Lãng Cửu Xuyên hỏi câu kia là có ý gì, ngay khoảnh khắc nàng gọi chiếc tháp nhỏ ra, lôi xệch một luồng u hồn đang bị nhốt bên trong ra ngoài, A Phiêu lập tức hiểu ngay.
Nhìn thấy Chính Dương T.ử - kẻ từng một thời hăng hái khí phách, chỉ xém chút nữa là bước một chân vào cảnh giới Trúc Cơ - nay lại mang bộ dạng thê t.h.ả.m nhường này, ông không khỏi có chút thổn thức.
Đừng nói là Vinh gia, đổi lại đứng ở góc độ người ngoài mà xem, ông cũng sẽ cảm thấy tiếc hận thay cho Chính Dương Tử. Nghe nói lão xuất thân từ Chính Nhất Đạo, tuệ căn rất tốt, việc tu hành đạt tới ngưỡng nửa bước Trúc Cơ đã đủ chứng minh thiên phú của lão. Chỉ cần đạo tâm vững vàng cẩn trọng tiến bước, nói không chừng lão thực sự có thể phá vỡ rào cản tiến vào cảnh giới Trúc Cơ. Đến lúc đó, chẳng những tu vi thực lực tăng vọt mà ngay cả tuổi thọ cũng sẽ dài hơn người thường một khoản lớn.
Ấy thế mà ngay đúng lúc sắp chạm tay tới đỉnh mây, lão lại bị một tiểu nha đầu trông có vẻ dễ bắt nạt đ.á.n.h rớt thẳng xuống vũng bùn. Thể xác chẳng còn, nguyên hồn cũng suy yếu đến cùng cực, quan trọng nhất là, sau khi c.h.ế.t còn bị chính gia tộc mà mình dốc sức bán mạng lôi ra làm bia đỡ đạn gánh tội thay. Thanh danh phen này coi như thối nát hơn cả hố phân rồi.
Đây là nhân quả báo ứng sao?
Khi lão ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của Vinh gia, ra tay tàn độc tước đoạt mạng sống của nguyên chủ Lãng Cửu Xuyên, liệu lão có từng nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay hay không?
A Phiêu thu lại vẻ lạnh lẽo nơi đáy mắt, đồng thời cũng thu luôn chút lòng thương hại vốn chẳng hề tồn tại kia lại, đưa mắt nhìn về phía Lãng Cửu Xuyên.
Cái loại chuyên giả heo ăn thịt hổ thế này mới là khó chọc nhất, ông phải lấy đó làm bài học cảnh giác cho mình!
Lãng Cửu Xuyên nhận ra ánh mắt khác thường của A Phiêu, nhàn nhạt liếc sang. Đôi mắt trong veo lạnh lẽo như suối hàn nhưng lại đen thẳm như quân cờ đen của nàng khiến người ta rùng mình không dám nhìn thẳng.
Chính Dương T.ử vừa thoát khỏi Tiểu Cửu tháp, theo bản năng liền định bỏ trốn, nào ngờ lại bị một đạo chú quyết đ.á.n.h thẳng vào nguyên hồn. Ngọn lửa bùa chú nóng rực rát cháy bùng lên khiến lão phát ra một tiếng hét t.h.ả.m thiết. Nguyên hồn xèo xèo bốc khói, trông bộ dạng chực chờ tan biến bất cứ lúc nào, so với lúc nãy lại càng thêm mờ mịt, suy yếu.
“Sĩ khả sát bất khả nhục, muốn g.i.ế.c thì cứ g.i.ế.c đi!” Chính Dương T.ử ngoài miệng thì quát tháo hung tợn nhưng trong lòng lại hoảng sợ tột độ.
Chỉ tiếc là linh hồn lão hiện tại quá mức yếu ớt, thốt ra mấy lời này chẳng mang theo chút uy nghiêm nào, ngược lại còn khiến người ta muốn bật cười.
“Dù sao thì nhục nhã cũng nếm đủ rồi, có thêm chút nữa cũng chẳng sao. Rốt cuộc thì ngươi cũng đã c.h.ế.t, lại c.h.ế.t rất có giá trị, coi như không uổng công chủ gia dốc lòng vun trồng bồi dưỡng ngươi ngần ấy năm.” Lãng Cửu Xuyên hừ cười thành tiếng, thế nhưng ý cười lại chẳng hề chạm đến đáy mắt.
A Phiêu nhướng mày, chà chà, nàng lại bắt đầu bày trò châm ngòi ly gián rồi đây.
Quả nhiên, lời này vừa dứt, Chính Dương T.ử liền cảm thấy có điểm không ổn, lão nhìn nàng bằng ánh mắt mờ mịt: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”
Lãng Cửu Xuyên lại cố tình lấp lửng, nói: “Nói ta nghe xem, cái Ngũ Hành Cửu Chuyển Đại Trận mà các ngươi bày biện dưới thủy lao của Nhậm phủ kia, rốt cuộc là thiết lập vì kẻ nào vậy?”
