Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 464: Muốn bắt Lãng Cửu góa chồng trước khi xuất giá sao?



An Hòa Đế ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, tay không ngừng gãi lên mu bàn tay, trong đầu lại cứ quẩn quanh những lời đề nghị của Vinh gia chủ. Hắn không hề ngốc, thừa biết lời đề nghị ép Lãng Cửu Xuyên góa chồng trước khi gả vào cửa kia của Vinh gia chủ phần lớn là xuất phát từ tư tâm cá nhân, nhưng hắn chẳng mảy may để tâm.

Một kẻ không có tư tâm mới là kẻ đáng phải kiêng dè. Vinh gia chủ bị ép đến đường cùng, phải tự tay phế bỏ người kế vị duy nhất, lại còn bị phơi bày ra loại bí mật ô uế, nhơ nhuốc như thế. Nếu lão đối với Lãng Cửu Xuyên mà không có lấy nửa điểm oán hận hay ý định trả thù, thì quả thực là quá giả tạo. Một kẻ như vậy mới thực sự đáng sợ.

Hắn hoàn toàn không lo sợ Vinh gia chủ có ý đồ kéo hoàng tộc xuống nước, rơi vào vũng bùn đối lập. Hiện giờ lão đã chẳng còn đường lui. Vinh Hoàn Huyên đã trở thành phế nhân, ứng cử viên duy nhất còn lại cho vị trí người thừa kế tiếp theo của Vinh gia chỉ còn cái tên ngồi trên xe lăn - Vinh Tứ. Nhưng tên đó từ lâu đã sống vật vờ như một cái bóng tàng hình, lại bị tàn phế hai chân. Giả sử hắn ta mà muốn đứng ra gánh vác Vinh gia, thì cái vị trí Thiếu chủ làm sao lại rơi lên đầu Vinh Hoàn Huyên được?

Vinh gia vốn dĩ đã sa sút, chìm dưới đáy của huyền tộc. Vỏn vẹn trong vòng nửa năm ngắn ngủi, lại liên tiếp mất đi hai vị trưởng lão đắc lực, cộng thêm vô số môn nhân. Thực lực ngày càng tụt dốc không phanh, Vinh gia chủ chỉ còn cách tuyệt vọng tìm một cái đùi to khỏe để ôm c.h.ặ.t mà dựa dẫm.

Cung gia thì không thể chọn, Phong gia lại là lũ ba phải gió chiều nào che chiều ấy. Ngoại trừ hoàng tộc ra, lão làm gì còn sự lựa chọn nào khác?

Không có!

Cho nên An Hòa Đế chẳng mảy may lo lắng việc lão muốn chơi khăm hoàng tộc. Một khi hoàng tộc sụp đổ, Vinh gia tất yếu cũng sẽ bị vùi thây theo.

Xuất phát từ lợi ích chung, lão chỉ có thể thành tâm cầu mong thực lực của Đạm Đài nhất tộc ngày càng vững mạnh thăng tiến, chứ không phải bị người ta chèn ép, đ.á.n.h đập tơi tả.

Điều khiến An Hòa Đế bận tâm lúc này là Lãng Cửu Xuyên. Cùng với kết quả suy đoán bát tự từ các vị trưởng lão cung phụng trong tộc: Phượng đạp đầu Long, mệnh cách vô cùng kỳ quái. Điều này có phải ngầm ám chỉ rằng, một khi nàng bước chân vào hoàng tộc, lập tức sẽ đè đầu cưỡi cổ, áp bức Đạm Đài nhất tộc?

Nếu đã vậy, nàng tuyệt đối không thể bước qua cửa.

Thế nhưng, nếu không nhốt nàng vào chốn thâm cung sâu thẳm của hoàng tộc, với cái mệnh cách hiểm hóc đó, mặc cho nàng ta và Cung gia cường cường liên thủ, chắc chắn sẽ tạo thành một mối đe dọa khổng lồ đối với hoàng tộc. Đây tuyệt đối không phải là kết cục mà hắn và Đạm Đài nhất tộc muốn chứng kiến.

Nhưng nếu cứ làm theo đề nghị của Vinh gia chủ, bất chấp tất cả để cưới nàng vào cửa, liệu nàng có khắc c.h.ế.t từng người từng người một trong hoàng tộc hay không?

