“Dù nàng có nhiều phương pháp bảo mạng và thủ đoạn kỳ dị, nhưng tu vi bản thân lại bình thường, bất quá chỉ là Kim Đan kỳ mà thôi.”
Tu sĩ Kim Đan kỳ trong giới tán tu quả thực được coi là lợi hại, ở một số tông môn nhỏ còn có thể được tôn xưng một tiếng “Chân nhân".
Nhưng trong mắt cường giả, tu vi Từ Diệp Nhi quá yếu, khó lòng tự bảo vệ mình.
Quả nhiên, lời của hắn khiến Từ Diệp Nhi hừ lạnh một tiếng nói:
“Là một kẻ tự cho là đúng."
Thấy nhóc tặc vội vàng quan tâm nhìn mình, còn bóp cái vuốt mập mạp giận thay nàng, Từ Diệp Nhi cuối cùng không nhịn được tính khí, nhíu mày nói:
“Thời gian trước ta có ch-ữa tr-ị thương bệnh cho người ta."
Nàng tuy thích tự do tự tại như chim hạc mây ngàn, nhưng dù sao cũng là y giả, chưa bao giờ từ chối người khác đến cầu chẩn, cho nên ngày đó có người đến gõ cửa cầu y nàng cũng không đẩy ra.
“Tên tiểu t.ử kia không biết có phải làm ác quá nhiều không, mà lại bị sét đ-ánh, đ-ánh cho chỉ còn lại nửa thân trên, chỉ còn thoi thóp một hơi thở."
Từ Diệp Nhi nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tốn của ta bao nhiêu công sức mới phục nguyên được cho hắn."
Y giả có vạn ngàn thủ đoạn, tuy người cầu chẩn quá mức thê t.h.ả.m không biết đã gây ra chuyện trời đ-ánh thánh đ-âm gì mà dưới bụng đều bị nổ nát, nhưng nàng vẫn chữa khỏi cho hắn.
Như thế cũng thôi đi, chữa khỏi rồi thì trả tiền là được.
Nhưng kẻ đó không những không trả tiền, còn nói là nhất kiến chung tình với nàng, muốn nàng cùng hắn về nhà, nói sẽ đối đãi tốt với nàng.
Từ Diệp Nhi:
...?
Sao dám lấy oán trả ơn?!
Nàng một mực từ chối, kẻ đó lại bám riết không buông.
Mấy ngày nay, cậy vào tu vi mình cao, kẻ này thường xuyên lảng vảng ngoài Dược Vương Cốc.
Bộ dạng kiểu như “con nhóc kia ta không tin ngươi thực sự vô tình với ta".
Nhìn cái vẻ mặt nắm chắc phần thắng, dường như chỉ cần tỏ vẻ trước mặt nàng thêm vài lần là nàng sẽ dễ dàng rơi vào tay hắn, thực sự làm Từ Diệp Nhi tởm ch-ết đi được.
Càng tức hơn là, hắn còn chưa trả tiền!
Từ Diệp Nhi một lòng hành y, cứu người vô số, nếu chữa khỏi cho một người mà cứ phải lấy thân báo đáp, vậy thì...
Ánh mắt nàng rơi trên người Ngu U U cũng đang hừ hừ tức giận giống mình....
Cũng không phải là không được...
“Tức!"
Ấu tặc còn nắm c.h.ặ.t vuốt nhỏ giận thay nàng.
Sở Hành Vân vội vàng ôm nhóc ấu tặc quá mức đáng yêu nhà mình vào lòng thêm chút nữa.
“Nhưng nghe có vẻ..."
Tuy chưa thấy kẻ đáng ghê tởm trong miệng Từ Diệp Nhi, nhưng Sở Hành Vân nghe đi nghe lại cứ thấy có chút quen tai.
Dù giới tu chân cực lớn, có sự tương đồng ngẫu nhiên cũng không thể khẳng định tuyệt đối, Sở Hành Vân vẫn cười hỏi:
“Kẻ này không lẽ mang họ kép Hoàng Phủ?"
Vừa bị sét đ-ánh nát nửa thân, vừa tự phụ không ai bằng, lại còn là kẻ có vấn đề về não bộ, hắn thấy điều này quá đỗi quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bởi vì giới tu chân này tuy có đủ hạng người bị sét đ-ánh vì đủ loại nguyên nhân, tuy nhiên Sở Hành Vân tạm thời chỉ thấy có mỗi Hoàng Phủ Châu kẻ đã gây sóng gió trong hoàng cung Sở thị ngày đó mà lại bị tiểu sư muội nhà hắn đ-ánh cho một trận độc địa.
