Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 457: Chặt đuôi cầu sinh, giết người tru tâm



Ánh mắt Vinh gia chủ khóa c.h.ặ.t trên người Lãng Cửu Xuyên, mang theo sự dò xét và chất vấn mãnh liệt, tựa hồ muốn nhìn thấu tận sâu thẳm linh hồn nàng. Kẻ trước mắt này, mang trên mình bộ dáng nhỏ nhắn yếu ớt, vậy mà chỉ dựa vào sức lực của một mình mình, vỏn vẹn trong hơn nửa năm ngắn ngủi, đã quấy nhiễu khiến Vinh gia long trời lở đất, chẳng còn ngày nào bình yên.

Nàng thậm chí chưa từng đặt chân đến vùng đất gia tộc của Vinh gia, chỉ ở yên tại Ô Kinh này. Ấy vậy mà hết lần này đến lần khác phá hỏng chuyện tốt của bọn họ. Đã phế bỏ hai vị trưởng lão có đạo thuật và tu vi thuộc hàng đỉnh cao của Vinh gia, nay lại tiếp tục phế luôn cả Thiếu chủ - người kế vị duy nhất của gia tộc.

Rốt cuộc nàng làm cách nào mà làm được? Kẻ đứng sau lưng nàng là ai? Vì cớ gì lại một mực đối nghịch với Vinh gia đến vậy? Liệu chỉ vì cỗ thân xác này, hay bên trong còn ẩn chứa nội tình sâu xa nào khác?

Ngươi rốt cuộc là ai?

Ta là kiếp nạn của ngươi!

Lãng Cửu Xuyên lạnh lùng đối mắt với Vinh gia chủ. Tầm mắt nàng quét qua hai hàng tóc mai đã điểm hoa râm cùng những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt lão. Mặc dù lão đã cực lực che giấu, nhưng vẫn không tài nào che lấp được vẻ suy sụp, tiều tụy kia. Đây chính là di chứng để lại do bị phản phệ vẫn chưa được tĩnh dưỡng phục hồi hoàn toàn!

Khóe môi nàng nhếch lên một đường cong chế giễu. Kẻ đứng sau giật dây bọn Bán Yêu chính là lão ta, không trượt đi đâu được!

Mà kẻ hãm hại nàng cũng chính là lão!

Đã xác định được là lão thì mọi chuyện dễ giải quyết rồi.

Đôi mắt Lãng Cửu Xuyên sáng rực, sâu thẳm như hàn đàm. Ánh mắt sắc lẹm kia tựa như đã nhìn thấu tỏ mọi chuyện trên thế gian này. Hơn thế nữa, sâu trong ánh mắt ấy chẳng hề che giấu một tia ác ý nào. Điều này khiến cõi lòng Vinh gia chủ chùng xuống, ánh mắt lão cũng trở nên sắc lạnh hơn hẳn.

Kẻ thù gặp nhau, đỏ mắt ngút trời.

Nói chính xác là tình cảnh của hai người ngay lúc này.

Vinh gia chủ dời tầm mắt khỏi người nàng, ánh mắt rực sáng như ngọn đuốc nhìn quanh một lượt đám đông, cuối cùng thở dài thườn thượt, lên tiếng: “Gia môn bất hạnh, thế mà lại sinh ra đứa nghịch nữ này! Tất cả đều trách lão phu, quanh năm suốt tháng chỉ lo bế quan tĩnh tu tìm hiểu đại đạo, đối với nàng lại quá đỗi lơi lỏng quản giáo. Lão phu hoàn toàn không hay biết chuyện một năm trước khi đi diệt trừ Sơn Yêu, nàng đã bị ám thương dẫn đến đạo căn hao tổn, tâm ma lan tràn. Lại vì để tu bổ gốc rễ, nàng không màng đến việc bản thân tuổi đời còn nhỏ, chỉ vì cái lợi trước mắt mà cưỡng ép độ thiên kiếp muốn đột phá Trúc Cơ, kết quả lại khiến tâm ma càng lún càng sâu.”

Giọng nói lão đau đớn kịch liệt, chất chứa vô tận sự tự trách cùng nỗi thất vọng não nề. Tấm lưng vốn luôn thẳng tắp cũng chùng xuống vài phần, thần sắc uể oải, tiều tụy: “Tâm ma đã sinh, vậy mà nàng vẫn to gan giấu giếm, lén lút tu tập tà thuật cấm kỵ, để rồi rơi vào ma chướng, phạm phải sai lầm ngập trời. Lão phu thật lấy làm hổ thẹn với cái danh huy hoàng của chính đạo, cũng hổ thẹn với chư vị đồng đạo đang có mặt tại đây!”

Lão đặt Vinh Hoàn Huyên sang một bên, bất thình lình giũ tay áo, khom người thật sâu chắp tay vái chào đám đông bằng một đại lễ của người tu đạo.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, vẻ phẫn nộ trên gương mặt cũng dịu đi vài phần.