Đâm lao thì phải theo lao, tiến thoái lưỡng nan.

An Hòa Đế cảm thấy bực bội vô cùng. Hắn thực sự không biết phải xử trí Lãng Cửu Xuyên thế nào cho phải.

Vị đại thái giám bên cạnh khép nép đưa ra ý kiến: “Hay là bệ hạ cứ thỉnh các vị trưởng lão tới cùng bàn bạc xem sao? Hoặc là đích thân gặp vị Lãng cô nương kia một lần. Dù sao ngài đã ban thánh chỉ tứ hôn, việc triệu kiến nàng ấy cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”

Bước chân An Hòa Đế khựng lại. Nghe cũng có lý. Hắn lập tức sai người đi truyền gọi các vị trưởng lão, đặc biệt là vị trưởng lão đã gieo quẻ tính toán bát tự hôm trước.

Tuy nhiên, các vị trưởng lão kia còn chưa kịp đến, Nhược Hư trưởng lão đã vội vã tới xin diện kiến trước. Vừa bước vào điện, lão đã quỳ rạp xuống cầu xin An Hòa Đế thu hồi thánh chỉ ban hôn.

An Hòa Đế sa sầm mặt mũi: “Lời này là có ý gì?”

Thể trạng Nhược Hư trưởng lão hiện tại vô cùng suy nhược. Đặc biệt là sau khi hay tin Tĩnh Vương đã c.h.ế.t, mà kẻ tới câu hồn lại chính là Hắc Vô Thường, lão càng cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy.

“Bẩm bệ hạ, ngay khi thánh chỉ ban hôn vừa ban xuống, Tĩnh Vương đã đột t.ử, Tam hoàng t.ử thì trọng thương. Thậm chí, ngay cả bệ hạ... long thể của ngài lúc này e rằng cũng không được khỏe phải không?”

Đồng t.ử An Hòa Đế co rụt lại, động tác gãi mu bàn tay khựng lại giữa chừng, đôi mắt sáng như đuốc ghim c.h.ặ.t lấy lão.

Nhược Hư cũng chẳng màng sợ hãi, bẩm báo tiếp: “Bẩm bệ hạ, đêm hôm đó lão đạo thân chinh ở tại Tĩnh Vương phủ, đã tận mắt chứng kiến cánh cửa Quỷ môn mở toang ngay giữa tẩm điện. Hai vị Tĩnh vương phi tiền nhiệm, cứ đúng giờ Tý mỗi đêm lại bò lên gặm nhấm, c.ắ.n xé thân thể Vương gia. Bọn họ đã ôm hận qua đời từ nhiều năm trước, lẽ ra hồn phách đã sớm đọa vào Hoàng Tuyền địa phủ. Vậy mà không những không bước vào luân hồi, lại còn có thể hiên ngang mượn đường Quỷ môn về nhân gian báo thù, đi lại tự nhiên như chốn không người. Bệ hạ có biết vì sao không? Chính là vì bọn họ có được sự đặc xót chở che từ tận đích thân vị Phán quan cai quản địa phủ, nên mới có gan coi thường cả long vận phù hộ của hoàng tộc. Lão đạo còn tận mắt nhìn thấy cả Sổ Sinh T.ử hiện hình. Bệ hạ ơi, đây rõ ràng là một lời cảnh cáo đanh thép đấy ạ!”

Vốn dĩ suốt mấy ngày nay nằm mê man bất tỉnh, An Hòa Đế tự nhiên không hề hay biết đến những sự việc này. Nghe xong lời bẩm báo, lông mày hắn nhíu c.h.ặ.t thành một nếp gấp sâu hoắm. Hắn đưa tay theo bản năng xắn cao ống tay áo lên. Ngoài gã đại thái giám, Nhược Hư cũng vô tình nhìn thấy, lão sợ hãi hít vào một ngụm khí lạnh.

Thư Sách

Trên cánh tay ẩn dưới lớp long bào vàng óng, chằng chịt những vết thi ban tím ngắt. Chưa kể đến những vết lằn roi hằn sâu trên lưng, dù đã được dán bùa chú nhưng vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm.

