Ngay vào thời khắc mỏ Điêu Hâu trên đỉnh Kim Loan Điện bị sét đ.á.n.h gãy rơi xuống, Lãng Cửu Xuyên đang ở trong cửa hàng của mình, chịu trận oanh tạc bằng đủ loại câu hỏi từ A Phiêu và Phục Kỳ.
Chỉ đi đến Tĩnh Vương phủ một chuyến, kết quả lại làm cho Vinh gia "cháy nhà ra mặt chuột". Chuyện này quả thực không giống với tính cách luôn thích mưu tính cẩn thận, từ từ tằm ăn rỗi của nàng chút nào.
“Từ từ mưu tính? Nếu không phải lúc đó có quá nhiều người, ta nhất định đã cùng lão già đó quyết chiến đến cùng rồi.” Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên lóe lên tia hàn quang sắc lẹm.
Nàng thực sự có sát tâm muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Vinh gia chủ, nhưng hoàn cảnh lúc đó không cho phép nàng dốc toàn lực chiến đấu. Nếu nàng không c.h.ế.t không thôi với lão, mấy vị trưởng lão kia chắc chắn sẽ ra tay ngăn cản. Một khi không thể tung đòn chí mạng kết liễu lão ngay lập tức, tình thế chắc chắn sẽ xoay chuyển theo chiều hướng bất lợi cho nàng.
Cũng may là kết cục hiện tại cũng không tính là tệ. Lão ta và Vinh gia bây giờ thể diện đều mất sạch, ngay cả cái quần xà lỏn cũng chẳng còn. Chẳng phải điều này còn khiến người ta sảng khoái hơn là cho lão một cái c.h.ế.t dứt khoát sao?
Tự tay giáng người thừa kế mà mình đã tốn bao tâm huyết bồi dưỡng xuống bùn đen, tương đương với việc tự tay bóp c.h.ế.t niềm hy vọng cuối cùng của gia tộc, quá tuyệt vời!
Lãng Cửu Xuyên thấy sắc mặt A Phiêu và Phục Kỳ khó coi, bèn lên tiếng giải thích: “Lần này là lần đầu chính thức giao phong với Vinh gia chủ, tuy có chút mạo hiểm nhưng cũng là một cơ hội ngàn năm có một. Mấy vị đại diện của các gia tộc lớn trong huyền môn đều có mặt ở đó, vừa vặn để bọn họ tận mắt chứng kiến sự bất thường nơi đạo căn của Vinh Hoàn Huyên. Chỉ là không ngờ lần ép buộc này lại thực sự khiến Vinh gia chủ phải tự tay phế bỏ Vinh thiếu chủ. Cục tức này, coi như đã được xả ra rồi.”
Lúc đó nàng cũng chỉ định thử một phen, cho dù Vinh gia chủ không chịu ra tay thì ít nhất cũng khiến lão phải nghẹn họng. Quả thực không ngờ lão ta vì muốn bảo toàn chút danh dự còn sót lại của Vinh gia mà nhẫn tâm hạ độc thủ.
Nàng đưa tay lên ôm n.g.ự.c, cảm nhận được cỗ chấp niệm oán hận thuộc về nguyên chủ đang ngày một mờ nhạt dần.
Sắp rồi!
Ngày báo thù rửa hận triệt để chẳng còn xa nữa.
Mặc dù cái đoạn đạo căn đó đã bị làm ô uế, không thể lấy lại được, nhưng chẳng sao cả. Đợi đến khi nàng hoàn toàn giải quyết xong đoạn nhân quả này, tự khắc có thể niết bàn trùng sinh.
“Thu hoạch ngoài ý muốn lớn nhất vẫn là thân thế của hai người bọn họ. Thật không ngờ lại là phụ t.ử. Thật tò mò không biết năm xưa trong nội bộ Vinh gia đã xảy ra chuyện quái quỷ gì.” Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên ánh lên vẻ nghiền ngẫm.
A Phiêu chép miệng: “Vinh gia chủ là kẻ trọng hư danh. Hơn nữa, lão nhập đạo nhiều năm, lại là người kế thừa gia tộc, tự nhiên sẽ rất nâng niu bảo vệ thanh danh của mình, tuyệt đối không tự tay hủy hoại tiền đồ, càng không dám đem danh dự gia tộc ra làm trò đùa. Chưa kể, với thân phận và địa vị của lão, muốn tìm loại đạo lữ nào mà chẳng được, đâu đến mức túng quẫn tới nỗi phải để mắt tới con dâu. Cho nên việc Vinh thiếu chủ là con gái ruột của lão, chỉ e là một sự cố ngoài ý muốn.”
Lãng Cửu Xuyên nhàn nhạt đáp: “Cho dù là sự cố thì vết nhơ này lão cũng đừng hòng xóa sạch. Mặc kệ lão có bịa đặt thân thế của Vinh Hoàn Huyên hay ho đến đâu, thì cũng không thể che đậy được sự thật rằng lão đã tằng tịu với con dâu và sinh ra cái loại nghiệt chủng đó.”
