“Ngao Liệt nghe nàng nói phong cấm thần hồn của hai vị tổ tổ nhà mình, nàng vì chuyện này mà rất buồn, liền nói lúc tới tìm nàng chơi cũng tới gặp hai vị tổ tổ.”
Cái người bạn nhỏ này muốn tới tìm mình chơi đùa gặp trưởng bối...
à không phải bái kiến trưởng bối là chuyện rất đáng vui mừng, nàng vây quanh hai vị tổ tổ đoàn đoàn chuyển lầm bầm một hồi, liền nhìn thấy Ngao Tân mặt mũi bầm dập mắng nhiếc trở về.
Ngao Thanh hôm nay bận rộn lắm, đang cùng trưởng lão Thái Cổ tông nghiên cứu chuyện Thiên Ngoại Thiên và Thần Ma Trủng.
Cho nên chỉ đ-ánh Ngao Tân một trận, không lột da hắn liền bảo hắn cút đi tìm ấu tể tự chơi.
Cũng ngây ngô giống như ấu tể vậy, không thích hợp để cùng đại trưởng lão Thái Cổ tông sâu sắc mưu lược nói chuyện.
Vất vả lắm mới có thân phận là rồng, đều làm hộ pháp rồi, vậy mà còn bị Ngao Thanh khinh thường cảm thấy đầu óc mình không nhanh nhạy, hắc long cảm thấy mình bị xem thường, vô cùng tức giận.
Tuy nhiên hắn vừa trở về, còn chưa kịp cùng tiểu ma đầu đồng thù địch khái cùng nhau mắng thanh long, liền bị một gậy đ-ập trúng đầu:
“Cái gì?!
Ngươi nói Ngao Liệt muốn tới?!"
Cú đ-ánh này làm hắc long váng đầu hoa mắt, Ngao Tân lập tức không làm nữa, nhảy dựng lên nói thật to với ấu tể:
“Vảy còn chưa mọc lại hết cơ mà, nó sao dám ra ngoài?!
Ta không tin, rồng không tin!"
Chẳng phải nói kim long phải bế quan trăm tám mươi năm mới có thể ổn định thần hồn sao?
Ngao Tân tức giận khôn cùng, cảm thấy con kim long nhỏ chắc chắn là tới tranh giành bạn bè với mình rồi.
“À ta."
Ngu U U ngại ngùng giải thích một chút.
Hắc long im lặng, nhìn nàng hồi lâu.
Hắn bị Ngao Thanh đ-ánh cho đầu óc ong ong, cứ cảm thấy ấu tể đang lừa gạt mình.
Linh khí vậy mà có thể truyền dẫn cách không vạn dặm cho người khác, đây là thao tác gì vậy?
Hắn đường đường Thiên Ma còn không có năng lực này.
“Cung thị."
Ngu U U dè dặt giải thích nói.
Gặp chuyện không quyết, nghĩ không thông, vậy thì đều là huyết mạch Cung thị, giải thích như vậy hoàn toàn không có vấn đề gì.
Vì kim long xuất quan sớm là do chính ấu tể làm, Ngao Tân nín nhịn nửa ngày cũng không dám mắng cái con nhỏ hoa tâm này, trái lại vội vàng nhân lúc kim long chưa tới liền chơi đùa với Ngu U U trước.
Khoảng thời gian này đối với hắc long đúng là thiên thời địa lợi, dù sao đồ đệ mới xinh đẹp trẻ trung của Ngu tông chủ là Tôn Thanh Dung vẫn chưa xuất quan, ngay cả Nguyễn Linh vốn không rời ấu tể nửa bước cũng vì bị ma niệm ảnh hưởng quá nặng mà không thể không đi bế quan rồi.
Người cạnh tranh ít đi, Ngao Tân đắc ý vênh váo.
Đắc ý chưa được mấy ngày, Sở Hành Vân đang cùng tiểu sư muội nhà mình thương lượng đưa Tôn Thanh Dung cùng đi gặp người bạn được truyền thừa y tiên của mình, Thanh Long nhất tộc tới thăm.
Cả nhà ba người tộc trưởng Thanh Long đều tới, chuyện này đối với Thái Cổ tông mà nói cũng là chuyện rất được coi trọng.
Trái lại Ngao Ung lần này tới đây mặt mày hớn hở, mang lại cảm giác rồng gặp chuyện hỷ tinh thần sảng khoái, ngay cả tộc trưởng phu nhân Ngao Chân cũng rạng rỡ hẳn lên.