Vì Ngu U U đang tập trung lắng nghe, nghe đến đây liền trợn tròn mắt, hít vào một hơi lạnh.
“Y!"
Hoàng Phủ Châu quả thực mạng lớn.
Đã bị lôi đình của nàng nổ thành nửa khúc rồi, thế mà vẫn có thể sống sót, còn, còn muốn theo đuổi tỷ tỷ thần y xinh đẹp.
Ngu U U liền hồi tưởng lại trong sách.
Có lẽ trong sách Hoàng Phủ Châu chưa từng bị sét đ-ánh, dù sao Ngu U U trong sách tuy cũng ghen tị vì bên cạnh Hoàng Phủ Châu còn có vài hồng nhan tri kỷ cùng chí hướng, nhưng lại không có một vị tỷ tỷ xinh đẹp như Từ Diệp Nhi.
Cảm thấy vì chính mình nổ tên cặn bã nhưng không nổ hắn thành tro bụi triệt để mới khiến Từ Diệp Nhi gặp phải cái thứ hạ đẳng như vậy, nhóc con vội vàng vươn tay nhỏ an ủi nàng.
Từ Diệp Nhi giơ tay, nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng.
Ngu U U lắc lắc tay nàng, vội vỗ vỗ cái ng-ực nhỏ của mình nói với nàng:
“Có muội đây!"
Nàng sớm đã muốn thu thập Hoàng Phủ Châu, vốn vì dạo này bận rộn, không rảnh để ý đến hắn nên phải đợi thêm một thời gian nữa mới đi tìm hắn, không ngờ Hoàng Phủ Châu lại tự mình đưa tới cửa.
Ấu tặc quay đầu nhìn nhìn đồng đội của mình, vừa có Ma Long vừa có Đại sư huynh, rất có thể tát ch-ết Hoàng Phủ Châu, lập tức tràn đầy tự tin.
Đôi mắt nàng tròn xoe, bộ dạng như muốn bảo vệ người, Từ Diệp Nhi thấy nàng liền không nhịn được cười, kéo nàng về phía mình một chút, nhưng không thể kéo ra khỏi lòng Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân ôm c.h.ặ.t tiểu sư muội nhà mình mới không để nàng bị người ta cướp mất.
“Quả thực là cái tên này."
“Hắn sao lại tìm nàng ch-ữa tr-ị."
“Ta trong giới tu chân vốn đã có chút danh tiếng, có điều Hoàng Phủ Châu này phía sau còn có một người, khiến ta cực kỳ kiêng kị."
Từ Diệp Nhi nhập đạo đã là y giả, bao năm qua cũng ch-ữa tr-ị cho nhiều tu chân giả, ở giới này cũng có vài phần danh tiếng.
Cho nên ngày đó Hoàng Phủ Châu tìm đến cửa cầu nàng cứu mạng, nàng cũng không thấy kỳ lạ, không chừng hắn chính là nghe theo lời khuyên của ai đó mà đến cầu y vấn d.ư.ợ.c.
Quan trọng là, Từ Diệp Nhi liền nói với Sở Hành Vân:
“Nếu huynh đã đến rồi, vậy chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn, cho nên ta phải nhắc nhở huynh, bản thân Hoàng Phủ Châu này không đáng ngại."
Hoàng Phủ Châu tuy tu vi cao hơn nàng, giỏi đấu pháp hơn nàng, nhưng làm y giả, đâu chỉ biết chữa bệnh cứu người, việc hạ độc gì đó thực ra cũng rất đơn giản.
Nàng không có cách nào với Hoàng Phủ Châu, không thể toàn lực đối phó hắn, mà chỉ có thể đóng c.h.ặ.t sơn môn là vì:
“Ta luôn cảm thấy phía sau hắn còn có một người đang quan sát nơi này."
Có thần thức của cường giả quét qua toàn bộ Dược Vương Cốc, thần niệm lướt qua trong nháy mắt làm Từ Diệp Nhi im bặt vì sợ hãi.
“Đó tuyệt không phải cường giả tầm thường."
Nàng nói với Sở Hành Vân bằng vẻ mặt ngưng trọng:
“Tuy không lộ diện, nhưng chỉ cần thần niệm của người đó xuất hiện, ta liền chỉ cảm thấy sợ hãi không tự chủ được."
Nàng một tu sĩ Kim Đan nhỏ bé va phải thần thức của cường giả thì không tự chủ được chỉ có thể run rẩy sợ hãi.
Nghe nói chuyện này đã xảy ra được mấy ngày rồi, Ngu U U quay đầu nhìn Sở Hành Vân đang trầm ngâm, một bên hỏi vị tỷ tỷ hào phóng xinh đẹp:
“Truyền thư?"