“Chuyện đó chưa chắc đâu. Nếu lão ta g.i.ế.c Quách Hề Vân diệt khẩu, thì mẹ ruột của Vinh Hoàn Huyên rốt cuộc là ai, e rằng khó mà điều tra ra được.”
“Việc đó không quan trọng. Nếu lão ta đã cạn tình cạn nghĩa đến mức đó, thì niềm nuối tiếc duy nhất của ta là không thể tự tay kết liễu Quách Hề Vân.” Lãng Cửu Xuyên xoay xoay chiếc chuông cốt linh trong tay, ánh mắt lóe lên tia sáng u ám.
Xem ra trước khi Vinh gia chủ kịp ra tay, nàng phải hành động trước mới được!
“Từ hôm nay trở đi, ta sẽ đi theo bảo vệ cô. Cửa hàng cứ thuê thêm người đến trông coi là được.” Phục Kỳ cau mày nói: “Lần này cô thẳng tay lột sạch thể diện của Vinh gia, khiến Vinh gia mất đi một người thừa kế, lại còn phanh phui ra loại gièm pha động trời như vậy. Vinh gia chủ nhất định sẽ dốc toàn lực phản công.”
A Phiêu gật đầu phụ họa: “Đúng vậy! Dù sao quỷ tu cũng không cần ngủ. Có hắn nấp trong bóng tối, cô cũng có thêm một đôi mắt để cảnh giác.”
Thư Sách
Lãng Cửu Xuyên đáp: “Bên cạnh ta đã có Tương Xế rồi mà.”
Trước đó ở Tĩnh Vương phủ, nàng không để Tương Xế động thủ, lúc Vinh gia chủ đến lại càng để nó lặng lẽ nấp đi. Mục đích cũng là muốn giữ lại chút át chủ bài. Đâu thể nào phơi bày hết mọi con bài tẩy ra ánh sáng, khiến người ta tăng thêm sự đề phòng được.
A Phiêu hừ lạnh một tiếng: “Nó nhập vào xác thịt chưa được bao lâu, chút tu vi cỏn con ấy chỉ dùng để đ.á.n.h lén bất ngờ thì được, chứ bảo vệ cô thì e rằng còn non và xanh lắm.”
Tương Xế nghe vậy liền xù lông, nhe nanh gầm gừ với A Phiêu.
Khinh thường ai đó hả!
“Chỉ là một con hổ sữa mà thôi.” Phục Kỳ cũng chen vào một câu.
Lãng Cửu Xuyên vươn tay vuốt ve bộ lông của Tương Xế, cười nói: “Bất ngờ đ.á.n.h lén đôi khi lại đem đến hiệu quả không tưởng. Thế cũng tốt lắm rồi.”
Được vuốt ve dỗ dành, Tương Xế quả nhiên ngoan ngoãn híp mắt lại hưởng thụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giữa lúc mọi người đang bàn tán, Lãng Cửu Xuyên chợt thấy một con hạc giấy bay từ bên ngoài vào. Nàng nhướng mày, bước ra ngoài vươn tay đón lấy.
Hạc giấy đậu xuống lòng bàn tay nàng. Mở ra xem, hóa ra là thư truyền âm của Cung Thính Lan. Đọc xong bức thư, Lãng Cửu Xuyên bật cười lạnh: “Tầm nhìn của Vinh gia chủ cũng chỉ đến mức này là cùng. Tính dùng cái thủ đoạn hèn hạ này để nh.ụ.c m.ạ ta sao?”
Dựa vào mạng lưới tình báo, Cung Thính Lan biết được chuyện Vinh gia chủ xin diện kiến An Hòa Đế, thế nhưng lại dám hiến kế bắt nàng ôm bài vị gả vào Tĩnh Vương phủ để góa chồng trước khi cưới.
Đúng là thương tổn không lớn, nhưng tính vũ nhục thì cực kỳ cao.
A Phiêu cũng nhìn thấy nội dung trên mảnh giấy. Khuôn mặt thường ngày tinh ranh như gian thương lúc này lại tràn ngập sự khinh bỉ và phẫn nộ, mắng xối xả: “Cái lão già họ Vinh c.h.ế.t tiệt đó! Con gái ruột bị phế, lão không lo đi dọn dẹp mớ hỗn độn, nhanh ch.óng tìm ra kẻ thay thế gánh vác đại cục, thế mà lại rảnh rỗi đi xúi giục tên hoàng đế cẩu thả kia ra cái chủ ý ti tiện, đê hèn như vậy. Bắt cô gả cho cái thứ không bằng súc vật như Tĩnh Vương để chịu cảnh góa bụa sao? Ta nhổ vào! Bản thân lão dơ bẩn nhơ nhuốc thì thôi đi, đằng này lại muốn lây sự bẩn thỉu đó cho người khác. Đúng là tởm lợm đến cực điểm!”
