳng kiên cường dẻo dai gì cho cam. Trớ trêu thay, nàng lại dùng sức mạnh của một người đ.á.n.h bại một tên đạo sĩ đã mấp mé ngưỡng cửa Trúc Cơ. Loại ý chí mạnh mẽ này, người tài giỏi đến mấy cũng chưa chắc làm được.
Nếu đặt trong bối cảnh thời kỳ tu tiên, trận chiến của nàng ít nhiều cũng được xem là vượt cấp khiêu chiến.
Thế nhưng cái giá phải trả cũng quá đắt. Nguyên khí hao tổn trầm trọng, linh lực cạn kiệt hoàn toàn, không biết phải tịnh dưỡng bao lâu mới hồi phục được. Trong khi đó, kẻ thù đang áp sát từng bước, chúng sẽ chẳng tốt bụng mà chừa cho nàng thời gian để nghỉ ngơi.
“Thứ này là cái gì vậy?” Tương Xế tò mò nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ đang được Lãng Cửu Xuyên nắm c.h.ặ.t trong tay. Nhìn chất liệu không phải kim loại cũng chẳng phải gỗ, cũng không biết là thứ gì.
“Có người đang đến.” A Phiêu nhìn ra bên ngoài, sau đó lại đưa mắt nhìn hồ nước lún sụt cùng với cảnh tượng dưới thủy lao kia, quỷ sát khí đang không ngừng trào ra.
Cái đám tự xưng là chính đạo, cuối cùng cũng chỉ có thế. Không biết người của Giám Sát Tư sẽ xử lý vụ rắc rối này ra sao đây?
Phục Kỳ là người đầu tiên chạy tới. Vừa nhìn thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của Lãng Cửu Xuyên, sắc mặt hắn liền đại biến: “Kẻ nào làm?”
Sát khí trên người hắn vèo vèo bốc lên ngùn ngụt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thư Sách
“Đưa nàng về Thông Thiên Các, ta phải ở lại đợi người của Giám Sát Tư tới.” A Phiêu giao Lãng Cửu Xuyên cho Phục Kỳ, dặn dò: “Sau khi về, nhớ thắp một nén Công Đức Hương ở đầu giường nàng, tiện thể xin Hồng Nương T.ử một viên Hồi Xuân Đan cho nàng uống.”
Phục Kỳ đỡ lấy nàng, không nói không rằng liền quay người rời đi. Tương Xế cũng lập tức bám theo.
...
Giữa tháng Ba, liên tiếp xảy ra mấy sự kiện lớn làm chấn động dư luận. Nhậm phủ - gia tộc từng gánh chịu t.h.ả.m án diệt môn - đột nhiên dấy lên một phen ồn ào. Nghe đâu bên dưới đáy hồ sâu thẳm, đen ngòm của phủ đệ bỏ hoang bấy lâu nay thế mà lại cất giấu một lượng lớn xương người.
Càng kinh hoàng hơn, bên dưới tòa đình giữa hồ lại giấu một cái thủy lao khổng lồ. Bên trong có bố trí trận pháp của Huyền môn để cách ly hoàn toàn hơi thở của người sống. Trong một căn phòng tối của thủy lao, trên tường khắc đầy những trận văn và bùa chú kỳ quái, bày biện đủ loại pháp khí tà môn. Còn có bảy đứa trẻ không quá mười hai tuổi đang bị giam giữ ở đó. Bọn chúng bị ép phải hiến tế và san sẻ tinh huyết, linh hồn của chính mình cho một tấm bài vị thần bí.
Chuyện ly kỳ nhất là, ngay lúc Giám Sát Tư ập tới, chưa kịp nhìn rõ sinh thần bát tự khắc trên bài vị kia thì tấm bài vị đó bỗng dưng nổ tung, hóa thành bột mịn, khiến cho mọi thứ đi vào ngõ cụt, không thể nào tra xét được thân phận kẻ thụ hưởng.
Tất nhiên, những chi tiết rùng rợn này sẽ không bao giờ được công bố rộng rãi cho dân chúng biết, nhằm tránh gây ra sự hoảng loạn quy mô lớn.
Chỉ có Giám Sát Tư, đặc biệt là cánh quan viên phàm trần là hăng hái như được tiêm m.á.u gà. Bọn họ lấy cớ này để gây khó dễ cho Huyền tộc. Bởi vì chưởng quỹ của Thông Thiên Các đã đứng ra làm chứng, tố cáo chính Chính Dương T.ử - vị trưởng lão đức cao vọng trọng của Vinh gia thuộc Huyền tộc - đã ra sức cản trở việc ông xuống thủy lao tìm người, thậm chí còn muốn g·iết n·gười diệt khẩu. Động tĩnh đấu pháp kinh thiên động địa kia cũng là từ sự việc này mà ra.
Về phần người đấu pháp với Chính Dương T.ử rốt cuộc là ai, miệng A Phiêu cứ kín như bưng. Ai hỏi thì ông đòi phí tình báo, hỏi gắt quá thì bảo là một vị đại năng Trúc Cơ bí ẩn nào đó. Chân tướng sự việc vẫn luôn bị A Phiêu bưng bít c.h.ặ.t chẽ. Người của Giám Sát Tư tức anh ách, chỉ hận không thể tới niêm phong, lục soát Thông Thiên Các. Ngặt nỗi hậu thuẫn của người ta quá cứng, chọc không được mà cũng chẳng thể động vào.
