Tháng Ngũ Độc vốn là thời điểm mưa nhiều, nhưng tháng Ngũ Độc năm nay lại khiến người trong hoàng cung hết sức hoảng sợ. Bởi lẽ bọn họ phát hiện, phía trên hoàng cung đột nhiên giáng xuống một cơn mưa không hề có điềm báo trước.
Trời mưa vốn là chuyện tầm thường, chẳng đến mức khiến người ta phải kinh sợ, nhưng điểm bất thường của cơn mưa này chính là màu sắc của nó. Nước mưa rơi xuống lại đen ngòm, bốc lên mùi hôi thối chua loét như thứ nước đọng mục nát đã lâu, vô cùng buồn nôn.
Có kẻ tránh không kịp bị dầm ướt cả người, nửa đêm liền phát sốt hầm hập. Có người thì đau nhức toàn thân không thôi. Thậm chí còn có kẻ ướt đẫm ngã gục ngay trong cung hẻm, cả người nổi lên những vết thi ban tím tái sưng phù cổ quái, hệt như người c.h.ế.t đuối.
Điều càng khiến người ta cảm thấy bất thường hơn là, cơn mưa đen này giống như một đám mây mưa ngang qua, chỉ trút nước xuống phạm vi hoàng cung, còn bên ngoài cung lại là một vùng trời quang mây tạnh.
Sau trận mưa đen trút xuống, khi bá quan văn võ lên triều, ai nấy đều hoảng sợ tột độ nhìn lên tấm biển treo phía trên Kim Loan Điện. Trên mặt biển đang rỉ ra m.á.u tươi, tí tách nhỏ xuống, hội tụ thành hai chữ to tướng.
"Cữu trích" (Trách tội).
Thư Sách
Bá quan văn võ sợ hãi vạn phần. Đây chính là dị tượng trời giáng để cảnh báo việc quân chủ thất đức.
Mà đương kim quân chủ - An Hòa Đế lúc này mồ hôi lạnh ướt đẫm, choàng tỉnh từ trong cơn ác mộng. Hắn vừa mơ thấy các vị liệt tổ liệt tông tay cầm roi pháp, nghiêm khắc chỉ trích hắn. Bọn họ mắng hắn bị mỡ heo làm mờ mắt, thất đức thất trách, u ám vô đạo, không xứng làm hoàng đế, thậm chí còn vung roi quất thẳng vào người hắn.
Ngọn roi pháp kia phảng phất mang theo đạo vận chất vấn, quất mạnh lên người hắn, đau đến mức thần hồn chấn động. Trên người hắn dường như vẫn còn lưu lại từng vết roi bầm tím.
Quá mức chân thực! Loại đau đớn này hệt như ngoài đời thực, làm cơ thể hắn nhịn không được mà run rẩy.
An Hòa Đế há mồm thở dốc từng ngụm lớn, hất văng bàn tay ngọc ngà thon thả của mỹ nhân bên cạnh ra. Hắn vung tay x.é to.ạc vạt áo của chính mình, vừa cúi đầu nhìn xuống, tức khắc khóe mắt muốn nứt toạc.
Tại sao lại như vậy?
Trên bờ vai gầy nhưng rắn chắc của hắn hiện rõ những vết roi màu tím nằm ngang dọc đan chéo nhau. Vết hằn ăn sâu vào da thịt, hệt như vừa bị người ta quất roi tại trận.
"Bệ hạ... A a!" Mỹ nhân nũng nịu cất tiếng, nhưng chợt nhìn thấy những vết roi trên lưng hắn liền sợ hãi hét lên thất thanh.
An Hòa Đế bị tiếng hét này làm cho giật mình run rẩy, hắn lạnh lùng ngoái đầu lại lườm nàng ta một cái. Vị mỹ nhân không mảnh vải che thân đang quỳ gối trên long sàng run bần bật.
"Bệ hạ?" Tên đại thái giám từ bên ngoài vội vã chạy vào, vừa lúc nghe thấy tiếng hét kinh hãi này liền lật đật dò hỏi.
"Lưu mỹ nhân bất kính quân chủ, lôi xuống, đ.á.n.h tám mươi trượng!" Giọng điệu An Hòa Đế thô bạo.
Lưu mỹ nhân sợ hãi đến mức sắc mặt trắng bệch, miệng không ngừng kêu gào tha mạng. Nhưng âm thanh van xin rất nhanh đã bị bàn tay to của thái giám bịt kín, trực tiếp lôi tuột xuống dưới.
