Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 383: Chân tướng dẫn đến cái chết của thân xác



 

Lãng Cửu Xuyên muốn thực hiện thuật Sưu Hồn.

Nghe thấy lời này, nguyên hồn của Chính Dương T.ử tức khắc run rẩy kinh sợ. Thuật Sưu Hồn cực kỳ làm hao tổn tâm trí và nguyên khí của người thi triển, nếu không có tu vi thực lực đủ mạnh mẽ chống đỡ, việc hồi tưởng lại toàn bộ ký ức là điều không tưởng. Ả sao có thể làm được chứ?

Nhưng... ả thực sự không thể sao?

Ả chẳng phải đã một đường đ.á.n.h c.h.ế.t một kẻ đang ở cảnh giới nửa bước Trúc Cơ như lão, thậm chí tóm gọn hồn phách của lão nằm gọn trong tay đó ư?

Thân xác đã bị hủy hoại, nguyên hồn lại bị trận pháp Phệ Hồn trong chiếc tháp Kim Cương kia c.ắ.n xé đến mức suýt tiêu tan. Nếu bây giờ lại bị ả cưỡng ép Sưu Hồn, một khi thuật pháp hoàn thành, lão chắn chắn sẽ hồn bay phách tán, vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian.

Chính Dương T.ử hoảng sợ tột độ, vội vàng cầu xin: "Chỉ cần ngươi chịu buông tha ta một con đường sống, ngươi muốn hỏi cái gì, ta nhất định sẽ biết gì nói nấy, tuyệt không giấu giếm nửa lời."

Lãng Cửu Xuyên chẳng mảy may d.a.o động.

Nàng khẽ lắc chiếc Đế Chung. Lôi văn hiện lên, ánh kim quang rực rỡ và nóng rát tựa như ngọn lửa thần thánh thiêu đốt, khiến Chính Dương T.ử nằm trong tay nàng phải thốt lên những tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết.

"Ta nói! Ta nói là được chứ gì! Đừng đốt nữa!"

"Tự ta xem tận mắt sẽ thấy chân thực hơn." Lãng Cửu Xuyên hừ lạnh cười nhạt.

Chính Dương T.ử vội vàng thề độc: "Chỉ cần ngươi tiễn ta vào Quỷ Môn quan, Chính Dương T.ử ta dám lấy danh dự của Chính Nhất Đạo và linh hồn của mình ra thề. Nếu có nửa lời dối trá, ta nguyện vĩnh viễn không được siêu sinh, Chính Nhất Đạo mãi mãi không có ngày ngóc đầu lên được!"

Ầm vang một tiếng.

Tiếng sấm rền rĩ nổ vang giữa trời.

Lúc này, Lãng Cửu Xuyên mới chịu nới lỏng tay, lạnh lùng hỏi: "Nói đi! Chủ nhân của cái bài vị kia rốt cuộc là ai? Đừng hòng lừa gạt ta, nói xạo một câu, ta lập tức phóng hỏa đốt hồn ngươi."

"Là Thiếu chủ Vinh gia." Chính Dương T.ử đáp ngay không chút do dự, sau đó nói liến thoắng: "Mười bốn năm trước, lúc Vinh Thiếu chủ lên bốn tuổi, đạo căn của nàng ta không biết vì sao lại trở nên suy yếu. Việc luyện công dường như lúc nào cũng trong tình trạng lực bất tòng tâm. Nàng ta là Đạo Chủng (hạt giống tu đạo) duy nhất của Vinh gia ở đời sau, nên Gia chủ mới ra lệnh thiết lập Ngũ Hành Cửu Chuyển Đại Trận để hiến tế, thúc đẩy linh khí sinh cơ tẩm bổ cho nàng ta."

Nói đến đây, trong giọng điệu của lão pha lẫn vài phần khinh thường: "Vinh gia bị xếp ch.ót bảng trong Huyền tộc cũng chẳng oan uổng gì. Bọn họ dồn toàn bộ vinh quang và kỳ vọng của gia tộc lên vai một đứa con gái, không tiếc đắp lên người nàng ta vô số tài nguyên, dùng biết bao thiên tài địa bảo dọn sẵn đường cho nàng ta bước tới. Nhờ vậy nàng ta mới từng bước đăng đỉnh, chạm ngưỡng Trúc Cơ. Nếu không phải nàng ta quá nóng lòng muốn đạt thành tựu, thay vì từ tốn tu luyện ổn định nền tảng, thì đâu đến mức phải chuốc lấy thất bại ê chề ngay trước lúc độ kiếp."

Lãng Cửu Xuyên đưa mắt nhìn A Phiêu, ngạc nhiên hỏi: "Độ kiếp? Không phải Vinh Thiếu chủ tẩu hỏa nhập ma lúc luyện công vào dịp Quỷ Môn mở rộng năm ngoái sao?"

