Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 448: Chứng thực mệnh khắc phu



Giờ Tý buông xuống.

Bày biện quanh người Nhược Hư đạo trưởng là một vòng bùa chú cùng với kiếm đồng tiền và các pháp khí diệt tà khác. Lão nhắm nghiền hai mắt, mang vẻ mặt điềm nhiên tĩnh tại, ngồi khoanh chân kết ấn đả tọa ngay giữa tẩm điện.

Bỗng dưng, một trận âm phong lạnh lẽo ào ạt cuốn tới, thổi tung vạt đạo bào của Nhược Hư đạo trưởng. Chân mày lão giật giật. "Đinh... linh...", lão quả nhiên đã nghe thấy tiếng xiềng xích va chạm vào nhau loảng xoảng.

Nhưng điều càng khiến lão sởn gai ốc chính là tiếng quỷ khóc nỉ non đầy thê lương, từng tiếng từng tiếng nối tiếp nhau. Cổ oán khí và sự bi ai ấy xoắn xuýt lấy nhau, khiến tận đáy lòng người ta cũng phải ớn lạnh.

Lời đồn bên ngoài quả nhiên không sai, Tĩnh Vương phủ thế mà lại thực sự có quỷ ám. Hơn nữa, chuyện này hoàn toàn không giống như có kẻ đang cố tình giả thần giả quỷ.

Nhược Hư đạo trưởng mở bừng mắt, đưa mắt nhìn quanh một vòng, nhưng chẳng thấy gì cả. Vậy mà bên tai vẫn văng vẳng tiếng quỷ gào khóc. Lão trầm mặc trong chớp mắt, cuối cùng vẫn quyết định rút ra một đạo bùa. Đó là một tấm Thiên Nhãn phù được vẽ bằng những vật liệu đặc thù.

Thư Sách

Hai tay lão nhanh ch.óng bắt quyết, miệng lẩm nhẩm tụng niệm thần chú. Thiên Nhãn phù không có lửa mà tự bốc cháy, hóa thành một đạo kim quang bay thẳng vào giữa trán, ấn ngay giữa hai hàng lông mày của lão.

Giữa trán Nhược Hư liền nóng rực lên. Lúc này lão mới mở mắt ra, và lập tức nhìn thấy một màn khiến lão có lẽ cả đời này cũng khó mà quên được, sợ tới mức suýt chút nữa vãi cả ra quần.

Ai có thể nói cho lão biết được, đường đường là Tĩnh Vương phủ uy nghi, nơi ở của hoàng tôn công t.ử, lại còn là tẩm điện của một vị vương gia mang nửa dòng m.á.u chân long, thế quái nào lại có một con đường thông thẳng đến cửa Quỷ môn quan cơ chứ?

Nhìn cánh cổng khổng lồ tối om đang tỏa ra thứ ánh sáng u ám tà môn kia, phía trên còn khắc rõ hai chữ "Phong Đô". Cổ sát khí âm trầm ấy đ.á.n.h thẳng vào tâm trí, khiến hồn phách người ta như muốn bay ra ngoài.

Mà ngay trước mắt lão, mấy tên quỷ sai mang bộ mặt hung tợn dữ dằn đang siết c.h.ặ.t sợi dây xích câu hồn, lôi xềnh xệch một chuỗi những vong hồn mới c.h.ế.t đi thẳng vào trong Quỷ môn. Từ phía sau cánh cổng, tiếng quỷ gào thét t.h.ả.m thiết vọng ra, dọa đám tân quỷ kia sợ hãi đến mức cũng hùa theo khóc lóc gào thét om sòm.

Sắc mặt Nhược Hư đạo trưởng trắng bệch như tờ giấy.

Lão tu đạo đã mấy chục năm, gặp ma bắt quỷ cũng không ít, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời lão được chứng kiến cảnh Quỷ môn quan mở toang ngay trước mắt mình, cũng là lần đầu tiên thấy được loại dị tượng mở đường thông thẳng xuống địa phủ như thế này.

"Lộc cộc..." Lão khó nhọc nuốt một ngụm nước bọt.

Nào ngờ thình lình, tiếng động nhỏ nhoi này của lão lại trực tiếp thu hút sự chú ý. Đám quỷ hồn đồng loạt quay đầu lại, dùng những ánh mắt u ám, lạnh lẽo chằm chằm nhìn lão.

“Hắn nhìn thấy chúng ta kìa.”

“Cứu mạng với, đại sư, cứu ta với!”

