Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 388: Vở kịch hay bắt đầu



Khi con người ta không thành thật, chỉ cần châm một mũi thật đau, thêm chút t.h.u.ố.c tốt, ắt sẽ trở nên ngoan ngoãn.

Lãng Chính Bình thân làm đại bá đã được tự mình trải nghiệm chân lý này. Châm cứu, uống t.h.u.ố.c, vã mồ hôi hột ra một thân, tinh thần ngược lại hồi phục không ít, ít nhất bệnh khí xám xịt trên mặt đã tan đi rõ rệt.

Thư Sách

Phạm thị vốn còn chút lo âu về y thuật của Lãng Cửu Xuyên, nhưng sau khi thấy nàng thi châm và bốc t.h.u.ố.c xong, vị Hầu gia nhà mình liền như được 'sống' lại, lập tức vui mừng khôn xiết, nay đã được mở mang tầm mắt trước bản lĩnh của Lãng Cửu Xuyên.

Bà vốn đã nghe Lãng Chính Bình kể ít nhiều về năng lực của Lãng Cửu Xuyên, nhưng phần lớn chỉ là nghe nói, lại cứ ngỡ ông khua môi múa mép để nâng giá trị cho đứa cháu gái này. Giờ tận mắt chứng kiến, người ta quả thực có tài năng thực sự.

Lãng Chính Bình châm cứu dùng t.h.u.ố.c xong đã có thể xuống giường. Ông ra ngoài gian phòng khách ngồi nói chuyện với Lãng Cửu Xuyên: “Thực ra cháu cũng không cần ra tay tàn nhẫn như vậy, bệnh này của ta cứ từ từ khỏi cũng không sao.”

“Từ từ nữa để kéo thành bệnh lao, thế thì được không bù nổi mất.” Lãng Cửu Xuyên nâng chén trà nhàn nhạt nói: “Chỉ vì muốn tránh mặt một Trấn Bắc hầu mà phải đ.á.n.h đổi cả thân thể của mình, đó là điều ngu xuẩn, vừa hại thân lại vừa tốn kém tiền t.h.u.ố.c men.”

Lãng Chính Bình hậm hực đáp: “Ta cũng đâu có cố ý…”

“Cháu đã nói từ sớm rồi, không cần vì hắn mà hao tổn tâm trí. Cháu đã có cách đối phó, ngài cứ chờ xem là được.” Lãng Cửu Xuyên liếc mắt qua, nói tiếp: “Hiện giờ hắn đã vào kinh, e rằng ốc không mang nổi mình ốc đâu.”

Lãng Chính Bình vừa định hỏi thêm nội tình, quản gia Cao Bình đã vội vã tiến vào bẩm báo: “Hầu gia, Tạ thế t.ử và tiểu kỳ lân của An Dương quận chúa vừa đ.á.n.h nhau ở ngõ Liễu Xuân vì nàng nhạc công Uyển Bạch của Giáo Phường Tư rồi.”

“Tạ thế t.ử nào?” Lãng Chính Bình sửng sốt, mãi mới phản ứng lại được, nắp chén trà va vào miệng chén đ.á.n.h 'keng' một tiếng: “Tạ Trạch Cẩn sao?”

“Không sai ạ, ngài ấy còn đ.á.n.h vỡ đầu tiểu kỳ lân nữa.” Cao Bình kích động đáp lời.

“Hắn điên thật rồi!”

Lãng Chính Bình chấn động không thôi, theo bản năng đưa mắt nhìn về phía Lãng Cửu Xuyên. Nàng vẫn đang ung dung thong thả dùng nắp chén gạt gạt lá trà, vẻ mặt không hề có chút bất ngờ nào. Mãi cho đến khi nàng ngước mắt nhìn lên, khóe miệng mới nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Trong lòng Lãng Chính Bình bỗng chốc dâng trào niềm kích động. Vở kịch hay đã bắt đầu rồi!

Kiếp nạn thuộc về Trấn Bắc hầu phủ đang từ từ vén màn. Đây chính là đại lễ cổng thành chào đón Trấn Bắc hầu hồi kinh.

Khi đội thiết kỵ của Trấn Bắc hầu ồ ạt xông qua cổng Đông Bình tiến vào Ô Kinh, mây đen giăng kín đỉnh đầu, sấm chớp lập lòe trong tầng mây. Hắn ngẩng đầu nhìn đám mây đen xám xịt kia, hàng chân mày nhíu c.h.ặ.t. Khuôn mặt dạn dày sương gió nhưng không mất đi vẻ uy nghiêm cứng cỏi lúc này đang căng bần bật.

Đoàng một tiếng!

