Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 447: Là Lãng Cửu đang giả thần giả quỷ sao?



Chuyện Cửu cô nương của Khai Bình hầu phủ được ban hôn khiến dân tình bàn tán xôn xao. Bọn họ không bàn tới việc nàng được ban hôn cho ai, mà là m.ổ x.ẻ những lời lẽ hùng hồn nàng thốt ra ngay lúc tiếp nhận thánh chỉ.

Nàng mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, khắc phu!

Cái nghi thức tiếp chỉ này quả thật là khác người. Không biết là do nàng hoàn toàn không để mắt tới vị phu quân được ban hôn kia, hay là muốn rào trước với hoàng gia một phen, để nếu tương lai xảy ra chuyện gì thì cũng không ai trách cứ được nàng.

Nhưng phần lớn mọi người lại cảm thấy Lãng Cửu Xuyên đang công khai bày tỏ sự bất mãn với hoàng gia, chướng mắt cuộc hôn nhân này, thậm chí là đang nguyền rủa Tĩnh Vương.

Nàng quả thực quá kiêu ngạo.

Phóng mắt nhìn khắp cả Đại Đan này, có vị quý nữ nào nhận được thánh chỉ ban hôn, dù trong lòng không tình nguyện đến mấy, lại dám hé răng thốt ra những lời xui xẻo đến vậy cơ chứ?

Cố tình Lãng Cửu Xuyên lại dám nói, đây không phải là ngông cuồng kiêu ngạo thì là gì?

Tĩnh Vương và Thiên t.ử cảm thấy hành động này của Lãng Cửu Xuyên rõ ràng là đang khiêu khích hoàng gia. Bọn họ tức giận đến mức vốn dĩ định cất công chọn ngày lành tháng tốt để cử hành hôn lễ, giờ lại chẳng thèm bận tâm nữa mà vớ đại một ngày. Trùng hợp thay, ngày đó lại đúng vào ngày đại hôn của Đạm Đài tông và Vinh thiếu chủ, cách hiện tại còn chưa đến một tháng.

Việc cưới xin gấp gáp như vậy, căn bản không cho nhà gái có thời gian chuẩn bị. Đây rõ ràng là không hề coi Lãng Cửu Xuyên ra gì. Người Lãng gia dù biết Lãng Cửu Xuyên vốn chẳng mảy may để tâm tới việc ban hôn này, nhưng vẫn không ngăn được lửa giận oán hờn dâng lên.

Đau đớn thay, bọn họ chỉ là một Hầu phủ hữu danh vô thực, bị gạt ra chốn rìa trung tâm, hoàn toàn bất lực trong việc làm chỗ dựa hay ra mặt bảo vệ nàng. Tất cả cũng chỉ vì trong nhà không có quyền thế, gia đạo sa sút, lại chẳng có một nam nhi xuất chúng nào đủ sức gánh vác gia tộc. Vậy nên khi đối mặt với hoàng quyền, bọn họ ngay cả dũng khí lên tiếng cũng không có.

Sự uất ức bất lực này khiến Lãng Chính Bình vô cùng áy náy và tự vấn. Lão chỉ đành dồn hết tâm tư đi đốc thúc đám con cháu trong nhà. Bằng không, tình cảnh của Lãng Cửu Xuyên ngày hôm nay sẽ chính là tương lai của những nhi nữ họ Lãng vào ngày mai, bị người ta ức h.i.ế.p cũng chẳng có ai đứng ra che chở.

Nhà mẹ đẻ hưng thịnh mới chính là sự tự tin lớn nhất của nữ nhân. Nếu Lãng Cửu Xuyên lúc này bọn họ đã không thể bảo vệ, thì cũng mong sau này có thể chống lưng cho những nữ t.ử họ Lãng còn lại.

Trong lúc mọi người vẫn đang âm thầm chê cười, Lãng Cửu Xuyên lại lấy cớ ở yên trong phủ chờ gả, lặng lẽ biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Nhưng kỳ lạ thay, ba ngày sau khi thánh chỉ ban hôn giáng xuống, Tĩnh Vương phủ đột nhiên xảy ra chuyện ma quái. Cứ đến giờ Tý, tẩm điện của Tĩnh Vương lại biến thành một cánh cửa không gian thông thẳng tới Quỷ môn nơi Hoàng Tuyền. Từ bên trong thường xuyên văng vẳng tiếng xiềng xích va đập loảng xoảng cùng tiếng quỷ khóc nỉ non quái dị. Thậm chí có kẻ còn tận mắt nhìn thấy cảnh Đầu Trâu Mặt Ngựa áp giải một chuỗi u hồn đi vào Quỷ môn ngay trong tẩm điện, dọa sợ đến mức c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngay tại chỗ.

