Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 394: Lời đồn nổi lên, Lãng gia tỏ tường



Tả Duyện bày ra sát cục đã bắt đầu khởi động. Thoại bản của người kể chuyện vừa tung ra, nhất định sẽ lan truyền đến tai Lãng gia. Cho nên Lãng Cửu Xuyên không đến Vạn Sự Phường mà quay về Hầu phủ trước, chỉ sợ người Lãng gia nhất thời nghe được đồn đại sẽ sinh ra hoảng loạn.

Trên thực tế, nàng đã tính đúng. Tin tức bên ngoài đều đã nhanh ch.óng truyền vào trong phủ. Thôi thị vừa nghe thấy lời đồn đại này, lập tức tức giận công tâm, ngất lịm đi tại chỗ. Lúc này, Tê Trì Các đang loạn cào cào cả lên.

Phạm thị cùng con dâu Ngô thị đều vội vã chạy qua, bên cạnh mỗi người lại có thêm nha hoàn, ma ma đi theo, khiến cho khoảng sân ngày thường vốn thanh tĩnh nay ồn ào lên không ít.

Vừa nhìn thấy Lãng Cửu Xuyên xuất hiện, Ngô thị liền tiến lên đón đầu, ánh mắt mang theo vài phần thương xót: “Cửu muội muội…”

Hiển nhiên nàng ấy cũng đã nghe được lời đồn bên ngoài. Nếu chuyện đó là thật, nhị thẩm và Cửu muội muội quả thực quá oan uổng, quá đáng thương rồi.

Lãng Cửu Xuyên gật đầu với các nàng, không nói gì thêm: “Ta đi xem phu nhân trước đã.”

Nghe cách xưng hô xa cách này, hai mẹ chồng nàng dâu đều khựng lại, khẽ thở dài một tiếng.

Mẹ con ruột thịt mà lại lạnh nhạt như vậy. Nếu lời đồn kia là thật, tên Trấn Bắc hầu kia đúng là ngàn đao bầm thây, hại gia đình nhị đệ rơi vào cảnh sinh ly t.ử biệt, người sống thì ly tâm.

Lãng Cửu Xuyên bước vào phòng ngủ. Trình ma ma cùng các đại nha hoàn bên cạnh Thôi thị đều túc trực ở trong hầu hạ. Ai nấy đều đỏ hoe hốc mắt, vừa nhìn thấy nàng, nước mắt lại chực trào ra.

Trên người Thôi thị đã được châm vài mũi kim, Trần phủ y của Hầu phủ đang đứng sang một bên chờ rút kim.

“Cô nương.” Trình ma ma nghẹn ngào gọi một tiếng, chủ động bẩm báo: “Phu nhân vừa nghe những lời đồn thổi bên ngoài liền tức giận công tâm, ngất xỉu tới giờ vẫn chưa tỉnh.”

Trần phủ y đứng dậy hành lễ với nàng, nói: “Nhị phu nhân vốn có bệnh tim, hiện giờ lại tức giận công tâm, cảm xúc kích động dẫn đến bệnh cũ tái phát. Hơn nữa, phu nhân nhiều năm khổ tâm tích tụ, cõi lòng u uất, điều này trong thuật dưỡng sinh vốn là điều tối kỵ. Nay lại trải qua đại hỷ đại bi, e là…”

Lão chưa nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu những lời tiếp theo chẳng có gì tốt đẹp. Đơn giản là bệnh đã ăn sâu vào gốc rễ khó bề chữa trị, e là sẽ tổn hại đến tuổi thọ.

Thôi thị mấy năm nay, chẳng phải đều đang tự giày vò chính mình sao!

Thật đáng giận mà cũng thật bi ai.

Lãng Cửu Xuyên nhìn sắc mặt nhợt nhạt xanh xao, đôi môi tím ngắt của bà, hai ngón tay liền đặt lên cổ tay trái bắt mạch. Vừa chạm vào mạch tượng, đôi mày nàng liền nhíu c.h.ặ.t. Can mạch của bà gấp gáp căng cứng, trung tiêu ứ trệ, tà hỏa xông ngược lên kháng dương, lại va chạm với tâm mạch quanh năm ưu tư, tự nhiên khiến tâm dương bị thiêu đốt tổn hại. Khí huyết nghịch loạn làm cho thần trí mơ hồ, lúc này mới ngất lịm đi.