Tiếng sấm rền vang chợt nổ tung ngay trên đỉnh đầu, giống như một chiếc b.úa tạ giáng thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c, đẩy nỗi bất an thường trực trên đường đi lên đến đỉnh điểm. Trong lòng bỗng trào dâng một loại dự cảm chẳng lành.

Thiết kỵ vừa vào thành, những hạt mưa to bằng hạt đậu cũng bắt đầu trút xuống.

Trấn Bắc hầu bỗng ghìm cương con bảo mã dưới trướng, quay đầu nhìn lại. Cổng thành kiên cố và vững chãi sừng sững phía sau lưng tựa như một con cự thú đang gầm gừ, nhìn chằm chằm vào hắn như hổ rình mồi.

“Hầu gia?” Thị vệ tâm phúc lên tiếng gọi.

Trấn Bắc hầu mím môi, trầm giọng ra lệnh: “Vào cung diện thánh.”

Hai chân hắn dùng sức kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, con bảo mã phi nước đại phóng đi như một mũi tên rời cung.

Tương Xế chằm chằm nhìn theo bóng lưng Trấn Bắc hầu khuất dần, rồi cũng thoăn thoắt phóng qua các mái nhà nhanh như chớp, quay trở về Khai Bình hầu phủ.

Hiếm khi Lãng Cửu Xuyên mới ngồi dùng bữa tối cùng Thôi thị. Ăn xong, hai người súc miệng bằng nước trà, mỗi người nâng một chén trà nhỏ ngồi đó, đối diện nhau mà không biết nói gì.

Mẹ con mà xa cách lạnh nhạt đến mức này, tuy không phải là duy nhất trên thế gian, nhưng cũng có thể coi là một điều bi ai.

Lãng Cửu Xuyên mặc dù biết chắc tám chín phần mười mình chính là đứa con rơi của bà, nhưng vẫn không thể nào làm ra vẻ khao khát tình thân, cũng không thể đồng cảm được. Dùng ngôn ngữ của Đạo gia mà nói, người tu đạo đại khái chính là những kẻ bạc tình.

Trong lòng Thôi thị cũng không biết là tư vị gì, đầu ngón tay cứ mơn trớn hoa văn trên chén trà. Bà vừa định mở miệng thì Lãng Cửu Xuyên đã đứng dậy đặt chén trà xuống, khiến bà đành phải nuốt lời về lại.

“Ta có chút việc. Phu nhân hãy nghỉ ngơi sớm đi, trà đặc cũng đừng uống nữa, kẻo ban đêm lại mất ngủ.” Lãng Cửu Xuyên nói xong liền quay bước ra ngoài.

Thôi thị đưa mắt nhìn bóng lưng nàng sải bước rời khỏi viện. Chợt có thứ gì đó lao v.út vào trong n.g.ự.c nàng, tốc độ nhanh đến mức không ai kịp nhìn rõ.

Lãng Cửu Xuyên ôm lấy Tương Xế, vuốt ve lớp lông ngắn lún phún vừa mới mọc trên người nó: “Ngươi mọc lông rồi này.”

Tương Xế khẽ cào nàng một cái. Có thể đừng hễ gặp mặt là lôi chuyện này ra nói không? Chuyện mọc lông này vĩnh viễn không bỏ qua được có phải không?

“Chúc mừng ngươi lại sống thêm được một lúc.” Tương Xế hừ mũi.

Lãng Cửu Xuyên khẽ cười: “Vất vả cho ngươi làm thú hộ mệnh rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tương Xế kiêu ngạo hừ nhẹ một tiếng: “Bổn vương sợ kẻ nào đó lúc tỉnh lại phát hiện ra gia biến sẽ phát điên, nên mới phí tâm coi sóc đôi chút thôi.”

Lãng Cửu Xuyên ngoài miệng không nói gì thêm, nhưng trong lòng đều ghi nhớ cả. Nàng dùng hai ngón tay xoa xoa phần gáy của nó.

Tương Xế thoải mái đến mức híp cả đôi mắt hổ lại, suýt chút nữa là phát ra tiếng hừ hừ. Nhưng cứ nghĩ tới con mèo mướp nhà bên cạnh lúc nào cũng rúc trong n.g.ự.c chủ làm nũng như thế, nó lập tức cảnh giác, trợn tròn đôi mắt to màu hổ phách.

Nó là Bạch Hổ vương Tương Xế, chứ đâu phải thú cưng nuôi nấng trong nhà của ai!

Lãng Cửu Xuyên ôm nó về lại thư phòng, lên tiếng hỏi: “Trấn Bắc hầu mang theo bao nhiêu người về?”

“Ta thấy thân binh của hắn ước chừng một trăm người, trên mình ai nấy đều vương nồng mùi m.á.u me sát khí.” Tương Xế đáp: “Vừa vào thành đã tiến cung diện thánh ngay, phỏng chừng vẫn chưa biết đứa con trai quý hóa của hắn đã gây ra chuyện tốt gì đâu.”

