Đại nghĩa diệt thân.
Lời đề nghị "g.i.ế.c người tru tâm" lần này của Lãng Cửu Xuyên khiến cả tẩm điện chìm vào một mảnh tĩnh mịch. Chư vị đạo hữu dùng thần sắc quái dị nhìn nàng, rồi lại nhìn về phía Vinh gia chủ, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người Hắc Vô Thường.
Hắc Vô Thường: “……” Ta chỉ là một con quỷ tình cờ xem kịch vui chốn nhân gian thôi, các người cứ việc làm lơ ta đi!
Ánh mắt Vinh gia chủ nhìn chằm chằm Lãng Cửu Xuyên tựa như tẩm độc. Lão hận không thể xé xác nàng ra làm trăm mảnh, ngay cả hồn phách cũng muốn xé nát nhừ.
Nhưng giờ phút này, lão không có cách nào động thủ, và cũng không dám động thủ.
Lão luôn tự xưng là người trong chính đạo. Nếu chỉ vì một câu nói của Lãng Cửu Xuyên mà ra tay với nàng, những người có mặt ở đây tuyệt đối sẽ không để yên cho lão. Càng không cần phải nói tới vị Vô Thường của địa phủ đang như hổ rình mồi nhìn chằm chằm trong góc kia.
Vinh gia chủ liếc nhìn hư ảnh đang ẩn giấu trong góc tối, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm. Lão theo bản năng căng cứng da đầu, lại nhìn xuống Vinh Hoàn Huyên đang hôn mê trên mặt đất, đôi bàn tay không tự chủ được mà run rẩy.
Đúng là đ.â.m lao đành phải theo lao, cưỡi cọp khó xuống.
Lãng Cửu Xuyên nửa điểm không sợ hãi, trong mắt còn mang theo ác ý sâu sắc.
Muốn dùng chiêu c.h.ặ.t đuôi cầu sinh để giúp gia tộc bứt ra an toàn ư? Trên đời làm gì có chuyện tốt béo bở như vậy!
Vinh Hoàn Huyên cấp công cầu lợi dẫn đến tẩu hỏa nhập ma. Biện pháp mà lão nghĩ ra lại là tàn sát một đứa trẻ khác để tu bổ đạo căn cho nàng ta, có thể thấy lão đã dốc hết toàn lực bồi dưỡng nàng ta thế nào. Vậy mà trơ mắt nhìn nàng ta tưởng chừng lại có thể một lần nữa leo lên đỉnh cao, rồi chớp mắt lại rơi xuống khỏi bậc thang lên trời. Hiện tại còn bắt lão phải tự tay bóp c.h.ế.t người thừa kế mà mình gửi gắm biết bao kỳ vọng, tâm tình này sẽ ra sao?
Đau đớn muốn c.h.ế.t ư? Dựa vào trái tim ích kỷ và m.á.u lạnh của lão thì chắc chắn chưa đến mức đó, nhưng nghẹn khuất và phẫn nộ thì tuyệt đối không thể tránh khỏi.
Nụ cười nơi khóe môi Lãng Cửu Xuyên càng sâu thêm, nhưng ý cười lại chẳng chạm đến đáy mắt. Đồ vật cướp đoạt từ người khác, đến cuối cùng cũng phải gánh chịu sự phản phệ tận cùng mà nó mang lại.
Nhìn xem, hiện tại chẳng phải sự phản phệ đã tới rồi sao!
“Lãng tiểu hữu, được tha người chỗ nào thì nên tha người.” Vinh gia chủ lạnh lùng nhìn Lãng Cửu Xuyên: “Lão phu đã nói rõ, tội nghiệt của đứa nghịch t.ử này tự có Chấp Pháp Đường của Huyền môn ta y theo luật lệ nghiêm trị, tuyệt đối không dung túng. Cung thiếu chủ hẳn phải biết rõ Chấp Pháp Đường là tồn tại như thế nào!”
Đôi mắt đen thâm thúy của lão lướt qua người Lãng Cửu Xuyên, bình tĩnh đến đáng sợ. Nhưng Lãng Cửu Xuyên lại không bỏ sót sát ý cuộn trào tận sâu dưới đáy mắt kia, càng không cần nhắc tới luồng uy áp mà lão đang vô hình phóng thích ra ngoài.
Đây là muốn lấy tu vi ra trấn áp nàng sao?
Lãng Cửu Xuyên đến cả Lăng Hư trưởng lão đã Trúc Cơ còn chẳng sợ, đ.á.n.h rớt cả tu vi của ông ta, thì làm sao phải sợ một tên t.ử thù đang bị phản phệ như lão. Nếu không phải hoàn cảnh hiện tại không cho phép, nàng thực sự muốn xông lên huyết chiến một phen sống mái với lão.
Bất chấp tất cả để ân oán phân minh đương nhiên là được, nhưng nàng cũng phải suy xét đến Lãng gia!
Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên đầy nhẫn nhịn, thậm chí nàng còn không bức luồng sức mạnh nào ra để phản kháng. Chưa tới lúc đối chiến thật sự, hà tất phải bại lộ thực lực của chính mình?
Cậy mạnh nhất thời chỉ khiến đối phương càng thêm cẩn thận và cảnh giác mà thôi. Hành động này của Vinh gia chủ chưa chắc đã không phải là đang dò xét thực lực của nàng.
Nhưng Lãng Cửu Xuyên cũng tuyệt đối không chịu yếu thế.
Vậy nên, đối mặt với luồng uy áp này, nàng tuy không phản công nhưng vẫn bình tĩnh tự nhiên, nhàn nhạt đáp: “Vinh gia chủ nói sai rồi. Thế nào gọi là 'được tha người chỗ nào thì nên tha người'? Vinh thiếu chủ rõ ràng là tự làm tự chịu. Hơn nữa, lỗi lầm nàng ta phạm phải không phải là loại sai lầm tầm thường. Huyết tế sinh hồn, tạo vô vàn sát nghiệt, đọa ma tập tà. Những hành vi bực này chính là đang làm d.a.o động tận gốc rễ của đạo môn, khiêu khích nền tảng của chính đạo, là tội ác tày trời. Nhìn vào những gì Nghiệt Kính vừa chiếu, nàng ta tu tập chưa đến một năm ngắn ngủi mà đã có hiện tượng tùy thời nhập ma. Các vị cứ nhìn Tam hoàng t.ử mà xem.”
Mọi người giật mình kinh hãi. Phải rồi, bọn họ mải bỏ qua Hắc Vô Thường, lại quên khuấy đi mất Đạm Đài Tông đang sống c.h.ế.t không rõ. Có người vội chạy tới dò xét một phen, nói: “Vẫn còn hô hấp, nhưng mà…”
Người đó nhìn về phía xương hông sau lưng Đạm Đài Tông, hoàn toàn không dám đụng vào.
Lãng Cửu Xuyên tiếp lời: “Tam hoàng t.ử là vị hôn phu của Vinh thiếu chủ nhỉ? Vinh thiếu chủ vừa nhập ma liền lục thân không nhận, một chiêu bẻ gãy eo hắn. Việc hắn có sống nổi hay không vẫn còn là ẩn số, mà cho dù may mắn sống sót thì cũng thành một kẻ tàn phế. Chuyện này nếu Vinh gia chủ không đại nghĩa diệt thân, thì biết ăn nói làm sao với Thánh thượng đây?”
Ánh mắt Vinh gia chủ phát lạnh. Đứa nghịch súc này, thế mà lại gây ra đại họa tày trời đến vậy!
“Mới tu tập chưa đến một năm mà đã lục thân không nhận. Nếu tà công này mà đại thành, tất sẽ khiến chúng sinh thiên hạ rung chuyển!” Trí Thượng đạo trưởng cau mày nói: “Yêu ma nhập thế, ắt sẽ khiến sinh linh đồ thán.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khóe môi Lãng Cửu Xuyên khẽ nhếch. Lão đạo sĩ cổ hủ này tuy máy móc, nhưng đến lúc cần thiết cũng là một cây s.ú.n.g tốt để mượn tay.
“Lãng đạo hữu và chư vị đạo hữu nói rất có lý. Vinh gia chủ à, Chấp Pháp Đường theo lẽ công bằng mà thi hành pháp luật, tất nhiên là chuyện hiển nhiên. Tuy nhiên, thân phận của Vinh thiếu chủ vô cùng đặc thù, lại là dòng chính huyết mạch của Vinh gia, là gia chủ tương lai. Giao cho Chấp Pháp Đường xử trí, ai mà biết được trong số các vị trưởng lão chấp pháp có người nào nể mặt ngài mà làm việc thiên vị hay không? Chấp Pháp Đường làm việc cũng không thông báo cho thiên hạ, làm sao biết được thế nhân liệu có hoài nghi Vinh gia vì muốn bảo vệ danh dự mà âm thầm làm trò thay mận đổi đào, treo đầu dê bán thịt ch.ó?” Cung Thính Lan với vẻ mặt đầy chính khí, nói tiếp: “Đương nhiên, tại hạ tin tưởng Vinh gia chủ không phải là hạng người giảo hoạt cẩu thả đó, tự nhiên sẽ không làm thế. Nhưng miệng đời khó lường lắm!”
“Làm càn!” Râu tóc Vinh gia chủ dựng ngược. Lão vung mạnh tay áo, một luồng cương khí cuồn cuộn lập tức giáng xuống ép về phía hai người.
Ống tay áo Cung thiếu chủ tung bay, đồng thời tung một luồng cương khí va chạm mạnh vào đòn tấn công.
“Đoàng” một tiếng, cả tẩm điện rung chuyển.