Lúc này đại thái giám mới nhìn thấy những vết roi bầm tím trên người An Hòa Đế, sắc mặt lập tức biến đổi lớn: "Bệ hạ, long thể của ngài..."
"Câm miệng!" An Hòa Đế lạnh giọng: "Ngươi kinh hoảng chuyện gì?"
Đại thái giám quỳ rạp xuống, nhất thời chẳng dám mở lời. Tấm biển trên Kim Loan Điện xuất hiện dị tượng thì chớ, nay long thể của quân chủ lại khó hiểu xuất hiện những vết roi đáng sợ như vậy, thử hỏi hắn làm sao dám nói?
"Nói!"
Đại thái giám run rẩy, dưới ánh mắt âm lãnh của An Hòa Đế, đành lắp bắp bẩm báo lại mọi chuyện.
Thần sắc An Hòa Đế chấn động, ngay sau đó gầm lên giận dữ: "Một lũ phế vật! Xảy ra dị tượng bực này mà đám cấm vệ tuần tra lại không sớm bẩm báo, thật đáng c.h.ế.t!"
Hắn vội vàng leo xuống giường mặc y phục. Đến cả mũ miện cũng không kịp đội cho t.ử tế, hắn đã lao ra khỏi tẩm cung, bước chân nhanh như bay hướng thẳng về phía Kim Loan Điện.
Trước thềm Kim Loan Điện, bá quan văn võ đã quỳ rạp sẵn ở đó từ sớm. Vừa thấy An Hòa Đế tới, quần thần liền đồng thanh hô vạn tuế, chỉ là trong giọng nói của mỗi người đều mang theo sự kinh hãi.
An Hòa Đế nhìn tấm biển thấm đẫm m.á.u tươi, lại liếc nhìn những chữ đọng lại trên mặt đất, mí mắt giật liên hồi, lạnh lùng hạ lệnh: "Kẻ nào to gan dám ở trong cung giả thần giả quỷ, tra xét rõ ràng cho trẫm!"
Hắn tức tốc ban hạ ý chỉ: Hôm nay bãi triều, đồng thời khẩn cấp triệu kiến các vị tăng đạo trưởng lão cung phụng của hoàng tộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu chứng thế này, lẽ nào chỉ đơn thuần là trời cao cảnh báo sao? Hắn không tin! Chắc chắn là có kẻ đang thi triển loại tà thuật gây rối nào đó.
Nhưng là kẻ nào? Kẻ nào dám dùng quỷ thuật ám hại vị thiên t.ử là hắn? Tấm biển có thể bị ếm phép thì không nói, nhưng hắn đường đường là chân long, vốn có chân long chi khí che chở, vậy những vết roi bầm tím trên người hắn làm sao mà xuất hiện được?
An Hòa Đế nhớ lại những lời răn dạy của liệt tổ liệt tông trong cơn ác mộng, sống lưng lạnh toát. Trong lòng hắn thế mà lại nảy sinh một tia sợ hãi, bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t lấy tay vịn của ngai vàng.
Cái ngai vàng này, lẽ nào sắp phải đổi người ngồi sao?
Hiện giờ thiên hạ vẫn chưa lập Thái t.ử. Không phải hắn không muốn lập, mà là hắn không có quyền tự quyết. Nói cho đúng thì ngôi vị trữ quân của hoàng tộc họ Đạm Đài chưa bao giờ do các đời hoàng đế quyết định, mà quyền đó thuộc về Quốc sư.
Quốc sư mới là người thực sự đứng trên muôn người. Ngài ấy quyết định người kế vị cho mỗi thế hệ của họ Đạm Đài. Bản thân hắn cũng là được ngài ấy tuyển chọn ra từ vô số huyết mạch họ Đạm Đài trong tông thất. Mặc dù hắn là dòng đích, nhưng vẫn phải dựa vào sự tuyển chọn đó mới có thể bước lên ngôi vị.
Hoàng tộc họ Đạm Đài kéo dài suốt hai trăm năm, tất cả đều nhờ vào thủ đoạn thông thiên của Quốc sư. Ngài ấy biết rõ ai mới là người có thể gánh vác để họ Đạm Đài tiếp tục hưng thịnh, và cũng chưa bao giờ nhìn nhầm người.
An Hòa Đế từ khi tại vị đến nay, cũng có thể xưng là cẩn trọng trách nhiệm. Nhưng hiện tại, hắn lại bị tổ tông quất roi trong mộng. Chẳng lẽ liệt tổ liệt tông cảm thấy hắn không còn đủ năng lực đảm nhận ngôi vị này nữa nên mới làm vậy sao? Nếu Quốc sư biết được chuyện này, liệu ngài ấy có thay thế hắn không?