“Nhưng mà chiêu này lại có tác dụng đấy.” Phục Kỳ lên tiếng. Hắn từng là võ tướng, bản thân và gia tộc đứng sau đều phải nghe theo hoàng mệnh mà hành sự. Lãng Cửu Xuyên tuy là người tu đạo, nhưng chưa từng quy y cửa Phật hay xuất gia, chung quy vẫn là hậu duệ của công thần. Nếu nàng cự tuyệt, một cái tội 'kháng chỉ bất tuân' lập tức sẽ giáng xuống đầu Lãng gia.
Trớ trêu thay, nàng lại không thể cắt đứt hoàn toàn quan hệ với Lãng gia, nên bắt buộc phải suy xét đến những người nhà họ Lãng đang phải kiếm sống dưới vương quyền.
“Cô định phá giải cục diện này thế nào?” Tĩnh Vương đã c.h.ế.t rồi mà còn bắt người ta góa chồng trước khi cưới, chuyện này còn kinh tởm hơn cả việc gả qua đó lúc hắn còn sống. Bức người quá đáng!
Khóe môi Lãng Cửu Xuyên nhếch lên nụ cười nhạt: “Nếu hoàng đế tranh nổi cái hôn ước ở địa phủ kia, vậy chứng tỏ vận số của Đạm Đài nhất tộc vẫn còn rất thịnh. Ta đổi chỗ khác bày trò sống vất vưởng qua ngày cũng chẳng sao.”
Nhưng nếu hoàng đế tranh không nổi, vậy thì đành tiếp tục có người c.h.ế.t thôi.
A Phiêu ghét bỏ nói: “Dính líu tới cái loại người như vậy, cô không thấy kinh tởm sao?”
Lãng Cửu Xuyên chớp chớp mắt, đáp: “Hay là ngươi về xin Các chủ nhà ngươi ra mặt giúp ta một phen đi?”
“Cô đã có Thôi Phán quan bảo vệ rồi, hà tất phải quấy rầy chủ nhân nhà ta đang bế quan.” A Phiêu đứng dậy, chuẩn bị rời đi: “Ta đi trước đây. Chuyện bên Vinh gia, cô tự mình bảo trọng.”
Lãng Cửu Xuyên bĩu môi. Nàng đâu biết rằng, A Phiêu ngoài miệng thì nói những lời lạnh nhạt, nhưng vừa về đến Thông Thiên Các, hắn liền lập tức chạy đi xin yết kiến chủ t.ử Phong Nhai, đem rắc rối của nàng kể lại một lượt.
Cô nương đó không bận tâm, nhưng Tĩnh Vương là cái thá gì chứ? Bắt nàng góa chồng trước khi cưới vì hắn, chỉ nghĩ đến thôi A Phiêu đã thấy kinh tởm buồn nôn rồi.
Tiểu oan gia của chủ t.ử hắn, dù cho mọi việc chưa thành, cũng quyết không thể để bọn người huyền tộc hèn hạ đó khinh miệt và nhục nhã như vậy!
“Chủ t.ử, ngài phải đứng ra làm chủ cho cái oan gia kia đi chứ! Lão già Đạm Đài kia mà đầu óc lú lẫn, thật sự ưng thuận cái đề nghị quỷ quái này, thì rõ ràng là đang tạt bát nước bẩn vào thanh danh của nàng, ghim nàng lên cột nhục nhã, biến nàng thành trò cười cho thiên hạ trong những buổi trà dư t.ửu hậu mất.”
Phong Nhai đang cầm quân cờ hai màu trắng đen, chuẩn bị hạ nước đi trên bàn cờ. Nghe vậy, hắn chỉ nhàn nhạt đáp: “Không cần bận tâm. Nếu ngay cả cái cục diện nhỏ nhoi này nàng ta cũng không phá nổi, thì chi bằng tìm một ngọn núi sâu lánh đời tu hành đi, đừng nói đến chuyện báo thù rửa hận làm gì nữa!”
Huống hồ chi, mấy con châu chấu mùa thu thì nhảy nhót được bao lâu nữa!
A Phiêu có chút thất vọng, nhưng không dám nói thêm lời nào, đành ngậm ngùi lui ra. Hắn nháy mắt ra hiệu cho đám Quỷ Tướng, bảo chúng thỉnh thoảng nhắc nhở chủ t.ử chuyện này!
Phong Nhai nhìn về phía ngọn đèn Thất Tinh Hồn Đăng, thấy hồn phách bên trong ngày một ngưng tụ vững chắc hơn. Ánh lửa mờ ảo phác họa nên những đường nét thanh tú, lạnh lùng trên khuôn mặt hắn. Đôi mắt đen sâu thẳm lúc này ánh lên một tia nghiền ngẫm, xen lẫn sự căm ghét sâu sắc, lạnh thấu xương.
“Góa chồng trước khi cưới sao? Những thói hư tật xấu của huyền tộc Đạm Đài bao năm qua quả thực vẫn không hề thay đổi. Ha hả, thật kinh tởm!” Đầu ngón tay hắn hơi siết lại. Viên quân cờ làm bằng hắc ngọc cứng rắn vô cùng đang kẹp giữa hai ngón tay vô thanh vô tức hóa thành bột mịn, lả tả rơi xuống từ kẽ tay hắn.