"Cũng có thể coi là như vậy. Dù sao thì nàng ta cũng mới chỉ đạt ngưỡng nửa bước Trúc Cơ, muốn đột phá rào cản độ kiếp trong khi linh lực chưa đủ dồi dào, nên đành phải lợi dụng thời cơ Bách Quỷ Dạ Hành (đêm trăm quỷ đi dạo) để dung nạp quỷ khí, luyện hóa sức mạnh của loài quỷ nhằm xung kích kinh mạch, gia tăng linh lực..."

Nghe đến đây, quỷ khí trên người A Phiêu đột ngột bùng nổ, tỏa ra ngùn ngụt ngập tràn cả căn phòng: "Nàng ta dám luyện quỷ? Cái đám Vinh gia các ngươi quả nhiên từ trước đến nay vẫn luôn nham hiểm độc ác như vậy. Toàn làm những trò tổn âm đức hại người. Đạo trời đúng là quá bất công, sao lại không giáng sấm sét đ.á.n.h c.h.ế.t quách con ả Vinh Hoàn Huyên đó đi cho rồi?"

Quỷ khí của A Phiêu tỏa ra âm u trầm mặc, vô tình lại tạo điều kiện cho Chính Dương T.ử hút trộm vài ngụm. Lão thầm nghĩ, nếu có thể thoát khỏi lòng bàn tay của con yêu nữ này, lão hoàn toàn có thể trở thành quỷ tu. Với tư chất của lão, tu thành Quỷ Vương cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.

Lãng Cửu Xuyên thình lình đ.á.n.h một đạo pháp quyết về phía lão, khiến Chính Dương T.ử lại gào lên t.h.ả.m thiết.

"Ngoan ngoãn thành thật một chút. Ta không ngại cho ngươi nếm thử lại mùi vị bị lôi hỏa thiêu đốt thêm lần nữa đâu." Lãng Cửu Xuyên cười gằn: "Nói tiếp đi!"

Chính Dương T.ử co rúm người lại sợ hãi, vội vã kể tiếp: "Vẫn là câu nói cũ, nàng ta quá nóng vội. Trên đời này đào đâu ra nhiều kỳ tài ngút trời đến thế? Cái loại như đệ t.ử dưới trướng Quốc Sư, mới mười ba mười bốn tuổi đã Trúc Cơ, đó là dạng thiên tài vạn người mới có một, độc nhất vô nhị trên cõi đời này. Nàng ta tự cho mình đã đủ mạnh mẽ, nhưng lại chẳng hề nhận ra rằng, cái móng xây dựng từ việc nhồi nhét thiên tài địa bảo và được người khác nâng đỡ quá lâu chính là thứ dễ sụp đổ nhất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chân mày Lãng Cửu Xuyên giật nảy: "Có người mới mười ba mười bốn tuổi đã Trúc Cơ sao? Là đệ t.ử của Quốc Sư ư?"

"Đúng vậy. Vinh Thiếu chủ chính vì nghe được chuyện này nên mới sốt sắng đến mù quáng. Nàng ta đâu ngờ, thiên kiếp còn chưa kịp gọi tới thì đã nhập ma trước, dẫn đến việc kinh mạch đứt đoạn, đạo cốt sụp đổ, linh lực rò rỉ, đạo tâm tổn hao nặng nề."

Lãng Cửu Xuyên lại trao đổi ánh mắt với A Phiêu. Những lời này hoàn toàn trùng khớp với thông tin mà Hồn Hươu biết được trước đây. Dù có vài điểm khác biệt nhỏ, nhưng nhìn chung đại thể là chính xác.

"Đạo tâm của người thừa kế duy nhất bị tổn hại, đạo căn lại đứt đoạn, chuyện tày đình này tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài. Bằng không, Vinh gia coi như xong đời. Cho nên, việc này bị giấu nhẹm đi một cách triệt để, chỉ có Gia chủ và ba vị trưởng lão đứng đầu mới được biết. Chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi đó, không biết Ngũ Hành Cửu Chuyển Đại Trận kia đã nuốt chửng bao nhiêu sinh mạng đồng nam đồng nữ để câu kéo khí vận, duy trì sinh khí."

Chính Dương T.ử thở dài một tiếng, nói tiếp: "Nhưng giấu giếm mãi cũng không phải cách. Nếu gân mạch và đạo cốt của Vinh Thiếu chủ không thể nối lại, nàng ta vĩnh viễn không thể tu luyện tiếp được nữa."

Tim Lãng Cửu Xuyên đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Mọi thứ cuối cùng cũng đã ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh.

"Những ngày đó, cả bọn ta nóng ruột như lửa đốt, lật tung không biết bao nhiêu sách cổ đạo kinh với hy vọng tìm ra phương pháp cứu chữa. Cho đến khi Tứ phu nhân tìm đến Gia chủ. Cụ thể bọn họ đã bàn bạc điều gì thì bọn ta không rõ. Nhưng chưa đầy hai ngày sau, Gia chủ tuyên bố đã dùng Đại Diễn Thệ Pháp để bói toán, tìm ra được cơ duyên cứu vớt Thiếu chủ nằm trên người Cửu Nương của Lãng gia tại Ô Kinh..."