Hiện giờ An Hòa Đế chỉ mong sao Quốc sư vẫn đang bế quan, mọi sự bên ngoài đều không hay không biết. Bằng không, hắn thực sự chẳng biết phải giải thích thế nào, bản thân hắn cũng oan uổng lắm chứ!
Chuyện quan trọng nhất trước mắt vẫn là phải điều tra cho rõ dị tượng này rốt cuộc là do con người gây ra, hay thực sự là sự trừng phạt của ông trời.
An Hòa Đế đương nhiên không muốn tin vào vế sau. Dù hắn không thể làm một hoàng đế hoàn hảo trăm phần trăm, nhưng có Quốc sư tạo áp lực trên đầu, hắn cũng đâu dám làm xằng làm bậy, u mê hưởng lạc đến tột cùng cơ chứ. Hắn nghiêng về khả năng có kẻ đang cố tình giở trò phá hoại hơn. Nhưng người bình thường tuyệt đối không làm được những chuyện thế này. Đặc biệt là những vết roi bầm tím trên người hắn. Nói thẳng ra, nếu có thích khách tới ám sát thật, thì đâu chỉ để lại vài vết roi, e rằng hắn đã sớm về chầu liệt tổ liệt tông rồi!
Cho nên hắn khẳng định là có người đang thi triển quỷ thuật. Nhưng đối phương là ai, làm cách nào mà ra tay được? Điều này khiến hắn vừa cảnh giác lại vừa kinh hãi. Ra tay vô thanh vô tức mà lại đạt được hiệu quả bực này, liệu có phải là một vị đạo sĩ cao tay nào đó chăng?
Hiện tại mới chỉ là trời giáng dị tượng, lỡ lần sau kẻ đó nhắm thẳng vào mạng của hắn thì sao?
An Hòa Đế lập tức phái các trưởng lão cung phụng trong tộc khẩn trương điều tra. Nếu thực sự là âm quỷ chi thuật, nhất thiết phải lôi kẻ đứng sau màn ra ánh sáng. Ngoài ra, hắn còn hạ lệnh cho Giám Sát Ty nghiêm ngặt tra xét, đồng thời triệu tập thiếu chủ của các huyền tộc vào cung để thương nghị chuyện này.
Vì e sợ người khác vin vào đó mà cho rằng mình u ám thất đức, hắn một lòng muốn đổ vấy mọi chuyện lên đầu bọn tà đạo gây loạn để đ.á.n.h lạc hướng dư luận.
Đặc biệt là khi Tĩnh Vương phủ truyền tới tin tức, Tĩnh Vương đột nhiên hôn mê bất tỉnh, trên người bị quỷ sát khí xâm nhập, tính mạng cực kỳ nguy kịch. Tin tức này lại càng làm hắn thêm phần khẳng định suy đoán của mình.
"Tra! Bất luận các ngươi dùng thuật pháp gì, cũng phải lôi cho bằng được cái đám yêu tà ác đạo này ra cho trẫm, vệ đạo trừ ma!" An Hòa Đế giận dữ gầm lên, một bên đưa tay gãi gãi mu bàn tay, một bên hùng hổ hạ lệnh cho chư vị trưởng lão.
Cái gì mà trời giáng dị tượng cơ chứ, rõ ràng là do đám ác đạo nhúng tay làm bậy. Hành động này rành rành là đang khiêu khích hoàng tộc!
Thậm chí, An Hòa Đế còn phóng ánh mắt nghi ngờ về phía Cung Thính Lan đang mặc bộ bạch y xuất trần kia. Thiếu chủ thế hệ này của Cung gia tính tình vô cùng phản nghịch, dường như luôn có ý định làm kẻ cầm đầu đối chọi với hoàng tộc, nhằm lật đổ chế độ cũ của giới huyền môn. Lẽ nào chính bọn họ đang giở trò quỷ?
Còn cả cái gia tộc gió chiều nào che chiều ấy như Phong gia nữa. Bọn họ xưa nay thái độ mập mờ, liệu có khi nào bề ngoài thì tỏ vẻ phục tùng hoàng tộc, nhưng bên trong đã sớm âm thầm đầu quân cho Cung gia rồi không?
Phong gia thiếu chủ và Cung Thính Lan bắt gặp ánh mắt của An Hòa Đế, không khỏi nheo mắt lại.
Cái nồi oan ức to đùng này, bọn họ tuyệt đối không đội!