“Mấy cái thi ban trên người trẫm đây, cũng là do hai con ả tiện nhân kia giở trò sao?” Sắc mặt An Hòa Đế lạnh lẽo đến cực điểm, gằn giọng: “Âm dương có trật tự rõ ràng! Trẫm là bậc đế vương chốn nhân gian, là chân mệnh thiên t.ử! Phán quan dưới địa phủ lẽ nào lại to gan làm trái quy luật âm dương, dám giáng âm sát thuật lên người trẫm, không sợ Thiên Đạo giáng phạt sao?”

Có chuyện gì nực cười hơn thế này không?

Âm phủ và Dương gian là hai thế giới tách biệt, mỗi bên tự có người cai quản. Phán quan địa phủ nắm giữ Sổ Sinh Tử, nhưng cũng chỉ cai quản những linh hồn sau khi đã nhắm mắt xuôi tay. Hắn ta dám vượt quyền can thiệp vào chuyện nhân gian, Thiên Đạo lại khoanh tay đứng nhìn ư?

Điều này là tuyệt đối không thể!

“Bẩm bệ hạ, có lẽ đây là một lời cảnh cáo chăng? Nếu như từ đầu bệ hạ đã làm sai...”

“Trẫm thì có gì sai?” An Hòa Đế tức giận tột độ, đôi mắt trợn trừng to như chuông đồng.

Đường đường là thiên t.ử, làm gì có chuyện sai trái!

Nhược Hư vội vàng giải thích: “Bẩm bệ hạ, tất thảy những sự cố này đều ập đến ngay sau khi thánh chỉ ban hôn được ban hạ. Liệu có khi nào bản thân cuộc tứ hôn này có điểm gì khuất tất, khiến cho địa phủ có lý do chính đáng để can thiệp?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Khuất tất cái gì chứ?” An Hòa Đế có chút ngơ ngác. Một đạo thánh chỉ ban hôn thì có thể có khuất tất gì?

“Bệ hạ, giả sử Lãng cô nương đây đã sớm có hôn ước từ trước, ngài lại ban thánh chỉ ép gả, thì đó chính là tội ép một gái lấy hai chồng, ngang nhiên bẻ gãy nhân duyên của người khác...”

“Trẫm chưa từng nghe nói Lãng thị Cửu Nương có hôn ước nào cả.” An Hòa Đế cắt ngang lời lão: “Hơn nữa, dù cho người ta có nhân duyên trước rồi, trẫm ban chỉ tứ hôn thì đã sao, chuyện này trẫm làm ít lắm hả? Nói đâu xa, ngay cả thứ phi Trần thị của Tĩnh Vương trước kia chẳng phải cũng...”

Giọng hắn đột nhiên nghẹn lại. Vị Trần thị kia trước khi vào cung cũng từng có hôn ước. Nhưng hắn là bậc đế vương, hắn ban chỉ tứ hôn, nhà họ Trần và bên thông gia kia cũng chỉ đành ngoan ngoãn hủy bỏ hôn ước, coi như tờ giấy lộn.

Ép duyên rẽ thúy, chuyện này hắn làm đâu chỉ một lần.

Sắc mặt An Hòa Đế lúc này tái mét, xanh lè như ăn phải ruồi.

Nhược Hư thấy vậy, tinh thần và thể xác đều rã rời, nặng nề nói tiếp: “Đây chính là mấu chốt của vấn đề đó bệ hạ. Nếu như hôn ước của nàng ta... là âm hôn thì sao? Một khi đã là âm hôn, địa phủ liền có danh chính ngôn thuận đứng ra làm chủ, bênh vực kẻ yếu. Thiên Đạo tự nhiên cũng sẽ không can thiệp trách phạt.”

An Hòa Đế ngẩn người, đôi môi nhấp nháy, một lúc sau mới thốt lên lời: “Địa phủ rảnh rỗi sinh nông nổi sao, ba cái chuyện tào lao này cũng quản? Hay là muốn vượt quyền, xen vào chuyện chốn nhân gian?”

Nhược Hư đáp: “Bệ hạ, không phải địa phủ rảnh rỗi lo chuyện bao đồng, mà nhỡ đâu... bọn họ buộc phải quản thì sao?”

“Ý này là sao nữa?”

