“Nhân tiện lại đi trêu chọc trêu chọc thanh long đầu trọc....
Chẳng buồn nói ngày hôm đó Thái Cổ tông tiếng rồng ngâm liên hồi, chỉ nói Ngu U U ngủ thiếp đi, thần hồn phiêu đãng mơ mơ màng màng, lại tới vùng bóng tối mà mình cảm thấy rất không thích.”
Nàng một lần nữa tới đây đã không còn không vui như lần đầu tiên nữa, ngoan ngoãn chờ đợi một lúc lâu, liền thấy trước mắt một vùng kim quang rạng rỡ, xé tan bóng tối.
Từ trong vùng rực rỡ khiến người ta lóa mắt đó chậm rãi hiện ra một con kim long nhỏ màu đỏ vàng.
Con kim long nhỏ này có đôi đồng t.ử dọc màu đỏ vàng, nhìn thấy Ngu U U, chậm rãi đi tới, thuần thục quấn quanh cổ tay nàng.
Ngu U U cảm thấy có gì đó khác lạ, cúi đầu, kêu “A!" một tiếng.
“B-éo rồi."
Đại khái là linh khí trong biển nuôi rồng, lần trước thấy con kim long nhỏ mới chỉ to bằng chiếc đũa, lần này nhìn đã to bằng hai chiếc đũa rồi.
Vẫn tinh xảo rực rỡ như cũ, không mọc thịt, ấu tể sờ qua, chỉ cảm thấy thân rồng g-ầy gò, không có chút thịt mỡ nhỏ nào.
Không phải b-éo lên, mà dường như là lớn thêm một chút.
Kim long lặng lẽ để ấu tể vuốt ve từ đầu đến đuôi một lượt, thở dài một tiếng.
“Ta á?"
Ngu U U nghe hiểu rồi, kinh ngạc chỉ vào mình hỏi.
Ngao Liệt nói là nhờ phúc của nàng, giúp nó nhanh ch.óng vượt qua trạng thái ấu sinh, bắt đầu chậm rãi trưởng thành.
Điều này nói từ đâu ra?
Kim long dựng cổ lên trên cánh tay mập mạp của nàng, nhìn nàng.
“Ồ."
Hóa ra là ngày hôm đó nàng ở nhà Vân Đàn tiên quân tại Nam Châu đã ăn quá nhiều ác niệm, trong ác niệm đó thực ra còn trộn lẫn rất nhiều tiên linh chi khí của Vân Đàn tiên quân vốn đã bị ô trọc.
Luồng tiên linh chi khí do trời đất hội tụ bên cạnh hắn bị Ngu U U tiện tay ăn sạch, lại thông qua... nàng gian nan nghiền ngẫm ý của kim long một chút, không nghe rõ thông qua cái gì.
Nhưng chắc hẳn là bí bảo của Cung thị.
Thông qua bí bảo này, nàng ngày đó đã đem một phần linh khí cách không phản phệ cho Ngao Liệt đang ở trong biển sâu.
Điều này thật kỳ diệu.
Cách xa vạn dặm, bọn họ vậy mà lại còn có phương thức liên lạc đặc biệt.
Nhờ vào luồng tiên linh chi khí tinh khiết do nàng chuyển hóa mà đến, cái đuôi nhỏ của kim long khẽ “bạch" một cái, vỗ vào cánh tay nàng.
Ngày đó nó tuy rằng thần hồn quy vị ở tộc địa Cung thị, nhưng muốn ổn định lại, dựa vào linh khí của giới tu chân thì ít nhất cũng phải mất mấy chục năm.
Nhưng hiện tại có được tiên linh chi khí phản phệ của Ngu U U, điều này làm nó triệt để vững vàng, đã có thể xuất quan.
Thấy nó nói như vậy, ấu tể liền cảm thấy rất vui cho người bạn nhỏ của mình, vội vàng nói với nó một cách vui vẻ:
“Giỏi quá!"
Bạn của nàng chính là lợi hại như vậy đó.
Con kim long nhỏ dè dặt đợi một lát.
Hồi lâu sau, nó chậm rãi ngẩng đầu, u u nhìn cái con ấu tể hoa tâm chỉ biết vui mừng cho mình, mà chẳng hề nghĩ đến điều gì khác.
Nàng có phải đã quên rồi không, nó đã có thể xuất quan, chẳng lẽ không nên mời nó cùng nàng đi chơi sao?