Lãng Cửu Xuyên nhàn nhạt nói: “Không sao, lúc ra khỏi cổng cung tự khắc sẽ biết. Xem ra Tả Duyện rất biết làm việc. Phần đại lễ này, không biết Trấn Bắc hầu liệu có chịu đựng nổi không?”

Chỉ là b.a.o n.u.ô.i một đào hát của Giáo Phường Tư ở chốn lầu xanh ngõ hẻm, thực ra cũng chẳng có gì to tát. Quan trọng là Tạ thế t.ử sắp đại hôn lại bôi ra loại bê bối này, quả thực là đang vả thẳng vào mặt nhà vợ tương lai. Càng quan trọng hơn, vì ả đào này mà hắn lại đi đ.á.n.h vỡ đầu cục vàng cục bạc tiểu kỳ lân của An Dương quận chúa, chuyện đó mới là rắc rối tày đình!

Nghe đồn An Dương quận chúa kia là người đanh đá, lại vô cùng bao che khuyết điểm. Bởi vì con trai trưởng mất sớm, bà ta cực kỳ cưng chiều cục thịt quý giá này. Hiện giờ cháu cưng lại bị đ.á.n.h đến sứt đầu mẻ trán, chuyện này dễ gì màng yên biển lặng cho qua.

Lãng Cửu Xuyên cong khóe mắt, cứ nghĩ đến cảnh Trấn Bắc hầu vừa hồi kinh đã phải ôm lấy cái đống lộn xộn này, nàng lại muốn đích thân đi chiêm ngưỡng vẻ mặt của hắn ta.

Đây chỉ mới là khởi đầu thôi!

Đang chờ đợi hắn phía trước vẫn còn hàng loạt những phiền phức nối tiếp nhau. Hy vọng hắn sẽ chống đỡ được!

“Chỉ tiếc cho vị tiểu thư nhà họ Hà kia. Nghe nói nữ nhạc công tên Uyển Bạch đó đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, Tạ thế t.ử định dàn xếp cho ả ta giả c.h.ế.t, chẳng ngờ lại đụng phải tên điên tiểu kỳ lân kia.”

Nụ cười trên môi Lãng Cửu Xuyên vụt tắt, trong đầu nhớ tới một vị tiểu thư đoan trang đại khí lại dịu dàng uyển chuyển. Đầu ngón tay nàng khẽ miết nhẹ, hồi lâu sau mới lấy giấy b.út, mài mực hạ b.út viết một tờ giấy nhỏ: “Ngươi đi đến Hà gia một chuyến, đưa tờ giấy này cho Hà tiểu thư đi.”

Tương Xế liếc mắt nhìn thoáng qua dòng chữ trên giấy: “Gái có phúc không gả vào cửa vô phúc.”

“Can thiệp vào nhân quả của người khác, đâu phải là tác phong của ngươi.”

Lãng Cửu Xuyên thong thả ung dung gập mảnh giấy lại, thi triển một đạo quyết lên đó, nhàn nhạt nói: “Phận nữ nhi vốn đã chẳng dễ dàng gì, đằng nào Tạ gia cũng nhất định sẽ lụi bại, cớ sao phải để một người vô tội chịu vạ lây đi vào vũng bùn đó?”

Lúc này, phủ Hà Thị lang đèn đuốc vẫn sáng trưng. Hôn sự đã cận kề, vậy mà cô gia tương lai thế nhưng lại lộ ra loại gièm pha bê bối nhường này, quả thực là nhục nhã ê chề.

Đúng lúc bọn họ đang muốn bàn bạc xem phải giải quyết thế nào, một trận gió bỗng thổi lùa qua, dập tắt ngọn nến trong phòng.

Hà Thị lang chợt có cảm giác như có thứ gì đó cọ qua tay mình, thô ráp ram ráp. Lúc thắp đèn lên nhìn lại, trên tay ông đã có thêm một cục giấy. Ông mở tờ giấy ra, sau khi nhìn rõ dòng chữ trên đó, hai mắt không khỏi trừng lớn.

“Cha!”

“Lão gia!”

Người nhà họ Hà bỗng dưng kinh hô một tiếng, trơ mắt nhìn tờ giấy xuất hiện từ trong hư không ở trên tay Hà Thị lang bỗng nhiên bốc cháy dù không hề có lửa.

Hà Thị lang rớt bịch xuống ghế, hồn xiêu phách lạc nhìn chằm chằm hai bàn tay mình. Hồi lâu sau, ông mới ngẩng lên nhìn cô con gái hai mắt sưng đỏ nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng kiên cường kiên định kia, dứt khoát lên tiếng: “Tạ gia đã khinh người quá đáng, chúng ta từ hôn!”