Giọng Chính Dương T.ử cứng đờ. Lão run rẩy kinh hoàng nhìn chằm chằm Lãng Cửu Xuyên đang tỏa ra hắc khí nghi ngút. Hai đầu gối lão mềm nhũn, quỳ sụp xuống: "Ngài đã g.i.ế.c ta rồi, cái mạng này của ta coi như cũng đền đắp cho cỗ thân xác kia của ngài rồi mà."

Lãng Cửu Xuyên cố đè nén bớt lệ khí, lạnh lùng nói: "Kể tiếp."

Chính Dương T.ử run rẩy tiếp tục: "Lãng Cửu Nương vẫn luôn sống tại một nông trang thuộc sở hữu của Lãng gia. Điều này rất thuận lợi cho bề bọn ta hành sự. Việc này hoàn toàn không tiện để người khác biết, dù sao thì ngoài mặt, Vinh gia cũng là thế lực thuộc về phe Chính đạo."

A Phiêu cười khẩy: "Cái gọi là Chính đạo khoác lên lớp da ác ma ấy à, toàn là cá mè một lứa với nhau cả thôi."

Chính Dương T.ử hậm hực nhưng không dám mở miệng cãi lại, chỉ nói tiếp: "Theo lệnh của Gia chủ, vốn dĩ bọn ta chỉ định cướp lấy căn linh cốt và gân mạch của cỗ thân xác này. Hơn nữa, dự tính ban đầu là đợi thân thể này vừa tắt thở sẽ lập tức rút gân, róc xương. Thế nhưng, Tứ phu nhân không đồng ý. Bà ta cho rằng chạm vào người c.h.ế.t sẽ mang lại điềm gở, nên quyết định phải tiến hành khi người vẫn còn sống sờ sờ."

Thư Sách

Nhớ lại vẻ mặt tàn độc của Vinh Tứ phu nhân lúc đó, lão cũng phải lắc đầu cảm thán: "Lòng dạ đàn bà quả là độc ác nhất trên đời, chẳng sai chút nào. Đôi mắt của đứa trẻ đó quá đỗi xinh đẹp. Cho dù rơi vào tận cùng tuyệt vọng, nó cũng không hề đ.á.n.h mất đi ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt. Hận ý của nó ch.ói lòa như muốn thiêu rụi tất cả. Chính tay Tứ phu nhân đã móc đôi mắt ấy ra. Nào ngờ, đứa trẻ đó lại sở hữu Thiên Nhãn bẩm sinh - một niềm vui bất ngờ ngoài mong đợi đối với bọn ta."

Chính Dương T.ử chép miệng tiếc rẻ: "Thể chất xuất chúng như vậy, đúng là Đạo Chủng trời sinh. Nếu sớm có người dẫn dắt bước vào con đường tu đạo, thành tựu của nó chưa chắc đã thua kém Vinh Thiếu chủ... Á... Á..."

"Bọn bây thật sự đáng c.h.ế.t!" Lãng Cửu Xuyên túm c.h.ặ.t lấy cổ họng lão. Linh lực dồn tụ nơi bàn tay bùng cháy rực rỡ như ngọn lửa thiêu đốt Chính Dương Tử.

Quanh người nàng ngùn ngụt sát khí, phẫn nộ đến mức như muốn hắc hóa nhập ma ngay lập tức.

A Phiêu vội vàng lao tới gỡ Chính Dương T.ử xuống, cản lại: "Đừng kích động! Giữ lão ta lại còn có việc dùng đến."

Chính Dương T.ử sợ hãi gật đầu lia lịa. Thật sự quá đáng sợ, vừa rồi lão cứ đinh ninh rằng mình sẽ bị thiêu rụi đến hồn phi phách tán.

Hóa ra c.h.ế.t đi chưa phải là hết. Chỉ cần linh hồn vẫn còn ý thức, nỗi kinh hoàng mà một quỷ hồn phải đối mặt trước một Thiên Sư là sự sợ hãi tột độ thấu vào tận xương tủy linh hồn.

Thiên Sư! Nàng ta chắc chắn là một vị Thiên Sư đã chạm đến đỉnh cao đại đạo!

Lãng Cửu Xuyên liếc lão bằng ánh mắt lạnh lẽo. Đôi đồng t.ử đen thăm thẳm lạnh lẽo hệt như đầm nước đóng băng, tựa hồ muốn hút người ta chìm nghỉm vào trong đó. Nàng gằn từng tiếng: "Cho nên, để nối gân tạo xương cho ả Vinh Hoàn Huyên đó, các người đã sống sờ sờ rạch bụng mổ n.g.ự.c đứa trẻ này, đoạt lấy xương tủy, rút cạn gân mạch, móc tròng mắt, thậm chí câu đi cả hồn phách của nó. Hay cho một Vinh gia!"