Cả người Chính Dương T.ử cứng đờ: “Ngươi rốt cuộc là ai? Sao lại biết đến trận pháp này?”
Trông ả rõ ràng chỉ là một đứa tầm thường chẳng có gì nổi bật. Không đúng, một đứa vô dụng sao có thể dùng cái thân xác rách nát kia đ.á.n.h bại một kẻ đạt tới cảnh giới nửa bước Trúc Cơ như lão được! Chắc chắn ả là một vị đại năng phương nào ngã ngựa, bất đắc dĩ mới phải mượn cái xác này để hoàn dương!
Nay ả lại còn biết cả Ngũ Hành Cửu Chuyển Đại Trận, điều này càng củng cố thêm suy đoán kiếp trước của ả tuyệt đối không phải hạng phàm phu tục t.ử.
Trong một khoảnh khắc, Chính Dương T.ử cảm thấy vô cùng ảo não và hối hận. Sớm biết có ngày hôm nay, lão hà cớ gì phải nổi lòng tham với món Tiên Khí kia, để rồi rước lấy kết cục thân xác tiêu tan, hồn phách vỡ nát thê t.h.ả.m thế này.
Lãng Cửu Xuyên đương nhiên không biết bản thân trong mắt Chính Dương T.ử bỗng chốc đã biến thành một vị thế ngoại cao nhân. Nhưng nhìn ánh mắt kiêng dè, kính sợ của lão, ánh mắt nàng khẽ lóe lên, nói:
“Ta là ai, một kẻ nửa bước Trúc Cơ như ngươi không xứng để biết. Nghe nói ngươi xuất thân từ Chính Nhất Đạo, tuổi này đã đạt tới cảnh giới như vậy, có thể thấy sư môn truyền thừa rất đàng hoàng chân chính. Tu vi nhường này, chắc hẳn lúc niên thiếu ngươi cũng từng được coi là đệ t.ử nòng cốt mà truyền đạo. Ấy vậy mà ngươi lại chạy tới Vinh gia làm cái danh xưng trưởng lão cung phụng ch.ó má gì đó, quả thực là làm nhục sư môn.”
“Ngươi!” Chính Dương T.ử như bị giẫm trúng đuôi, thẹn quá hóa giận quát: “Ngươi thì biết cái gì! Chính Nhất Đạo đã sa sút rồi, ta chỉ là không muốn phải chôn vùi giáo phái sư môn theo sự suy tàn đó mà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nếu ngươi dứt khoát thừa nhận một câu 'nước chảy chỗ trũng, người tìm chỗ cao' thì ta đây còn miễn cưỡng coi trọng ngươi thêm một cái liếc mắt. Đằng này, vì muốn trèo cành cao mà ngươi lại kiếm cớ ra vẻ đạo mạo hiên ngang lẫm liệt như thế, thật khiến người ta buồn nôn. Nếu ta mà là sư phụ ngươi, e là cũng tức đến mức bật nắp quan tài sống dậy, hận không thể quay ngược thời gian để bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước cái thứ nghiệt đồ thật sự phản bội sư môn như ngươi.” Lãng Cửu Xuyên cười gằn.
“Câm miệng! Ngươi câm miệng lại cho ta!”
“Được thôi, ta chẳng buồn phí lời vô nghĩa với ngươi nữa. Ngươi mau trả lời câu hỏi vừa rồi của ta đi!” Lãng Cửu Xuyên cũng lười cãi cọ tốn nước bọt với lão.
Chính Dương T.ử tức điên lên khiến hồn phách lại mờ đi hai phần, trầm giọng đáp: “Muốn g.i.ế.c thì cứ g.i.ế.c! Rơi vào tay ngươi coi như Chính Dương T.ử ta xui xẻo, cớ sao ta phải ngoan ngoãn làm theo ý ngươi?”
“Phải rồi, ngươi cứ làm theo ý của Vinh gia đi. Con ch.ó như ngươi đúng là trung thành tận tâm vô cùng, để sau này ta nhắn với Vinh gia một tiếng, bảo bọn họ dựng cho ngươi một tấm bia công đức trong từ đường, ngày đêm nhang khói cung phụng."
Lãng Cửu Xuyên thong thả nói tiếp: "Cho nên, Chính Dương T.ử ngươi ngàn vạn lần phải sống để dạ c.h.ế.t mang theo bí mật của bọn họ xuống mồ nhé. Bao gồm cả cái Ngũ Hành Cửu Chuyển Đại Trận kia, cứ nói là do ngươi tự thiết lập vì tư lợi bản thân. Nói rằng ngươi bất mãn với vẻ đạo mạo ngụy quân t.ử của những danh môn chính phái như Vinh gia, nên mới đi ngược lại luân thường đạo lý, bày ra cái đại trận tà ác đó, dùng mạng sống của mấy chục đồng nam đồng nữ để hiến tế, mượn vận đổi mệnh cho chính mình.”