“Chính là do Lãng Cửu Xuyên.” Nhược Hư nhíu mày trầm ngâm: “Nàng ta có thể dẫn động dị tượng kim liên chứng đạo. Từ khi Đại Đan ta lập quốc đến nay, được hưởng dị tượng bậc này, duy chỉ có mình nàng ta. Các vị trưởng lão đều phán mệnh cách của nàng ta vô cùng kỳ quái, khó lòng đo lường. Đây há chẳng phải là một loại ám chỉ ngầm sao? Có lẽ vì thiên cơ bất khả lộ nên mới không thể tính toán được. Lão đạo còn nghe các vị trưởng lão kể lại, lúc Tĩnh Vương trút hơi thở cuối cùng, chính Hắc Vô Thường đại nhân đã đích thân đến thu hồn. Vậy mà nàng ta còn dám lặp đi lặp lại việc mượn oai Vô Thường đại nhân để khiêu khích, cảnh cáo Vinh gia chủ. Lạ thay, Vô Thường đại nhân lại không hề có nửa điểm tỏ ra thiếu kiên nhẫn.”

An Hòa Đế hít sâu một hơi. Hắn nhanh ch.óng nắm bắt được điểm mấu chốt trong lời nói của lão: “Ý ngươi là, năng lực của nàng ta đã lớn mạnh đến mức ngay cả quỷ sai địa phủ cũng không làm gì được nàng ta sao?”

Nhược Hư lắc đầu, buông tiếng thở dài: “Chưa đến mức đó đâu bệ hạ. Nhưng xét chuỗi sự kiện lần này, nếu như tất cả đều là do nàng ta cố tình mượn thế lực của địa phủ để dẫn dụ ra thì sao?”

An Hòa Đế kinh hãi. Nói là mượn thế, chi bằng nói là ỷ thế ức h.i.ế.p người. Là do Lãng Cửu Xuyên bất mãn với thánh chỉ ban hôn, nên mới tìm người đứng ra làm chủ. Người nàng ta tìm không phải là những kẻ quyền quý nắm giữ luật lệ nhân gian, mà lại là quỷ thần dưới địa phủ.

Và khi nàng ta đã ra tay, chính là tung ra t.ử huyệt kiến huyết phong hầu, vừa để cảnh cáo, vừa để răn đe, đồng thời cũng là... thị uy!

Thật sự quá mức phi lý! Ngươi bất mãn thì cứ việc bất mãn, chuyện của nhân gian thì giải quyết ở nhân gian, cớ sao lại phải lôi kéo cả thế lực âm giới vào cuộc?

Tính bướng bỉnh, ngang ngược của An Hòa Đế nổi lên. Hắn đen mặt gằn giọng: “Thánh chỉ tứ hôn đã ban, quân vô hí ngôn. Nếu trẫm cứ nhất quyết ép nàng ta phải thực hiện hôn ước này thì sao?”

“Ầm ầm!!!”

“Choang!”

Từ bên ngoài bất chợt truyền đến một tiếng động chát chúa, tựa như có vật gì đó khổng lồ vừa rơi vỡ nát bét trên mặt đất. Rất nhanh, một gã thị vệ cuống cuồng chạy vào dập đầu thỉnh tội.

“Xảy ra chuyện gì?” Tên đại thái giám tức giận quát lớn.

Gã thị vệ run lẩy bẩy, lắp bắp bẩm báo: “Bẩm... bẩm bệ hạ, là... là mỏ Điêu Hâu (đầu thú trang trí trên nóc nhà) trên đỉnh điện... vừa bị sét đ.á.n.h trúng, rớt xuống vỡ nát rồi ạ!”

Tên đại thái giám sợ tới mức mặt mày trắng bệch, lập tức quỳ rạp xuống đất.

An Hòa Đế: “!!!”

Mỏ Điêu Hâu, mang hình dáng đầu rồng mình cá, được gọi là Long Hôn - một trong chín đứa con của Rồng. Vốn là linh vật trấn yểm, bảo vệ pháp độ, trừ tà diệt ma, được an vị uy nghi trên đỉnh điện suốt trăm năm nay chưa từng xảy ra sự cố. Vậy mà bây giờ... lại bị sét đ.á.n.h gãy?