Gã sai vặt hầu hạ bên người Trấn Bắc hầu tên là Kim Khang, lúc này nhìn Hầu gia nhà mình, sự kinh hãi và sợ sệt trong mắt thậm chí còn nặng nề hơn cả khi nghe được những tin tức xấu bên ngoài.
Đặc biệt là khi nhìn thấy bãi m.á.u đen loang lổ trên chăn, hắn càng sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, bước nhanh tiến lên nói: "Hầu gia, ngài làm sao vậy? Nô tài đi gọi phủ y ngay đây."
Hắn chạy vụt ra ngoài nhanh như chớp.
Trấn Bắc hầu ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập thình thịch loạn nhịp, chỉ cảm thấy trong đầu ầm ầm vang dội, đau đớn như muốn nứt toác ra. Loại đau đớn này lại khiến ông ta nhớ tới cơn ác mộng đêm qua, chân thực đến đáng sợ.
Ông ta thậm chí đã phải gọi cả cổ Kim Giáp ra.
Nhưng rõ ràng chỉ là một giấc mộng, sao lại khiến tâm thần ông ta đại loạn, cả người rã rời đến thế này?
Trấn Bắc hầu cảm giác sức lực toàn thân như bị rút cạn, cả người nhũn ra không dùng được chút sức nào. Áo trong ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính c.h.ặ.t vào người lạnh toát.
Kim Khang đi rồi vội vã quay lại, tiến tới đỡ ông ta dậy: "Hầu gia, phủ y sẽ tới ngay, ngài..."
Hắn hoảng sợ nhìn Hầu gia nhà mình bỗng nhiên tóc mai hai bên bạc trắng, khuôn mặt hốc hác già đi cả chục tuổi. Sao chỉ qua một đêm, Hầu gia lại biến thành bộ dạng này?
Trấn Bắc hầu nhận ra thần sắc hắn không đúng, trầm giọng hỏi: "Sao thế?"
Kim Khang sợ tới mức không dám mở miệng.
Trấn Bắc hầu nhíu mày, dùng sức đẩy hắn ra rồi bước xuống giường. Hai chân cũng mỏi nhừ, mềm nhũn như cọng b.ún, suýt chút nữa đứng không vững mà ngã quỵ.
Kim Khang vội đỡ lấy ông ta. Hai ba bước tiến đến trước bàn trang điểm, nơi đó có đặt một chiếc gương đồng. Trấn Bắc hầu vô tình nhìn lướt qua, mặt mày lập tức lộ vẻ kinh hãi: "Sao có thể như vậy!"
Ông ta chồm lên bàn, vồ lấy chiếc gương đồng, đưa tay sờ lên mặt mình. Kẻ tiều tụy già đi hơn chục tuổi này, là ông ta sao?
Chuyện này không đúng!
Trấn Bắc hầu tức giận ném mạnh chiếc gương đồng xuống đất, sắc mặt âm trầm như nước, giữa hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ "xuyên" (川).
Chỉ trong một đêm, tinh khí của ông ta như bị rút cạn hoàn toàn, sao có thể xảy ra chuyện như thế được?
Chẳng lẽ chỉ vì cơn ác mộng vô cớ đêm qua? Ông ta rất hiếm khi mơ thấy Lãng Chính Phiếm, cho dù có, cũng rất mơ hồ, vừa xuất hiện liền biến mất ngay.
Nhưng giấc mộng đêm qua, y đã lôi ông ta vào núi đao biển lửa, bắt ông ta phải nếm trải nỗi đau đớn bị ngọn lửa thiêu đốt. Cảnh tượng trong mơ chân thực đến mức không giống như là mộng mị.
Chỉ là nằm mơ thôi mà cũng khiến bản thân hao tổn tinh khí sao? Chẳng lẽ bởi vì y là ác quỷ?
Trấn Bắc hầu thở hổn hển, cúi đầu nhìn hai bàn tay mình. Chẳng lẽ ông ta đã trúng ám chiêu gì đó, hay là trúng độc?
Phủ y rất nhanh đã xách hòm t.h.u.ố.c chạy tới. Nhìn thấy bộ dạng của Trấn Bắc hầu, lão cũng vô cùng sửng sốt, vội vàng buông hòm t.h.u.ố.c, tiến lên bắt mạch. Ngón tay vừa chạm vào cổ tay, lông mày lão đã nhíu c.h.ặ.t.
Trấn Bắc hầu thấy phủ y nhíu mày, mặt mày ngưng trọng liền hỏi: "Bản hầu trúng độc sao?"