Cái quái gì vậy, sao lão lại không nghe hiểu ả đang nói gì thế này?
A Phiêu đứng cạnh nói chen vào bằng chất giọng lạnh nhạt: “Chuyện đại trận dưới thủy lao đã vỡ lở, Giám Sát Tư đang ráo riết điều tra. Ngươi thì c.h.ế.t rồi, Vinh gia liền tiện tay úp luôn cái nồi đen này lên đầu ngươi. Nói cách khác, ngươi đã tỏi mạng không nói, lại còn gánh còng lưng cái tội tày đình thay cho Vinh gia. Kể ra thì cũng tính là c.h.ế.t có giá trị đấy!”
“Một con ch.ó ngoan dẫu có tốt đến mấy cũng chỉ được đến thế mà thôi!” Lãng Cửu Xuyên chêm thêm một câu.
Chính Dương Tử: “…”
Lão thật muốn cứ thế hồn bay phách tán quách đi cho xong, đỡ phải nghe hai kẻ này kẻ xướng người họa, chọc cho hồn phách tức đến mức nứt hết khe này đến rãnh nọ.
Trở thành trưởng lão cung phụng của Vinh gia ngần ấy năm, Chính Dương T.ử đương nhiên hiểu rõ bản tính của bọn chúng, thế nên lão cũng chẳng lấy làm lạ. Kẻ trong Huyền tộc, đại đa số đều là lũ ngụy quân t.ử đạo mạo, một gia tộc đang xếp ch.ót bảng như Vinh gia lại càng không phải ngoại lệ, thói cậy thế h.i.ế.p người bọn chúng làm còn ít chắc?
Vì vậy, việc Vinh gia bắt lão đổ vỏ lão cũng không ngạc nhiên cho cam. Lão c.h.ế.t rồi thì thèm quan tâm mẹ gì đến nước lũ ngập trời nữa, chi bằng tự mưu cầu chút lợi ích cho bản thân thì hơn?
“Vì cớ gì ta phải nói cho ngươi biết?” Chính Dương T.ử nhìn Lãng Cửu Xuyên, cười gằn: “Thua dưới tay ngươi là do ta tài nghệ không bằng người, chẳng có gì để biện bạch. Vậy nên đừng dùng phép khích tướng làm gì. Ta đã sa sút đến nông nỗi này rồi, thanh danh còn hay mất thì có gì quan trọng? Có một kẻ địch nằm vùng thâm hiểm như ngươi ở đây, Vinh gia sớm muộn gì cũng rơi vào t.h.ả.m cảnh như ta hôm nay, bọn chúng chắc chắn sống không yên đâu. Còn về phần ngươi, tuy ta chẳng thể làm gì được ngươi, nhưng làm ngươi buồn nôn ghê tởm một chút thì ta vẫn dư sức.”
Thấy chưa, cái thế đạo này vốn dĩ chẳng bao giờ thiếu người thông minh. Sự tỉnh táo và thái độ cứng đầu đột ngột này của Chính Dương T.ử ngược lại khiến A Phiêu và Lãng Cửu Xuyên phải nhìn lão bằng con mắt khác.
Nhưng Lãng Cửu Xuyên là ai cơ chứ, nàng dễ gì chịu để yên cho lão làm mình ghê tởm?
“Ngươi mà có cốt khí sớm như thế này thì ta đã chẳng buồn phí lời.” Lãng Cửu Xuyên thản nhiên buông một câu, rồi thong thả xắn tay áo lên.
Chính Dương T.ử thấy nàng tâm bình khí hòa, chẳng có vẻ gì là bị chọc giận, nhất thời không đoán được suy nghĩ của nàng. Ả muốn làm gì đây?
Lãng Cửu Xuyên gỡ chiếc Đế Chung - thứ từng khiến Chính Dương T.ử nghe tiếng đã vỡ mật kinh hồn - xuống. Chính món Tiên Khí này đã khiến lão ngã ngựa, ả định làm gì, đ.á.n.h cho lão hồn bay phách tán luôn sao?
“Ngươi không nói, vậy đúng lúc để ta dùng thuật Sưu Hồn!”
Thư Sách
Chữ "Hồn" vừa dứt, Lãng Cửu Xuyên rung nhẹ chiếc Đế Chung, xòe bàn tay chộp thẳng lấy hồn phách của Chính Dương T.ử nắm c.h.ặ.t vào lòng bàn tay. Nàng nhìn lão, nở một nụ cười dữ tợn tựa như Diêm Vương đoạt mạng.
Chính Dương Tử: “!”