Ban đầu, Tĩnh Vương còn ngỡ là bọn hạ nhân trong phủ bày trò quỷ quái. Cho đến tận khi chính mắt hắn nhìn thấy vong hồn của hai đời vương phi trước thất khiếu chảy m.á.u, rít gào nhào tới chỗ mình, hắn mới sợ hãi đến mức vội vàng rút Thanh Long kiếm ra. Phải vất vả lắm mới dọa lui được hai ả.

Một đêm như thế, nhiều đêm sau cũng y như vậy.

Tĩnh Vương dù có trốn khỏi tẩm điện của mình, đổi sang nơi khác ngủ thì vẫn thấy t.h.ả.m trạng c.h.ế.t ch.óc của hai đời vương phi kia. Bọn họ giương nanh múa vuốt nhào tới c.ắ.n xé hắn. Nỗi hận thấu xương đó thông qua những hàm răng sắc nhọn truyền thẳng vào cơ thể. Cứ thế lặp lại vài ngày, hai hốc mắt hắn thâm quầng, kinh hoàng phát hiện trên người mình bắt đầu nổi lên từng mảng lốm đốm, đó chính là... Thi ban (vết ban của x.á.c c.h.ế.t)!

Đây tuyệt đối không phải là trò giả thần giả quỷ bình thường!

Tĩnh Vương thấp thỏm lo âu liền mời Nhược Hư - trưởng lão khách khanh cung phụng của hoàng tộc tới. Hắn cởi bỏ lớp áo trên người xuống, gắt gỏng: “Nhìn cho rõ xem, đây rốt cuộc là thứ gì?”

Trên thực tế, chưa đợi hắn cởi áo, Nhược Hư đã cảm nhận được âm khí nồng nặc toát ra. Khi lớp áo vừa rơi xuống, lão liền nhìn thấy những mảng đốm đen sì, tỏa ra luồng sát khí âm oán đen kịt, nhìn hệt như bị thứ gì đó c.ắ.n xé ra vậy.

Nhược Hư thất kinh, vội lôi ra một đạo bùa đen tuyền, miệng lẩm nhẩm niệm quyết. Lá bùa lướt qua cánh tay Tĩnh Vương, ngay lập tức bốc cháy, rút ra thứ sát khí oán độc đen ngòm. Thứ sát khí này ắt hẳn chỉ có ở lệ quỷ.

Thư Sách

“Vương gia đã từng đi qua nơi nào, cớ sao lại rước họa oán quỷ c.ắ.n nuốt thế này?” Nhược Hư kinh hồn bạt vía hỏi.

Người đứng trước mặt lão đây dẫu không phải chân long thiên t.ử, nhưng dù gì cũng mang huyết mạch họ Đạm Đài. Theo lý phải có long khí cùng phúc lộc gia tộc che chở, u hồn dã quỷ bình thường đâu dám lại gần. Ngay cả oán quỷ tầm thường cũng không có gan đối đầu với long khí.

Thế nhưng rõ ràng hắn đang bị oán quỷ c.ắ.n xé, âm khí nhập thể tụ lại thành đốm, mang hình hài chẳng khác nào thi ban. Một khi không loại trừ được thứ thi ban nhiễm độc này, hắn sẽ rất nhanh bị âm độc lan tỏa ra khắp toàn thân, chịu sự ăn mòn của âm sát mà bỏ mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cõi lòng Tĩnh Vương trầm xuống, bực bội đáp: “Bổn vương thì có thể đi đâu được, không phải đều ở mãi kinh thành Ô Kinh này sao.”

“Vương gia vốn có phúc lộc của hoàng gia bảo hộ, cớ sao lại...”

“Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai? Nếu bổn vương biết thì còn mời ngươi tới đây làm gì?” Tĩnh Vương nhíu c.h.ặ.t đôi mày rậm, quát tháo: “Ngươi mau ch.óng nghĩ cách giải quyết cho bổn vương đi!”

Bị quát mắng thình lình, trong lòng Nhược Hư không vui, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Lão tuy chỉ là trưởng lão khách khanh, nhưng bản thân cũng là người có chân tài thực học. Cũng chính vì lẽ đó lão vốn quen được tôn kính, ai gặp lão cũng đều khách sáo gọi một tiếng trưởng lão hoặc tiên sư chân nhân.

Ấy thế mà Tĩnh Vương lại mang thái độ này, rõ ràng là xem lão như kẻ nô bộc hầu hạ! Lòng Nhược Hư mang theo oán thầm, chợt nhớ tới những lời Lãng Cửu Xuyên từng nói, vẻ mặt lại càng thêm phần lạnh nhạt.