Chẳng phải nói nó là người bạn tốt nhất của nàng sao?
Hừ...
Đã quên nó rồi phải không?
Cũng may con kim long nhỏ không phải là con rồng quá câu nệ chuyện đó.
Vì ấu tể đã quên, vậy thì kim long không quên là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kim long chủ động đưa mình tới tận cửa.
“Tìm ta?"
Ngu U U nghe Ngao Liệt nói như vậy, dựng ngón tay mập mạp chỉ vào mình hỏi.
Ngao Liệt muốn tới Thái Cổ tông tìm nàng chơi sao?
Lại còn có chuyện tốt như vậy sao?
Kim long gật đầu.
Nó chủ động lấy đầu cọ cọ vào cánh tay mập mạp của con nhỏ kia.
“Vâng!"
Ngu U U vốn định lúc nào đó sẽ đi thăm Ngao Liệt một chuyến, không ngờ hiện tại Ngao Liệt nói không cần nàng vất vả bôn ba, qua mấy ngày nữa liền tới tìm nàng.
Điều này làm nàng thấy rất vui, vội vàng ôm lấy con kim long tinh xảo rực rỡ nói những lời đường mật, chỉ vào trái tim nói:
“Vui lắm!"
Nàng hiện tại mập mạp, vì ở Nam Châu hiếm khi được ăn no một bữa, gương mặt nhỏ hồng hào rạng rỡ.
Ngao Liệt quan sát ấu tể dạo gần đây ăn uống khá tốt một chút, cái đuôi nhỏ gõ gõ nhẹ vào mu bàn tay nàng gật đầu.
Rõ ràng, tâm trạng của kim long cũng rất tốt.
Đợi hai con ấu tể đều chơi đùa trong bóng tối này một lúc...
Ngu U U lại lấy món quà Thiên Hưng các tặng cho mình đưa cho Ngao Liệt.
Nàng còn kể cho Ngao Liệt chuyện của Vân Đàn tiên quân.
“...
Thật sao?"
Nếu không liên quan đến thù hận Cung thị và sinh mạng của một thành phố người vô tội, thì bi kịch do Thần Ma Trủng gây ra cho vợ chồng Vân Đàn tiên quân quả thực làm người ta bùi ngùi.
Cái con nhỏ kia kể chuyện, kim long lẳng lặng nghe, hồi lâu sau, nó trầm ngâm, hơi lắc đầu với ấu tể chưa từng thấy qua sự đời.
Ngu U U nghe ý của nó là, bi kịch như Vân Đàn tiên quân không phải là trường hợp cá biệt, ngay từ hàng vạn năm trước trong trận chiến thần ma, những tiên ma thần bị ác niệm đất trời làm ô trọc đã nhiều không đếm xuể.
Còn về Thần Ma Trủng, Ngao Liệt khuyên Ngu U U tạm thời đừng tiếp xúc.
Ngu U U cảm thấy Ngao Liệt nghĩ nhiều rồi.
Tuy nàng ham ăn, rất thích ăn cơm, nhưng cũng biết lượng sức mình.
Thần Ma Trủng tuy trông giống như bữa tiệc lớn, nhưng cũng có khả năng ăn đến mức mất đi thần trí, nàng hiện tại phải nhẫn nhịn.
Kim long liền tán thưởng khả năng nhẫn nại của người bạn nhỏ, cọ cọ vào má nàng.
Chơi đùa thêm một lúc nữa, Ngu U U lúc này mới chuẩn bị trở về.
Con kim long nhỏ vẫn toàn thân kim quang đại thịnh, lặng lẽ nhìn nàng rời đi phía sau lưng.
Khi tiếng nói sống động ê a biến mất ở nơi này, kim long im lặng lơ lửng trong một vùng bóng tối, ngẩng đầu, nhìn bóng tối đè nén phía trên đỉnh đầu, nghe tiếng ầm ầm “ong ong" dần dần vang lên.
Nó cúi đầu, lại nhìn thân hình vàng óng của mình một lát.
Chậm rãi, kim long biến mất trong bóng tối.
Toàn bộ bóng tối không thấy ánh sáng, chỉ có tiếng “ong ong" dường như luôn bình ổn ở nơi này.
Ngu U U đương nhiên cũng không quan tâm đến những điều này.
Nàng vui vẻ tỉnh lại, trước tiên dụi dụi mắt, liền vội vàng nói với hai vị tổ tổ nhà mình một cách vui vẻ:
“Bái kiến."