Lãng Cửu Xuyên cười nhạt. Thật là biết diễn tuồng! Sảng khoái thừa nhận đến vậy, là do biết nếu cố tình ngụy biện thì chỉ chuốc lấy nhục nhã, chi bằng cứ quang minh chính đại nhận lỗi cho xong chuyện, để đổi lấy một cái danh tiếng quang minh lỗi lạc hay sao?

Nàng quét mắt nhìn mọi người xung quanh. Quả nhiên, sau màn trình diễn khổ nhục kế, đau đớn tột cùng và những lời lẽ khẩn thiết kia của Vinh gia chủ, sắc mặt ai nấy đều hòa hoãn hơn hẳn.

Ánh mắt Cung Thính Lan chợt lóe, cất lời: “Vinh gia chủ, người mà ngài cần cảm thấy hổ thẹn đáng lý ra phải là những sinh hồn vô tội đã bị Vinh Hoàn Huyên luyện hóa, c.ắ.n nuốt, cùng với các vị liệt tổ liệt tông nhà ngài. Có một người kế vị như thế này quả thực là vết nhơ ngàn đời của Vinh gia. Hơn nữa, ngài nói nàng ta tuổi trẻ bồng bột, vậy phải chăng ngài đang muốn ám chỉ rằng bản thân đã sớm biết chuyện nàng ta tu tập cấm thuật, thậm chí còn ngầm dung túng, cung cấp tài nguyên chống lưng? Dù sao thì nàng ta tuổi đời còn nhỏ, lại chưa bước chân vào Trúc Cơ Cảnh, thử hỏi thứ cấm thuật tà ma kia từ đâu mà có? Nếu không có người mở đường dẫn lối, chỉ e nàng ta chẳng thể nào nắm được bí quyết nhập môn.”

Vinh gia chủ cố tình lảng tránh chuyện bản thân có biết hay không, muốn phủi sạch tội lỗi liên đới của Vinh gia. Chuyện này sao có thể để lão được toại nguyện?

Lão không nhắc, vậy thì để hắn nhắc!

Ánh mắt Cung Thính Lan lạnh buốt.

Nhìn Vinh gia chủ bị phản pháo đến nghẹn họng, trong lòng Lãng Cửu Xuyên vô cùng sảng khoái. Nàng quyết định rồi, sau này nhất định phải kết giao qua lại nhiều hơn với Cung Thính Lan, người này quả thực rất khá!

Cung Thính Lan dường như vẫn thấy chưa đủ, lại bồi thêm: “Chứng kiến cảnh Vinh Hoàn Huyên nhập ma, tiểu đạo chợt nhớ tới một chuyện. Lúc trước khi Lãng đạo hữu diệt trừ Bán Yêu, mọi dấu vết để lại đều chỉ điểm về phía Vinh gia. Tiểu đạo quan sát kỹ lưỡng, Vinh gia chủ hiện giờ hình như vẫn chưa hồi phục sau khi chịu phản phệ thì phải?”

Vinh gia chủ tức điên lên. Thằng nhãi ranh ngông cuồng!

Chư vị đạo sĩ nghe xong lời này của Cung Thính Lan, những ký ức ngỡ như đã chìm vào quên lãng lại một lần nữa sống dậy. Phải rồi, vụ án Bán Yêu dạo trước từng ầm ĩ một phen, Giám Sát Ty cũng tra ra chuyện Vinh gia chủ bị phản phệ. Tuy lão lấy lý do bị thương là vì diệt trừ Phi Cương, nhưng trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy?

Hiện giờ nhìn việc Vinh Hoàn Huyên tu tập tà thuật, chuyện Vinh gia bí mật nuôi dưỡng Bán Yêu cũng chẳng phải điều gì lạ lẫm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thư Sách

Đám đông đổ dồn ánh mắt đầy hoài nghi về phía Vinh gia chủ. Lời lão vừa nói, rằng bản thân không hề hay biết chuyện Thiếu chủ trong tộc tu tập tà thuật, liệu có bao nhiêu phần đáng tin?

“Chuyện không có chứng cứ rõ ràng, Cung tiểu đạo hữu chớ nên ngậm m.á.u phun người.” Vinh gia chủ hất ống tay áo, giọng điệu trở nên nghiêm khắc: “Trong gia tộc xuất hiện kẻ đi ngược lại chính đạo, gây ra bao tội ác, đây là nỗi nhục nhã của Vinh gia, cũng là nỗi đau xót của đạo môn chúng ta. Lão phu thân là Gia chủ tuyệt đối sẽ không trốn tránh trách nhiệm. Với tư cách là tộc trưởng của một gia tộc trong Huyền môn, lão phu càng không bao giờ bao che dung túng cho cái ác hay hành xử thiên vị.”

Lão nhìn về phía Vinh Hoàn Huyên, trong mắt xẹt qua một tia xót xa, đau đớn kịch liệt. Khi quay lại nhìn mọi người, thần sắc lão lại toát lên sự kiên quyết, dứt khoát không thể lay chuyển, đanh thép tuyên bố: “Vinh Hoàn Huyên vi phạm thiết luật của đạo môn, lén lút tu tập loại tà ma ngoại đạo này, tội ác tày trời không thể tha thứ. Kể từ hôm nay, ta chính thức tước bỏ vị trí Thiếu chủ của Vinh Hoàn Huyên, đồng thời phế bỏ toàn bộ tu vi của nàng ta để dập tắt mọi lời dị nghị, chấn chỉnh lại trật tự chính đạo, răn đe kẻ khác!”