“Tên này thế mà lại nhìn thấy được Quỷ môn mở ra, thôi thì dứt khoát tóm cổ hắn mang đi luôn cho rồi.” Một tên quỷ sai cất giọng âm trầm đáng sợ.

Nhược Hư đạo trưởng hoảng hồn, vội vàng nhắm c.h.ặ.t hai mắt lại, run lẩy bẩy nói: “Ta... ta cái gì cũng không thấy, xin các vị đại nhân cứ xem như ta không tồn tại. Tại hạ nguyện vì vài vị đại nhân đây mà hóa vàng đốt mã, dâng rượu cúng tế. Xin làm phiền các vị đại nhân, mong chư vị vui lòng nhận chút thành ý.”

Hai tên quỷ sai nhìn nhau, hừ lạnh một tiếng: “Tốt nhất là biết điều như vậy.”

Có tiền mua tiên cũng được, huống hồ là quỷ thần. Đám quỷ sai bọn chúng làm việc dưới âm ti đương nhiên cũng thích được người ta hiếu kính thắp nhang bôi trơn.

Nhược Hư đạo trưởng nặn ra một nụ cười lấy lòng, vội vàng mang cái chậu hóa vàng tới, rụt rè hỏi tên hai gã quỷ sai rồi bắt đầu ngoan ngoãn đốt tiền vàng, thắp hương nến. Cũng may là lão đã cẩn thận chuẩn bị sẵn một ít mấy thứ đồ nghề này từ trước.

Đám quỷ sai rất nhanh đã nhận được đồ cúng kính, liền cảm thấy vô cùng mỹ mãn, ung dung tiếp tục áp giải đám vong hồn đi về phía trước.

Nhược Hư đạo trưởng thấy bọn chúng đã nhận tiền của mình, liền lấy can đảm dò hỏi: “Xin hỏi hai vị đại nhân, con đường âm dương thông qua Quỷ môn này vốn dĩ vẫn luôn mở ở đây sao?”

“Địa phủ có quy củ của địa phủ, làm sao có thể tùy tiện mở đường âm ngay trong phòng ốc, tẩm điện chốn nhân gian được. Chuyện này cũng là do bề trên...”

“Hữu Lai, cẩn thận cái miệng!” Một tên quỷ sai khác lớn tiếng quát đứt lời, sau đó dùng ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm nhìn Nhược Hư: “Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, bớt xen vào việc của người khác đi.”

“Vâng, vâng, vâng ạ.” Nhược Hư vội vàng khom lưng cúi đầu xưng vâng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thế nhưng trong lòng lão lại đang dâng lên một trận kinh hãi tột độ. Từ nửa câu nói lỡ miệng của tên quỷ sai tên Hữu Lai kia, có thể hiểu con đường âm thông đến Quỷ môn quan này vốn không hề được mở ở đây, mà là dạo gần đây mới xuất hiện. Hơn nữa, kẻ mở ra nó lại là... người của bề trên?

Đột nhiên, âm phong lại gầm rít dữ dội.

Hai đạo quỷ ảnh mặc đồ trắng toát rít gào lao thẳng từ trong Quỷ môn ra ngoài. Hai tên quỷ sai thấy vậy vội vàng dạt sang một bên lầm bầm: “Lại tới nữa rồi.”

Nhược Hư nhìn hai đạo quỷ ảnh nọ, nhận ra ngay đó rõ ràng là hai nữ nhân. Quỷ thân của bọn họ ngưng tụ cực kỳ rắn chắc, quỷ lực thâm hậu vô cùng. Bọn họ vừa lao ra khỏi Quỷ môn, một luồng quỷ khí dày đặc liền bùng nổ, nhắm thẳng vào bên trong tẩm điện mà đi tới.

Thôi hỏng rồi! Đêm nay có lão canh giữ ở đây, Tĩnh Vương cũng đang ngủ yên trong tẩm điện. Mục tiêu của hai ả ác quỷ này chính là vương gia!

Nhược Hư lập tức rút kiếm gỗ đào và bóp c.h.ặ.t lá bùa trong tay, cắm đầu chạy vọt vào phía trong tẩm điện. Quả nhiên, lão vừa vào đã thấy hai ả nữ quỷ kia đang nhào lên người Tĩnh Vương mà điên cuồng c.ắ.n xé. Một ả trong số đó bỗng quay đầu lại trừng mắt nhìn lão. Đôi mắt quỷ của ả đỏ ngầu như rỏ m.á.u, cất giọng the thé âm trầm: “Thảo nào hôm nay Đạm Đài Cảnh lại to gan dám ngủ trong tẩm điện, hóa ra là có tên mũi trâu thối tha nhà ngươi ở đây lo chuyện bao đồng.”