Nàng đổi tay, đặt lên quan mạch bên tay phải, giữa mi tâm càng nhíu c.h.ặ.t. Mạch đập yếu ớt vô lực lại phù phiếm, đây là triệu chứng can uất khắc tỳ, trung khí hao tổn vô cùng, khí cơ trung tiêu sớm đã đại loạn.

Thật là phiền toái.

“Lúc ngất đi, phu nhân đã dùng t.h.u.ố.c gì chưa?” Nàng nhìn về phía Trình ma ma hỏi.

Trình ma ma vội vàng gật đầu: “Lúc phu nhân ôm n.g.ự.c ngã xuống, lão nô liền ngậm dưới lưỡi người một viên Đan Tâm hoàn mà ngài để lại phòng hờ.”

Lãng Cửu Xuyên nghe vậy liền gật đầu. Dùng t.h.u.ố.c rồi thì tốt, ít nhất cũng bảo vệ được tâm mạch, không bị nghẽn đến mức xơ cứng, nếu không m.á.u không cung cấp đủ lên não sẽ dẫn đến mất ý thức, vĩnh viễn mất đi khả năng cứu chữa.

Nàng nhìn những mũi kim mà Trần phủ y đã châm, nói: “Làm phiền Trần đại phu rút kim ra, ta sẽ đích thân thi châm lại.”

Trần phủ y hơi sửng sốt.

Thư Sách

“Mau làm theo lời Cửu cô nương đi.” Phạm thị đứng bên cạnh vội vàng lên tiếng.

Bản lĩnh châm cứu của Lãng Cửu Xuyên bà đã được tận mắt chứng kiến. Lúc trước Trần phủ y cũng từng thỉnh giáo qua Hầu gia, chắc hẳn cũng phải biết chút ít về tài nghệ của nàng mới đúng.

Thấy Phạm thị lên tiếng, Trần phủ y bèn rút hết kim châm. Lão không rời đi mà lùi sang một bên, bộ dạng trông như muốn nán lại quan sát Lãng Cửu Xuyên thi châm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lãng Cửu Xuyên vốn không muốn để quá nhiều người trong phòng. Lúc nàng nhìn về phía Trần phủ y, lão liền ngượng ngùng hắng giọng: “Lão phu phụ giúp cô nương một tay nhé?”

Biết rõ tâm tư của lão, nàng cũng không vạch trần. Việc thi châm vốn chẳng có bí mật gì không thể cho người ngoài xem. Nàng rút bộ kim mang theo bên người ra, chẳng buồn dùng nến để sát trùng, trực tiếp thi triển một đạo Tịnh Trần quyết rồi bắt đầu hạ châm.

Mũi kim mảnh như sợi tóc được vê nhẹ trên đầu ngón tay nàng, động tác hạ kim vừa nhanh lại vừa vững. Mắt thường còn chưa kịp nhìn rõ cử động, mũi châm đã đ.â.m trúng huyệt Nhân trung trên mạch Đốc dưới mũi, thủ pháp đ.â.m vào rút ra thoăn thoắt dứt khoát.

“Huyệt này giúp tỉnh não khai khiếu, là huyệt quan trọng để cấp cứu ngất xỉu. Dùng thủ pháp đ.â.m nhanh rút nhanh nhằm tạo kích thích mạnh, giúp bà ấy mau ch.óng tỉnh lại, như vậy mới tiện bề trị liệu tiếp theo.” Lãng Cửu Xuyên nhạt giọng giải thích cho Trần phủ y hiểu.

Mặt Trần phủ y đỏ rần: “…”

Cửu cô nương tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng bản lĩnh đúng là không thể xem thường được.

Lão nhìn về phía Thôi thị, quả nhiên thấy hàng mi nhắm nghiền của bà đang khẽ run lên. Dù rất yếu ớt, nhưng có thể nhìn ra rõ ràng đây là dấu hiệu sắp tỉnh lại!

Lãng Cửu Xuyên tiếp tục hạ kim vào huyệt Nội quan nằm ở mặt trong cổ tay Thôi thị. Lần này thủ pháp lại dùng cách vê tròn để xả khí, giúp giãn l.ồ.ng n.g.ự.c lý khí, khơi thông tâm mạch. Nếu không để luồng nghịch khí này tản ra, bà tuyệt đối không thể khỏe lại.

Ngay sau đó là các huyệt Thái xung, Phong long... Đôi tay nàng vận kim nhanh như gió, khi thì dùng tả pháp, lúc lại dùng bình bổ. Một loạt kim châm ghim xuống, trong phòng yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy, mọi người đều nín thở căng mắt theo dõi nhất cử nhất động của nàng.