Ban đầu Ngao Thanh chỉ cảm thấy hai vợ chồng này đầu óc bị nước biển vào, nhưng khi một điểm kim quang từ dưới tay áo Ngao Ung thò ra, Ngao Thanh đều ngẩn người một lát.
Hắn nhìn con kim long nhỏ to gấp đôi lúc mới nở, càng thêm cường tráng, nửa ngày không nói nên lời... con kim long nhỏ vẫn tinh xảo linh động như cũ, vô cùng linh hoạt.
Nhưng trong thời gian ngắn ngủi này đã to gấp đôi, trông thấy còn chẳng phải giống như U U nhà hắn kiểu thịt mỡ nhỏ hư ảo.
Kim long quả thực rất rắn rỏi.
“Nó..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặc dù nghe Ngao Tân mắng nhiếc “kim long tâm cơ", biết nó có được linh khí của Ngu U U phản phệ đã có thể xuất quan, nhưng Ngao Thanh cũng không ngờ lại cường tráng thêm bấy nhiêu.
Hắn chăm chú quan sát kim long một lát.
Rõ ràng kim long còn nhỏ, nhưng uy áp Long tộc trên người lại càng thêm trầm ổn, hắn không khỏi ghé mắt, chậm rãi nói:
“U U nhà chúng ta thật là trọng tình cảm."
Nếu không phải U U nhà hắn trọng tình cảm lương thiện, Ngao Liệt cái con nhỏ này ít nhất trăm tám mươi năm không thể rời khỏi biển sâu...
Một tia kim quang lóe lên, Ngu U U cũng đi theo tới đây cảm thấy vai trĩu nặng.
Quay đầu, đối diện với đôi đồng t.ử dọc màu đỏ vàng của kim long.
Nó đặt mình lên vai nàng, đầu treo ngay bên cạnh má nàng.
Không xa không gần, muốn từ chối nhưng lại mời chào.
Ngu U U ngay lập tức cảm thấy trong lòng yên ổn hẳn lên, vội vàng áp mặt tới làm nũng với nó.
Ngao Tân liếc mắt, răng hàm sắp nghiến nát rồi.
Kim long quả nhiên tâm cơ.
“Chẳng trách nói U U có phúc khí mà."
Ngao Chân cười rạng rỡ, trước tiên hàn huyên với mọi người Thái Cổ tông một chút rồi rảo bước đi tới.
Gạt Ngao Tân ra, trực tiếp bế ấu tể vào lòng mình, nàng giống như ôm lấy đại bảo bối của mình vậy, che miệng cười nói:
“Ngao Liệt nhà ta có được sự ban tặng này của U U, thật là đại ân không lời nào cảm tạ hết được.
Tộc rồng nghèo khó, không có gì để báo đáp, vậy thì sau này cứ để Ngao Liệt ở bên cạnh U U nhiều hơn, để nó từ từ báo đáp nàng đi."
Ngao Thanh:
...
Ngu tông chủ:
...
Những người nghe thấy lời này đều im lặng.
Tộc rồng nghèo khó...
“Đây là chi phí sinh hoạt sau này của Ngao Liệt.
Ngài xem nó mới có tí xíu thế này là biết nó ăn không nhiều đâu, nhưng có thể làm được nhiều việc lắm, cái gì cũng không cần U U phải bận tâm."
Ngao Chân treo một chiếc nhẫn trữ vật lên cái vuốt rồng của kim long.
Con kim long nhỏ bất lực nhìn cảnh này, cuộn vuốt rồng lại thu nhẫn trữ vật vào, liền nghe thấy Ngao Chân đã xoa xoa đỉnh đầu Ngu U U và nói với nàng một cách dịu dàng:
“U U, cảm ơn con đã bảo vệ nó nhiều như vậy.
Sau này, cứ để Ngao Liệt tới bảo vệ con nhé."
Bất kể là lôi kiếp ngày đó hay linh khí phản phệ, vợ chồng bọn họ đã mang ơn hảo ý của Ngu U U rất nhiều.
Hiện tại Ngao Liệt đã có thực lực mạnh mẽ, cũng nên để nó tới báo đáp hảo ý của ấu tể rồi.
“Bạn bè," ấu tể vội vàng nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ nói:
“Không nói!"
Những gì nàng làm cho bạn bè không cần báo đáp gì hết.
Ngao Chân chỉ thấy nàng đáng yêu vô cùng, thích đến mức ngứa răng, cực kỳ muốn c.ắ.n một cái vào cái má mập mềm mại của ấu tể.