“Lại là con ch.ó săn do hoàng tộc nuôi dưỡng, cá mè một lứa cả thôi, g.i.ế.c quách hắn đi.” Ả nữ quỷ còn lại hừ lạnh một tiếng sát khí đằng đằng.

Nhược Hư trầm giọng quát hỏi: “Yêu nghiệt phương nào, dám to gan trốn khỏi địa phủ lên đây tác oai tác quái?”

Ả nữ quỷ nghe vậy liền cười phá lên đầy man rợ: “Trốn khỏi địa phủ? Tỷ muội chúng ta là đường đường chính chính phụng mệnh lên đây báo thù, cớ sao lại gọi là trốn? Mở to mắt ra mà nhìn, ta chính là nguyên phi của Tĩnh Vương - Vương Oanh, còn muội ấy là thứ phi Trần Lam. Cả hai chúng ta đều bị tên súc sinh Đạm Đài Cảnh kia bạo hành, t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t. Lần này chúng ta quay lại bất quá chỉ là nợ m.á.u trả bằng m.á.u, có thù báo thù, làm gì có chuyện tác oai tác quái ở đây?”

Ả vừa dứt lời, quỷ thân liền lập tức biến đổi, để lộ ra t.h.ả.m trạng thê t.h.ả.m tột độ ngay lúc t.ử vong. Hai cánh tay ả vặn vẹo gãy nát theo những hình thù kỳ dị, nửa thân dưới m.á.u thịt be bét, đỏ thẫm đầm đìa, cũng chẳng biết khi còn sống đã phải chịu đựng những loại t.r.a t.ấ.n tàn bạo nhường nào.

Mà thứ phi Trần Lam kia cũng chẳng khá khẩm hơn, thậm chí tình trạng còn t.h.ả.m thương hơn vài phần, ruột gan trong bụng ả đều thòi cả ra ngoài, rũ rượi m.á.u me.

Đến nước này, Nhược Hư còn có gì mà không hiểu nữa. Lão đảo mắt nhìn sang Tĩnh Vương vẫn đang hôn mê bất tỉnh nhân sự trên giường, trong nháy mắt đã thấu tỏ lý do vì sao hai ả nữ quỷ này lại không bị long khí cùng phúc lộc của hoàng tộc bài xích, thậm chí còn có thể dễ dàng tạo thành thương tổn chí mạng lên người Tĩnh Vương đến vậy. Bởi lẽ, bản thân các nàng trước khi c.h.ế.t đều mang trên mình sắc phong hoàng mệnh, vốn dĩ cũng được tính là người của hoàng gia. Nay lại được cao nhân nào đó ra tay điểm hóa trợ giúp, bọn họ tất nhiên có đủ khả năng xuyên thủng màng bảo vệ để đả thương Tĩnh Vương.

Nhưng cao nhân đứng phía sau này rốt cuộc là ai? Các nàng đang phụng mệnh của ai? Ngoại trừ những vị đại nhân quyền cao chức trọng dưới địa phủ, thử hỏi còn ai có đủ bản lĩnh để bọn họ đường đường chính chính cứ đến đúng giờ đúng khắc là rời khỏi địa phủ đi báo thù? Ở chốn Phong Đô địa phủ, kẻ nào nắm quyền cai quản sổ Công Tội?

Chính là vị phán quan đứng đầu Tội Ác Ty, người nắm trong tay quyền sinh sát cùng sổ Sinh T.ử Công Tội.

Bàn tay siết c.h.ặ.t thanh kiếm gỗ đào của Nhược Hư bắt đầu run lên bần bật, khí lạnh túa ra chạy dọc theo sống lưng. Nhìn Tĩnh Vương đang chìm trong vô thức nhưng vẫn luôn miệng gào thét t.h.ả.m thiết, tay chân quờ quạng loạn xạ như đang cố xua đuổi thứ gì đó, lão run rẩy buông lời đe dọa: “Các ngươi... các ngươi rõ ràng là lén lút lẻn lên nhân gian. Đây chính là tội làm loạn. Nếu các ngươi biết điều mau ch.óng buông tay rời khỏi đây, ta... ta sẽ nương tình tha cho các ngươi một mạng.”

“Ồ?” Vương Oanh cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia khinh miệt: “Nói vậy là ngươi quyết tâm muốn đối nghịch với tỷ muội chúng ta đến cùng phải không?”