Phủ y ngẩn người, đáp: "Mạch tượng của Hầu gia không giống như là trúng độc."
"Vậy bản hầu chỉ sau một đêm liền biến thành bộ dạng này, chẳng lẽ là bị quỷ nhập sao?" Mặt Trấn Bắc hầu đen lại như đáy nồi.
Phủ y vội vã trả lời: "Lão phu thấy mạch tượng của Hầu gia giống như bị thiếu hụt tinh huyết, khí huyết hao tổn. Cộng thêm dạo gần đây bôn ba mệt nhọc dẫn đến hỏa khí bốc lên nên mới..."
Trấn Bắc hầu hiển nhiên không hài lòng với lời giải thích thoái thác này. Cái gì mà khí huyết hao tổn? Ông ta đang là một đại nam nhân khỏe mạnh tuổi đương tráng niên, làm sao có thể chỉ qua một đêm lại biến thành thế này, trừ phi bị cương thi đến hút m.á.u.
Ông ta muốn nổi giận, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt thay đổi liên tục. Cuối cùng, ông ta bực dọc xua tay nói: "Kê một ít t.h.u.ố.c bổ khí huyết tới đây."
Phủ y vâng dạ lui ra.
Sắc mặt Trấn Bắc hầu âm trầm đến cực điểm. Nghĩ tới việc mình đã phải triệu hồi cổ Kim Giáp trong mộng, rồi sau đó mới thoát khỏi cơn ác mộng đáng sợ kia. Chẳng lẽ đó không hoàn toàn là mộng, mà là có kẻ đang dùng tà thuật hãm hại ông ta?
Ánh mắt ông ta trở nên lạnh lẽo, lưng toát mồ hôi hột. Ông ta lập tức gọi ám vệ tới, gặng hỏi xem đêm qua có điều gì bất thường hay không. Câu trả lời nhận được là mọi thứ đều bình thường.
Trong lòng Trấn Bắc hầu tự có suy tính. Những thuật sư Huyền môn kia có thủ đoạn đáng sợ gì, làm sao ông ta không biết được? Giống như Linh vu vậy, đều khiến người ta phải e dè kiêng kỵ. Đối với những thuật sư có thủ đoạn thông thiên, muốn qua mặt được đám ám vệ này thì có gì là khó?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có khi người ta căn bản chẳng cần đến gần ông ta, chỉ cần biết được sinh thần bát tự là có thể thi triển tà thuật nguyền rủa ông ta rồi!
Trấn Bắc hầu chìm trong đủ loại thuyết âm mưu, tâm trí rối bời. Nếu là đối thủ trong triều muốn đối phó với ông ta, thì chỉ việc dùng mưu kế chốn quan trường, giống như cách họ vừa làm với người nhà ông ta. Hẳn là bọn họ sẽ không cất công nhờ cậy đến mấy thứ tà thuật này chứ?
Vậy thì ai lại rảnh rỗi nhọc lòng làm trò này?
Khốn nỗi người trong mộng lại chính là Lãng Chính Phiếm.
Nỗi bất an trong lòng ông ta ngày một lớn dần, tựa như một con dã thú điên cuồng bị giam cầm, có đi thế nào cũng không sao thoát khỏi chiếc l.ồ.ng giam ngột ngạt ấy.
Ám vệ lui ra ngoài, Kim Khang mới cẩn trọng lên tiếng hỏi: "Hầu gia, có phải có kẻ đã giáng tà thuật hãm hại ngài không? Nếu đã như vậy, cớ sao chúng ta không mời Giám sát tư tới điều tra?"
Trấn Bắc hầu sững sờ. Đúng vậy, Giám sát tư có thể điều tra, nhưng khi nghĩ đến con cổ hộ thân đang nuôi trong cơ thể mình, ông ta lại lắc đầu.
Tuyệt đối không thể để người khác biết trên người ông ta có loại cổ này.
Trấn Bắc hầu xua tay: "Tạm thời không cần đâu. Đi gọi lão Thường tới đây. Vẫn chưa tìm tung tích của Linh vu sao?"
"Vẫn bặt vô âm tín ạ." Kim Khang lúc này mới sực nhớ ra chuyện mình nghe ngóng được bên ngoài, liền do dự nói: "Hầu gia, bên ngoài đột nhiên xuất hiện một người kể chuyện rong, đang mải miết kể một câu chuyện mới ở quán trà Quang Minh."
