Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 380: Cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt



 

Trong lúc Lãng Cửu Xuyên ngủ say, đã có vài đợt người đến thăm. Ngay cả Lãng Chính Bình cũng tới một chuyến. May mà khí tức của nàng có sự thay đổi phập phồng rõ rệt, nếu không thấy nàng mãi chưa tỉnh, e là ông ta đã đích thân túc trực ở đó không chịu đi rồi.

Mãi cho đến khi Hạnh bảng (bảng vàng khoa thi) được yết lên, Trạng Nguyên đã cưỡi ngựa dạo quanh phố phường, Lãng Cửu Xuyên mới tỉnh lại từ trong cơn mê man.

Nàng ngồi dậy, đưa mắt đ.á.n.h giá căn phòng mình đang ở. Đây không phải Khai Bình hầu phủ, cũng không phải Vạn Sự Phô, mà là sương phòng nàng từng ở khi còn lưu lại Thông Thiên Các.

Lãng Cửu Xuyên chớp mắt, nhớ lại bóng người lờ mờ nhìn thấy lúc còn nửa tỉnh nửa mê. Nàng giơ hai tay lên, nhìn cổ tay trơn bóng như ngọc, triệt tiêu mọi thuật số duy trì trạng thái đi lại bình thường của bản thân.

Chỗ cổ tay có hai vết sẹo mờ nhạt đến mức gần như không nhìn thấy, cổ tay có thể cử động, xoay vặn bình thường. Nói cách khác, những gì nàng nhìn thấy không phải là ảo giác, thật sự có người đã nối lại gân mạch ở cổ tay cho nàng.

Lãng Cửu Xuyên lại nhìn xuống cổ chân, trong lòng mừng rỡ vô cùng liền vội vàng bước xuống giường đi về phía trước.

Phịch một tiếng.

Nàng quỳ sụp xuống đất, hai tay theo bản năng chống xuống sàn nhà.

Nằm mê man trên giường nhiều ngày, cơ thể nàng có chút rã rời, đi lại cũng bủn rủn chân tay. Nhưng nàng vẫn cảm nhận được sự khác biệt. Sự mềm nhũn này không phải do gân mạch đứt đoạn không thể bước đi, mà chỉ là do cơ thể mệt mỏi chưa kịp thích ứng lại mà thôi.

Lãng Cửu Xuyên cúi đầu nhìn lên người, không thấy cốt linh đâu. Nàng vội vàng nhìn quanh một vòng, liền thấy chiếc cốt linh được đặt trên chiếc bàn nhỏ ở đầu giường, chỉ là đoạn gân dài ba tấc vốn treo trên đó nay đã biến mất.

Nàng lập tức kết ấn bằng hai tay, dẫn linh lực tụ tập tại Thiên Nhãn. Vừa vận công, nàng vừa mừng vừa sợ.

Trước đó cùng Chính Dương T.ử đấu pháp, nàng đã dùng hết toàn lực, linh lực cạn kiệt từ lâu, nguyên khí đại thương, tinh nguyên hao tổn vô cùng nghiêm trọng. Ấy vậy mà hôm nay, linh lực của nàng chẳng những sung mãn mà cơ thể còn cường kiện hơn cả trước kia.

Nàng dùng nguyên thần để nội soi kinh mạch trong cơ thể. Những đoạn gân mạch đó quả thực có khí huyết dồi dào và dẻo dai hơn hẳn trước đây. Nơi cổ tay và cổ chân, mỗi chỗ đều có một đoạn gân nhỏ nối liền với kinh mạch từng bị đứt. Đoạn gân trắng muốt trong suốt như pha lê ấy tỏa ra ánh huỳnh quang dịu nhẹ, tẩm bổ cho những đoạn gân mạch mới được nối lại, hòa làm một thể với chúng.

Thật sự vô cùng thần kỳ.

Lãng Cửu Xuyên khẽ thở dài một tiếng cảm thán, dứt khoát dẫn dắt ngũ hành chi khí của đất trời chạy dọc theo kinh mạch toàn thân một vòng, lĩnh ngộ Phật đạo chi vận mà trước kia từng nhìn thấy.

Linh khí vấn vít quanh người nàng không tan.

Thủy tinh từ trong cốt linh chui ra, cọ cọ bên đầu gối nàng, cũng tranh thủ hấp thu, nhả nạp số linh khí kia.