Nhược Hư á khẩu không dám nhận bừa, chỉ đành gắng gượng vớt vát: “Được tha người chỗ nào thì nên tha người...”

“Tha cái con mụ nội nhà ngươi!” Quỷ khí trên người Trần Lam bùng nổ dữ dội, ả lao v.út về phía lão, tung thẳng quỷ trảo về phía trước gào lên: “Cẩu đạo sĩ, ăn một trảo của ta đi!”

Bộ móng vuốt dài ngoằng mang đầy hàn khí âm sát vồ lấy Nhược Hư. Lão theo bản năng vung kiếm gỗ đào lên cản lại. Ngờ đâu nhát kiếm đó không những không làm ả xước xát mảy may, mà ngược lại còn bị một luồng thần lực thuần túy khổng lồ từ trên người ả mạnh mẽ phản phệ đ.á.n.h bật trở lại.

Nhược Hư hét lên t.h.ả.m thiết, cả thân hình văng vọt ra đằng sau, va đập mạnh vào cây cột cái trong phòng rồi ngã rầm xuống đất. Lão thổ ra mấy ngụm m.á.u đen ngòm, thần hồn đau đớn như bị xé toạc, linh lực trong cơ thể giống như quả bóng xì hơi, thi nhau tuôn trào tản mát ra ngoài nhanh ch.óng.

Lão hoảng loạn ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn cuốn sách lấp lánh kim quang ch.ói lòa vừa hiện ra lơ lửng ngay trên đỉnh đầu ả nữ quỷ kia mà lòng dâng lên nỗi kinh hoàng tột độ. Đó là pháp khí của phán quan - Sổ Sinh Tử! Cuốn sổ phát ra tia sáng oai nghiêm như đang miệt thị lão, đồng thời cũng phát ra lời cảnh cáo sắc lạnh: Phán quan đại nhân đã đích thân ra tay định đoạt công tội, kẻ không phận sự khôn hồn thì cút sang một bên, cấm được can thiệp!

Sợ mất mật, Nhược Hư nào còn tâm trí đâu mà màng tới sống c.h.ế.t của Tĩnh Vương nữa. Lão dứt khoát trở tay tự vỗ mạnh vào n.g.ự.c mình một cái, ép bản thân ngất lịm đi. Việc ma quỷ này, có cho kẹo lão cũng chẳng dám quản nữa!

Còn lại hai ả nữ quỷ, các nàng thỏa thuê hung hăng c.ắ.n xé một trận đã đời lên người Tĩnh Vương. Nhìn luồng sát độc đã găm sâu chui tọt vào cơ thể hắn, hai ả liếc nhìn nhau, nhoẻn miệng cười thỏa mãn. Xong xuôi, bọn họ mới từ từ bay ra khỏi Tĩnh Vương phủ, tiến đến địa điểm tàn sát tiếp theo.

Hai bóng quỷ phiêu dạt ra khỏi cổng Tĩnh Vương phủ, bỗng nhiên khựng lại trước cổng hoàng cung khi nhìn thấy một bóng dáng mảnh khảnh đang đứng cô độc trên nóc nhà. Bọn họ không hẹn mà cùng khom lưng, kính cẩn hành lễ với nàng. Nếu không nhờ có ân nhân này, chẳng biết đến năm tháng nào bọn họ mới có thể chờ được ngày cái tên súc sinh Đạm Đài Cảnh ác hơn cả quỷ dữ kia xuống địa phủ đền tội. Giờ đây, các nàng có thể đường đường chính chính tự tay báo thù tuyết hận, tất cả đều là nhờ công lao ân nhân đã ra mặt tìm đến Phán quan đại nhân!

“Tặng chút công lực cho hai vị tỷ tỷ, xin hãy cẩn thận là trên hết!” Lãng Cửu Xuyên vẫy tay, chuyển hai điểm công đức nguyện lực bay về phía hai ả nữ quỷ, khẽ gật đầu nói: “Làm phiền hai vị rồi!”

Hai ả quỷ vẫy tay chào tạm biệt, thân ảnh phiêu diêu lướt đi trong gió.

Lúc này, Lãng Cửu Xuyên mới chậm rãi thu lại ánh mắt, dời tầm nhìn về phía Tĩnh Vương phủ. Khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Nàng đã tuyên bố với thiên hạ bản thân mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, vậy thì dĩ nhiên phải bắt tay vào chứng thực cái bản mệnh khắc phu đó ngay chứ!