Thần sắc Cung thiếu chủ lạnh trầm, nói: “Tiểu bối cuồng vọng, nếu có chỗ đắc tội, kính mong Vinh gia chủ lượng thứ. Nhưng những lời tại hạ vừa nói cũng đều là vì nghĩ cho danh dự mấy trăm năm nay của Vinh gia. Dù sao thì trước kia, vị lão tổ tông Diệu Dung Chân Quân của Vinh gia từng vang danh lẫy lừng nhờ c.h.é.m g.i.ế.c Mị Ma. Nếu ngài ấy biết được trong hàng ngũ hậu bối lại có người đọa ma, làm bại hoại nề nếp gia phong, thì chuyện này...”
Nhóm trưởng lão cung phụng của hoàng tộc nhìn nhau với ánh mắt tối sầm. Bỗng dưng họ sinh ra một loại cảm giác rằng bản thân đã già, thế giới này đã thuộc về lớp trẻ hậu bối. Sao đứa nào đứa nấy miệng mồm lại độc địa đến thế?
Hay là lúc tụi nó tu đạo, môn đầu tiên tụi nó học là kỹ năng "g.i.ế.c người tru tâm"?
Nghe đồn các vị trưởng lão Cung gia cơ bản đều đang dưỡng lão, hiếm khi quản lý thế sự. Cung gia chủ lại càng quanh năm suốt tháng bế quan. Quyền lực Cung gia xem như nằm trọn trong tay Cung thiếu chủ, tiếng nói của hắn nặng tựa ngàn vàng. Hóa ra điều này đều có lý do của nó.
Cung gia quả thực có người kế tục tài ba, không giống như Vinh gia hay cả hoàng tộc, hậu duệ chẳng có lấy một kẻ nào đủ sức chống đỡ. Còn Phong gia thì sao?
Đám ba phải gió chiều nào che chiều nấy đó không nhắc đến thì hơn!
Phong thiếu chủ đang say sưa ăn dưa hóng chuyện chợt cảm nhận được những ánh mắt ghét bỏ của các vị trưởng lão phóng tới, trong lòng không khỏi giật thót. Hắn đã làm cái gì sai sao?
Sắc mặt Vinh gia chủ xanh mét.
Cả cuộc đời này, lão chưa từng phải chịu sự nghẹn khuất nhường này. Đặc biệt là sau khi Trúc Cơ thành công, ánh mắt mọi người nhìn lão đều chứa đầy sự kính sợ và tôn sùng nồng nhiệt. Đâu có giống như hiện tại, bị hai đứa ranh con cộng tuổi lại vẫn chưa bằng lão luân phiên chèn ép.
Quả thực là vô cùng nhục nhã!
Thư Sách
“Ta hoàn toàn không có ý nghi ngờ Chấp Pháp Đường, chỉ là vì muốn lấp miệng thế gian, làm chứng cho việc Vinh gia tuyệt đối không phản bội lại chính đạo của Huyền môn. Vinh gia chủ tự mình ra tay phế bỏ tu vi của nàng ta thì có sao đâu?” Lãng Cửu Xuyên nhàn nhạt nói: “Trừ phi Vinh gia chủ vẫn cho rằng nàng ta có thể tiếp tục đảm nhiệm vị trí người thừa kế Vinh gia nên mới nảy sinh tư tâm muốn bảo vệ. Bằng không, con không được dạy dỗ đàng hoàng là lỗi của người làm cha. Vinh gia chủ lẽ ra phải trả lại một đạo lý công bằng cho những sinh hồn bị đem đi huyết tế kia.”
Da mặt Vinh gia chủ giật giật. Khí tức quanh lão bỗng chốc trở nên u ám. Hàn quang trong mắt b.ắ.n ra bốn phía, phảng phất như bị đ.â.m trúng dây thần kinh đau đớn nhất, nhạy cảm nhất. Luồng uy áp khủng khiếp lập tức bùng nổ tỏa ra xung quanh.
Khí tức của lão đột ngột biến hóa khiến ánh mắt Lãng Cửu Xuyên khẽ biến đổi. Nàng vừa mới nói sai cái gì mà lại kích động khiến lão không đè nén được ngọn lửa giận này?
Nàng suy nghĩ chớp nhoáng. Con không được dạy dỗ đàng hoàng là lỗi của người làm cha?
Lãng Cửu Xuyên lập tức liếc nhìn Vinh Hoàn Huyên đang nằm trên mặt đất, rồi lại nhìn Vinh gia chủ. Những ngón tay rụt trong ống tay áo nhanh ch.óng bấm quyết niệm chú. Một tia sương m.á.u mỏng manh chợt dâng lên từ khóe miệng Vinh Hoàn Huyên, uốn lượn như một con rắn nhỏ, hướng thẳng về phía Vinh gia chủ mà lướt tới.
Lãng Cửu Xuyên: “?”
Cung Thính Lan: “!”