Khi tất cả kim châm đều đã vào vị trí, Lãng Cửu Xuyên lại dùng hai tay kết ấn, khẽ lướt qua đuôi kim. "Ong" một tiếng, tất cả mũi kim đều đồng loạt rung lên bần bật.

Trần phủ y trừng lớn hai mắt, đây là thủ đoạn thần kỳ gì vậy?

Lãng Cửu Xuyên quay sang dặn Trình ma ma: “Đi lấy ống nhổ tới đây.” Đoạn, nàng liếc Trần phủ y, nói tiếp: “Ta vừa dùng Kinh mạch quyết của Đạo gia, có nội lực hỗ trợ mới có thể làm đuôi kim rung lên. Sự kích thích mạnh mẽ này sẽ giúp bà ấy mau tỉnh, chốc nữa còn có thể nôn hết chỗ m.á.u bầm tích tụ lâu ngày ra ngoài. Trần đại phu muốn học chiêu này, e rằng không dễ đâu.”

Mặt Trần phủ y đỏ phừng phừng, lão hơi khom lưng, hai tay chắp lại cúi chào nàng đầy cung kính.

Phạm thị cùng Ngô thị đưa mắt nhìn nhau, trong mắt vừa mang theo sự kính sợ lại xen lẫn kinh hỷ. Chẳng cần bàn luận xa xôi, chỉ nhìn kỹ thuật hành châm này thôi cũng đủ biết y thuật của Lãng Cửu Xuyên xuất thần nhập hóa đến nhường nào. Trong nhà có vị thần y như vậy tọa trấn, chẳng khác nào có thêm tấm bùa hộ mệnh.

Ánh mắt hai người nhìn Lãng Cửu Xuyên bỗng chốc trở nên vô cùng rực lửa. Đặc biệt là Ngô thị, sau khi hạ sinh trưởng nữ đã mấy năm nay bụng dạ vẫn chưa có tin vui. Không biết liệu có thể nhờ Cửu muội muội bốc t.h.u.ố.c điều dưỡng một phen, canh đúng lúc hết thời gian để tang lại m.a.n.g t.h.a.i thêm một đứa nữa hay không.

Lãng Cửu Xuyên chăm chú quan sát Thôi thị. Theo thời gian lưu kim, đôi môi vốn thâm tím của bà đã phai dần vẻ xám xịt đáng sợ, sắc mặt cũng bớt dần vẻ nhợt nhạt. Mí mắt bà rung lên ngày một rõ rệt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng cũng thấy rõ hơn.

“Khò... Khè...” Trong cổ họng bà phát ra những âm thanh đứt quãng cực nhỏ, không rõ là tiếng đờm nghẹn hay tiếng nức nở.

Có phản ứng là tốt rồi.

Lãng Cửu Xuyên ngồi xuống mép giường, thấy đuôi kim không còn rung bần bật mà chỉ còn khẽ giật, liền đỡ bà ngồi dậy: “Ống nhổ.”

Trình ma ma vội vàng bưng ống nhổ tới trước mặt Thôi thị. Vừa mới đặt xuống, Thôi thị đã oẹ một tiếng, nôn ra một ngụm m.á.u lớn. Bãi m.á.u đặc sệt màu đỏ sẫm ngả đen, chẳng biết đã ứ đọng ở trong người bao lâu.

Mí mắt Thôi thị khẽ run rẩy, rốt cuộc cũng chậm rãi mở ra. Đập vào mắt là khuôn mặt lạnh nhạt của Lãng Cửu Xuyên, môi bà mấp máy, sau đó hai mắt trợn ngược, lại lần nữa ngất lịm đi.

“Đệ muội... Cửu Nương, thế này là sao?” Phạm thị kinh hãi hỏi. Đã tỉnh rồi sao lại còn ngất nữa?

Lãng Cửu Xuyên bắt lại mạch, nhàn nhạt nói: “Không sao đâu, chỉ là thể lực suy kiệt nên mới lịm đi thôi. Lát nữa sắc t.h.u.ố.c cho uống, rồi tĩnh dưỡng một thời gian là được.”

Nàng nhẹ nhàng đặt Thôi thị nằm trở lại giường. Vừa cúi đầu xuống, liền thấy từ khóe mắt nhắm nghiền của Thôi thị lặng lẽ trào ra một giọt nước mắt.