"Có chuyện gì thì nói hết đi, đừng có úp mở nửa lời." Trấn Bắc hầu lộ vẻ không vui.
Thư Sách
Kim Khang liền thuật lại tóm tắt nội dung câu chuyện trong vài câu. Đại ý là có kẻ đã dùng tà cổ ác độc để hãm hại một vị tướng quân xuất thân là thiếu niên anh hùng. Hai người bọn họ từng thân thiết như huynh đệ, kề vai sát cánh vào sinh ra t.ử. Nhưng vì muốn đoạt lấy vị trí của bạn mình, kẻ kia không tiếc dùng thuật vu cổ hại người, khiến cho người bạn thoạt nhìn giống như bị trọng thương mà c.h.ế.t. Về sau, kẻ phản trắc đó thăng quan tiến chức vùn vụt, trở thành tân quý Hầu gia. Xong việc, ông ta còn giả mù sa mưa lập đàn tế điện cho cố nhân, thu tóm trọn vẹn danh tiếng trung nghĩa nhân hậu. Đáng tiếc là con trai ông ta lại chẳng nên hồn, sắp đến ngày rước dâu lại làm ầm lên vụ bê bối đ.á.n.h nhau vì đào hát, dẫn đến bị nhà gái thẳng thừng từ hôn.
Tuy câu chuyện không chỉ đích danh ai, nhưng bá tính Ô Kinh đâu phải là những kẻ ngốc. Đem hình tượng trong truyện đối chiếu với ngoài đời thực một chút, không cần phải bới móc sâu xa gì cũng có thể lập tức nhận ra ngay là đang ám chỉ ai.
Đây rõ ràng là đang vạch trần cái c.h.ế.t của Lãng Chính Phiếm năm xưa có uẩn khúc, là do chính tay Trấn Bắc hầu dùng cổ độc ám hại!
Trấn Bắc hầu lảo đảo thân mình, hai mắt trợn trừng nứt toác nhìn chằm chằm vào gã: "Là ai? Ai đã viết câu chuyện đó? Sao có thể như vậy được? Bắt đầu lan truyền từ bao giờ?"
Đầu óc ông ta như bị một tia sét giáng thẳng xuống nổ tung, vang lên từng trận ong ong. Sao tự nhiên lại xuất hiện câu chuyện rành rọt như thế này? Sớm không truyền, muộn không truyền, cố tình đợi đúng lúc ông ta vừa mới hồi kinh thì tung ra.
Đúng vậy, suốt cả chặng đường về kinh, ông ta luôn cảm thấy bất an. Từ lúc bước chân vào cổng thành, nỗi bất an ấy chưa từng buông tha ông ta. Quả nhiên, một chuỗi sự việc xui xẻo liên tiếp ập đến. Từ chuyện thằng nghịch t.ử kia, rồi đến vụ nhũ huynh của phu nhân cho vay nặng lãi, lại còn cả đứa con gái trong cung đến giờ vẫn bặt vô âm tín.
Hiện tại, chỉ sau một đêm bản thân lại già nua tàn tạ thành bộ dạng này, trong khi bên ngoài lại rầm rộ lan truyền những lời đồn đại chí mạng như vậy. Xem ra những rắc rối trước đó đều chỉ là món khai vị, còn câu chuyện kể về cái c.h.ế.t của Lãng Chính Phiếm này mới chính là mũi tên tuyệt sát.
Đây là một cái bẫy giăng ra để nhắm vào ông ta, một sát cục muốn dồn ông ta vào chỗ c.h.ế.t!
Kẻ đang ẩn nấp phía sau bóng tối muốn lấy mạng ông ta rốt cuộc là ai?
Trấn Bắc hầu vừa kinh hoàng vừa hoảng sợ. Càng suy nghĩ, đầu óc ông ta càng trở nên rối loạn. Khí huyết sục sôi dâng trào. Dưới sự kích động tột độ, ông ta lại phun ra một b.úng m.á.u tươi, ngã lăn ra ngất xỉu.
Trong khoảnh khắc ý thức dần tan biến, thứ hiện lên rõ nét trong đầu ông ta lại chính là cơn ác mộng đêm qua: Lãng Chính Phiếm vươn tay về phía ông ta, rồi thẳng thừng kéo tuột ông ta xuống biển lửa núi đao mênh m.ô.n.g...
Chẳng phải là không báo ứng, mà chỉ là thời điểm chưa tới mà thôi.
Lãng Chính Phiếm, y đến để đòi lại món nợ m.á.u rồi!