Lão hít sâu một hơi, nói tiếp: “Chưa dừng lại ở đó, ta sẽ giao nộp nàng ta cho Trấn Ma Tư của Chấp Pháp Đường, chịu hình phạt gió lạnh thấu xương của Hàn Băng Trận, diện bích tự vấn lương tâm. Toàn bộ quá trình thi hành án phạt sẽ do Chấp Pháp Đường giám sát c.h.ặ.t chẽ. Lão phu tuyệt đối không vì tình riêng mà châm chước, cũng tuyệt không nuốt lời. Không biết hình phạt này đã đủ làm chư vị đồng đạo vừa lòng hay chưa?”

Lời vừa thốt ra, cả điện đường thảy đều kinh hãi.

Vinh gia chủ cũng quá tàn nhẫn rồi đi, lại có thể nhẫn tâm xuống tay đến mức này sao?

Nhưng nghĩ lại, tình trạng hiện giờ của Vinh Hoàn Huyên coi như đã tàn phế, không đời nào có thể đảm đương nổi vị trí Thiếu chủ nữa. Dù có phế bỏ tu vi thì cũng chẳng có gì phải luyến tiếc đau đớn lắm.

Có điều, khả năng quyết đoán, dứt khoát loại bỏ kẻ vô dụng của Vinh gia chủ quả thật vô cùng quyết liệt và tàn độc.

Lãng Cửu Xuyên và Cung Thính Lan trao đổi ánh mắt, đều nhìn ra sự châm biếm trong mắt đối phương. Rõ ràng là thấy Vinh Hoàn Huyên hết giá trị lợi dụng nên mới diễn cái màn kịch đạo đức giả, tỏ vẻ đại nghĩa diệt thân, thực chất là muốn c.h.ặ.t đuôi bảo toàn mạng sống, nhằm giữ vững địa vị của Vinh gia trong Huyền môn.

Lại còn giao nộp cho Trấn Ma Tư nữa chứ. Đám người ở Chấp Pháp Đường toàn là kẻ trong Huyền môn cả, ai biết được liệu có xảy ra chuyện chân trước vừa bước vào, chân sau đã gặp phải sự cố ngoài ý muốn, sau đó người thì biến mất tăm hay không?

Hoặc cũng có thể đây chỉ là cái cớ để bảo vệ Vinh Hoàn Huyên. Bề ngoài thì tỏ ra nghiêm trị, thực chất bên trong lại âm thầm tìm cách giữ lại thần hồn cùng một chút ít tu vi, chỉ chờ sóng yên biển lặng rồi mới tính tiếp đường lui.

Lãng Cửu Xuyên không tin. Cái trò thí xe giữ tướng này, lừa gạt đám người tự xưng là chính đạo kia thì được, chứ lừa nàng sao? Nằm mơ đi!

“Thật là một màn đại nghĩa diệt thân đặc sắc, Vinh gia chủ quả nhiên xứng danh là người của chính phái huy hoàng. Đã vậy, cần gì phải làm phiền đến Chấp Pháp Đường cho cực nhọc, chi bằng để Vinh gia chủ tự mình ra tay dọn dẹp môn hộ, chẳng phải là công bằng nhất sao?” Lãng Cửu Xuyên đột nhiên lên tiếng, tay chỉ về phía Hắc Vô Thường đang lẳng lặng đứng trong góc tối: “Đúng lúc lắm, Hắc Vô Thường đại nhân của địa phủ vẫn còn nán lại đây. Cứ để ngài ấy đích thân giám sát. Về sau vô luận là âm dương hai nẻo, tuyệt đối sẽ không một ai dám dị nghị hay nghi ngờ sự công minh chính trực của Vinh gia chủ cả. Các vị tiền bối thấy ý kiến này thế nào?”

Mọi người theo bản năng đưa mắt nhìn theo. Hóa ra vị đại nhân này vẫn chưa rời đi sao? Hắn ta làm cách nào mà theo dõi toàn bộ diễn biến nãy giờ mà không mảy may thu hút sự chú ý của ai vậy?

Tuy nhiên, cô nương Lãng Cửu Xuyên này cũng thật là ác độc, đây rõ ràng là đang dồn Vinh gia chủ vào thế phải tự tay g.i.ế.c người thân của mình!

G.i.ế.c người tru tâm cũng chỉ đến thế là cùng!

Suy ra, mối thâm thù giữa nàng và Vinh gia nhất định là cực kỳ sâu nặng, đến mức không thể nào hóa giải nổi.

Cung Thính Lan nhíu mày suy nghĩ.

Vinh gia chủ vừa nghe thấy lời đề nghị của Lãng Cửu Xuyên, khóe mắt tức thời như muốn nứt toạc, ánh mắt sắc như d.a.o tẩm độc hung tợn phóng thẳng về phía nàng.