Tĩnh Vương dường như cũng nhận ra giọng điệu của mình có quá đỗi gắt gỏng, vội vàng chắp tay xoa dịu: “Trưởng lão, bổn vương cũng chỉ vì bị mấy thứ này làm cho ăn không ngon ngủ không yên, ngày đêm thấp thỏm. Dẫu có đặt Thanh Long kiếm do tiên hoàng ban tặng ngay đầu giường cũng chẳng tài nào chợp mắt nổi. Chỉ đành chờ đến ban ngày, mượn sức nóng mặt trời mới dám chợp mắt một lát. Nhưng dẫu có vậy, bổn vương vẫn luôn cảm thấy toàn thân lạnh lẽo vô cùng. Vừa rồi nhất thời tình thế cấp bách nên mới đắc tội với trưởng lão, xin trưởng lão chớ để bụng.”

Hắn khom lưng cúi người hành lễ. Thấy Tĩnh Vương nhún nhường, cơn giận trong lòng Nhược Hư trưởng lão cũng nguôi ngoai phần nào. Lão vuốt râu nói: “Vương gia quá lời, lão đạo hiểu được. Loại âm độc này của ngài tích tụ trong cơ thể không chịu tiêu tán mới kết thành thi đốm, khiến cả người phát lạnh. Chỉ cần loại trừ đi là ổn. Lão đạo chỉ lấy làm kỳ lạ, Vương gia làm sao mà lại dụ oán quỷ đến c.ắ.n xé? Rốt cuộc là oán quỷ phương nào mà to gan dám bất chấp sức mạnh thiêu đốt của long khí?”

Ánh mắt Tĩnh Vương trốn tránh, ậm ờ: “Ta lại không phải người tu đạo, làm sao biết được dăm ba cái thứ này?”

Nhược Hư trưởng lão thấy hắn bộ dạng có điều giấu giếm, liền nghiêm giọng: “Vương gia tốt nhất là nên ăn ngay nói thật, bằng không lão đạo e là rất khó bắt đúng bệnh bốc đúng t.h.u.ố.c.”

Tĩnh Vương đảo mắt chuyển chủ đề: “Nghe bọn hạ nhân bẩm báo, vào buổi tối trong tẩm điện của ta thường xuyên xuất hiện đầu trâu mặt ngựa dắt quỷ lướt qua rồi biến mất, không biết có phải vì nguyên do này hay chăng.”

Nhược Hư trưởng lão nhíu mày.

Tĩnh Vương lại nói tiếp: “Trưởng lão, bổn vương trở nên ra nông nỗi này, liệu có phải là do kẻ nào đó giở trò âm tà xúi quẩy nhắm vào ta hay không? Đúng rồi, chẳng lẽ là con ả Lãng Cửu kia đang giả thần giả quỷ sao? Ả vốn dĩ không muốn gả cho bổn vương, lại còn tự nguyền rủa mình khắc phu. Không chừng chính ả đã hạ tà thuật lên người ta, ả có bản lĩnh thông thiên cơ mà!”

Trong lòng Nhược Hư giật thót. Cô nương đó có ngốc đến mức làm ra chuyện lộ liễu nhường ấy sao? Thế nhưng Lãng Cửu Xuyên lại là ngoại lệ. Nhìn bộ dạng ả đúng là kiểu người kiêu ngạo khó thuần, những chuyện người ta cho rằng không thể, thì lại càng có khả năng xảy ra.

“Vương gia đã cùng nàng ta trao đổi canh thiếp, giao cả sinh thần bát tự cho nàng ta rồi sao?”

“Cái đó thì chưa.”

Nhược Hư cân nhắc một hồi rồi nói: “Lãng Cửu Xuyên kia dẫu sao cũng là người được kim liên chứng đạo, phải mang một thân chính khí mới dẫn tới dị tượng bực này. Theo lý mà nói, nếu nàng ta dùng thuật âm tà thì tất sẽ hứng chịu thiên phạt. Hơn nữa, cũng phải biết được sinh thần bát tự của ngài thì mới dễ bề thi thuật. Cho nên hiện giờ vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn có phải do nàng ta giở trò hay không. Nhưng phàm là ở đời chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nếu thật sự là do nàng ta làm, một khi thuật này bị phá giải, nàng ta ắt sẽ bị phản phệ. Lão đạo sẽ đi chuẩn bị ít bùa chú, tối nay ngồi thủ ở tẩm điện ngài thử xem sao. Nếu thật sự là nàng ta giở trò tà môn, tất sẽ bắt nàng ta phải nếm mùi giáo huấn.”