Mỗi khi nó nhả nạp, tinh khí của nước lại lưu chuyển, tràn vào ngũ quan và da thịt Lãng Cửu Xuyên, khiến nàng có cảm giác như đang được ngâm mình trong một làn sương mù trong trẻo tỏa ánh huỳnh quang.

Cứ như vậy, vốn dĩ chỉ định vận hành một đại chu thiên, Lãng Cửu Xuyên lại vận hành đến tận ba vòng mới mở mắt ra từ trong sự lĩnh ngộ. Lúc này trời đã hửng sáng, trên người nàng thoang thoảng một mùi hương nhè nhẹ.

Lãng Cửu Xuyên tự đ.á.n.h một đạo Tịnh Uế quyết lên người rồi mới mặc quần áo vào. Sau đó, nàng cầm lấy cốt linh, hỏi Thủy tinh: “Ngươi vẫn luôn ở trong cốt linh sao? Có nhìn thấy người đã nối gân mạch cho ta không?”

Nhớ tới người đàn ông đáng sợ kia, quả bóng Thủy tinh nảy lên một cái, đáp: “Thấy thì có thấy.”

Lãng Cửu Xuyên hai mắt sáng rực: “Trông như thế nào?”

“Đáng sợ lắm.” Thủy tinh có chút kinh hãi nói: “Ta chỉ dám nhìn thoáng qua rồi chạy biệt tăm. Ta sợ hắn sẽ làm ta bốc hơi biến mất.”

Khí tức của người nọ thực sự rất k.h.ủ.n.g b.ố.

Dù vắt chân lên cổ mà chạy trốn có hơi nhục nhã, nhưng kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, giữ mạng là trên hết.

Lãng Cửu Xuyên đen mặt: “Ngươi chuồn mất đấy à?”

“Ừm.”

“Cho nên ngươi cứ thế mặc kệ hắn muốn làm gì ta thì làm sao?”

Thủy tinh: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô có muốn xem lại xem mình đang nói cái lời đen tối gì không vậy? Với nhan sắc này của cô, cô nghĩ có thể khiến một người đàn ông đẹp như thiên thần kia muốn làm gì thì làm chắc?

“Không phải ta xem thường cô đâu, cho dù cô có đang tỉnh táo và giữ nguyên thực lực đi chăng nữa, người ta cũng thừa sức muốn làm gì cô thì làm.” Thủy tinh khinh bỉ hừ một tiếng.

Lãng Cửu Xuyên nhướng mày: “Hắn rất mạnh sao?”

“Rất mạnh.” Thủy tinh kéo dài cơ thể hình cầu của mình ra thành một sợi chỉ, nói tiếp: “Nhưng có điểm hơi kỳ quái.”

“Kỳ quái chỗ nào?”

“Tuy rất mạnh, nhưng dường như lại lạc lõng, không ăn nhập gì với nơi này cả. Ta cũng không diễn tả rõ được cảm giác đó.”

Lãng Cửu Xuyên gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, vẻ mặt như đang suy tư điều gì.

Nàng cầm cốt linh bước ra ngoài, đi đến trước cánh cửa sơn son thắm. Đẩy cửa bước qua bậu cửa, đập vào mắt nàng là một căn sương phòng bày biện nhã nhặn, bình thường. Nhưng nàng không bước thêm bước nào nữa mà chỉ đứng nhìn chằm chằm vào bên trong, ánh mắt tựa hồ như muốn xuyên thấu qua mọi biểu hiện giả dối để nhìn thấu người đang ẩn nấp phía sau lớp kết giới kia.

Nàng đưa tay nhẹ nhàng xoa lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang truyền đến từng nhịp đập thổn thức, khẽ nói: “Thời cơ chưa tới, ta hiểu, ta sẽ đợi ngài. Còn nữa, đa tạ.”

Thư Sách

Nàng trịnh trọng hướng về phía bên trong cúi người vái chào, sau đó quay lưng bước ra khỏi sương phòng. Cánh cửa sơn son tự động khép lại sau lưng nàng, ngăn cách mọi thứ. Chính vì thế, nàng không hề biết rằng ở phía sau bức màn kết giới ấy, người đàn ông mặc y phục thêu đường viền chỉ vàng sẫm nơi tay áo cũng đang lẳng lặng dõi mắt nhìn nàng.

Quỷ tướng đứng im lìm không một tiếng động phía sau Phong Nhai, lên tiếng: “Chủ t.ử, ngài không thể tiếp tục tùy hứng được nữa đâu.”