Vì vậy, Giám Sát Tư đành phải chuyển hướng mục tiêu, không ngừng tra xét, đào bới điểm yếu của Vinh gia. Dù sao thì trưởng lão nhà các người lén la lén lút bày trò hiến tế, cộng mệnh ngay giữa lòng kinh thành Ô Kinh, cái tội tày đình này e là khó mà biện minh cho qua chuyện!
Sự việc vừa truyền ra, danh tiếng của Vinh gia vốn đã lung lay như ngọn đèn trước gió bởi chuyện thiếu chủ tẩu hỏa nhập ma, nay lại càng thêm thê t.h.ả.m, như sương sa dập vùi.
Khi tin tức bay đến Vinh gia, gia chủ Vinh gia đã nổi một trận lôi đình, đập phá đồ đạc lung tung. Đặc biệt là khi nhìn thấy hồn bài của Chính Dương T.ử đã vụn vỡ, ông ta càng tức giận đến mức hai mắt đỏ ngầu.
Số lượng trưởng lão có thể dùng được của Vinh gia vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu. Chính Dương T.ử lại xếp hàng thứ hai trong số đó, hơn nữa lão ta sắp bước vào cảnh giới Trúc Cơ. Việc lão ta đột ngột ngã ngựa vào lúc này, ngay cả pháp khí cũng biến mất không sủi tăm, quả thật là một tổn thất không thể đo đếm được.
Mất đi một vị trưởng lão cảnh giới Trúc Cơ, đồng nghĩa với việc thực lực tổng thể của gia tộc bị sụt giảm nghiêm trọng. Nếu như lại tiếp tục xảy ra chuyện gì, Vinh gia chắc chắn sẽ bị đá bay khỏi hàng ngũ những gia tộc quyền uy nhất Huyền tộc, vĩnh viễn đ.á.n.h mất đi thời kỳ huy hoàng rực rỡ thuở nào.
Để đối phó với tình hình, Vinh gia lập tức cử một vị trưởng lão đắc lực đứng ra giải quyết hậu quả. Bọn họ dứt khoát kết luận Chính Dương T.ử là tên phản đồ của gia tộc, đã sớm bị khai trừ khỏi tộc phổ. Toàn bộ tội lỗi liên quan đến trận pháp trong căn phòng tối kia cũng đổ rịt lên đầu Chính Dương Tử. Bằng chứng thì cứng nhắc, lời lẽ vu oan vụng về, nhưng dù sao người cũng đã c.h.ế.t rồi, lấy ra gánh tội thay một phen cũng coi như tận dụng triệt để giá trị còn sót lại.
Còn về chuyện bài vị nổ tung thành bột mịn, lời giải thích của bọn họ cũng vô cùng hợp lý: Chính Dương T.ử đã mất mạng thì bài vị cung phụng cho lão ta đương nhiên phải vỡ nát. Đó chính là nguyên nhân dẫn đến sự việc bất ngờ kia.
Đây rõ ràng là một nước cờ ngu xuẩn, há miệng mắc quai. Bọn họ nói là c.h.ế.t không đối chứng, nhưng thực chất lại là lạy ông tôi ở bụi này. Trò mèo này có thể lừa bịp được đám bách tính bình thường, nhưng làm sao qua mặt được những gia tộc khác trong Huyền tộc cùng với những kẻ tinh ranh như Thẩm Thanh Hà cơ chứ.
Có điều, vì thiếu chứng cứ xác thực nên sự việc chỉ đành tạm thời bị gác lại.
Về phần Lãng Cửu Xuyên, nàng hoàn toàn mù tịt về những chuyện đã xảy ra. Nàng chìm vào giấc ngủ mê mệt, dù vẫn loáng thoáng cảm nhận được có người ra vào thăm nom, nhưng thần hồn nàng lại cứ phiêu diêu vô định, lơ lửng bồng bềnh hệt như đám bèo lục bình không rễ, chẳng biết trôi dạt về đâu.
Cho đến khi nàng bị một đôi bàn tay lạnh ngắt ấn mạnh trở lại thân xác, đồng thời có một nguồn lực lượng mạnh mẽ thô bạo rót thẳng vào linh đài, nàng mới thực sự cảm thấy mình chạm chân xuống đất, hoàn hồn trở lại.
“Huyết cừu còn chưa rửa sạch, ngươi lấy tư cách gì mà đi dạo chơi bên ngoài. Trở về cho ta.” Một giọng nói phẳng lặng, không chút gợn sóng vang lên bên tai Lãng Cửu Xuyên. Ngay sau đó, nàng cảm thấy cổ tay mình bị một thứ v.ũ k.h.í sắc bén cắt một đường xẹt, và rồi có một thứ gì đó cuồn cuộn trào vào kinh mạch nàng.
Thật thô bạo, đau c.h.ế.t đi được!
Nàng cố gắng gắng gượng mở mắt. Thứ duy nhất lọt vào tầm mắt nàng là bóng lưng của người nọ đang bước ra khỏi phòng. Phía dưới vạt áo lót bên trong của người ấy lấp ló một đường viền thêu chỉ vàng thẫm.