Hết lần này tới lần khác động dụng hồn lực, làm vậy khác gì đang lấy mạng đổi mạng chứ?

“Kiếp trước mắc nợ nàng ấy.” Phong Nhai thở dài một hơi, xoay người đi vào trong, ngồi xuống trước ngọn Thất Tinh Hồn Đăng, lẩm bẩm buông hai chữ: “Sắp rồi.”

Quỷ tướng ngẫm nghĩ hai chữ này. Là chỉ chuyện sắp được gặp nàng ấy, hay là Hồn Đăng kia sắp hoàn thành sứ mệnh của nó?

Nhìn hồn lực trên người chủ t.ử đang ngày một mờ nhạt dần, Quỷ tướng lặng lẽ châm thêm hai nén hồn hương.

Lãng Cửu Xuyên vừa bước ra khỏi cánh cửa sơn son liền nhìn thấy A Phiêu với vẻ mặt hoảng sợ như gặp quỷ đang lao tới, chất vấn: “Cô vào đó rồi à?”

“Ừ, vào chào Các chủ một tiếng.” Lãng Cửu Xuyên cười tủm tỉm đáp.

“Cô nhìn thấy ngài ấy…” A Phiêu mới nói được một nửa liền vội ngậm c.h.ặ.t miệng trước ánh mắt cười như không cười của Lãng Cửu Xuyên. Cái con ranh con khốn kiếp này lại gài bẫy ông!

Ông nghiến răng nghiến lợi rít lên: “Cái ngữ như cô, quả thật chỉ có lúc tổn hao nguyên khí nằm liệt giường mới an phận và đáng yêu được một chút.”

Vừa mở mắt ra là cái đuôi ác ma nham hiểm chứa cả mấy trăm cái tâm nhãn lại lòi ra ngay!

“Phiêu chưởng quỹ quá khen.” Lãng Cửu Xuyên chắp tay hành lễ với ông, nói: “Dạo này, làm phiền ông và Các chủ phải chiếu cố rồi. Cơ mà, sao ta lại ở đây chứ không phải là Vạn Sự Phô? Tương Xế đâu rồi?”

“Nó đang làm vị thần hộ mệnh Bạch Hổ ở nhà họ Lãng rồi.”

Lãng Cửu Xuyên cau mày: “Có ý gì?”

A Phiêu thu hồi sắc mặt cợt nhả, nghiêm túc nói: “Cô e là đã quên mất kẻ mà mình vừa xử lý - Chính Dương T.ử - có tồn tại như thế nào ở Vinh gia rồi. Bên Nhậm phủ đã bị thọc ra một cái rắc rối lớn bực này, Vinh gia rước phải một đống bẩn thỉu vào người đã đành, đằng này lại còn tổn thất một vị trưởng lão đứng hàng top năm chuẩn bị bước vào cảnh giới Trúc Cơ. Cô nghĩ bọn họ có tức lộn ruột không?”

Ông khoanh hai tay trước n.g.ự.c, lạnh nhạt nói: “Đám tiểu lâu la Vinh gia phái tới lúc trước thì c.h.ế.t bao nhiêu có lẽ bọn họ cũng chẳng mấy bận tâm. Nhưng hiện tại là một vị trưởng lão sắp Trúc Cơ ngã ngựa, tương đương với việc c.h.ặ.t đứt một cánh tay của bọn họ, chắc chắn bọn họ sẽ không cam tâm để yên chuyện này đâu.”

“Bọn họ biết là ta làm sao?”

“Vẫn chưa có chứng cứ xác thực. Nhưng bọn họ thật sự cần chứng cứ chắc? Mặc kệ có phải cô làm hay không, thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót, huống hồ gì vốn dĩ cô đã là cái gai trong mắt bọn họ rồi.” A Phiêu có chút hả hê khi thấy người gặp họa, nói tiếp: “Cho nên trong lúc bọn họ đang cần gấp một chỗ để trút giận, cô chắc chắn sẽ là cái dằm trong thịt đầu tiên bị nhổ bỏ. Để tránh việc Vinh gia nổi điên làm liên lụy đến người vô tội, Tương Xế đương nhiên phải canh gác Lãng gia thay cô. Đồng thời, để tránh việc cô bị ám sát trong lúc đang ngủ say tịnh dưỡng, ta mới phải chuyển cô đến bên này.”

Lãng Cửu Xuyên xoay người bước lại vào sương phòng: “Kể cho ta nghe chuyện xảy ra sau khi ta hôn mê đi.”