Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 164



 

“U U hỏi nàng, nếu đã biết rõ mình đụng phải người không chọc vào được, sao không truyền thư cầu cứu bọn ta."

 

Quan hệ bọn họ rất tốt, Sở Hành Vân đại khái hiểu được tính tình Từ Diệp Nhi.

 

“Nếu quả thực vì nguyên nhân của ta mà chiêu lôi cường giả như vậy, ta cần gì phải cầu cứu các ngươi, liên lụy các ngươi."

 

Từ Diệp Nhi nhíu mày nói:

 

“Hoàng Phủ Châu này...

 

Đại Diễn hoàng triều chính là xuất thân từ họ này."

 

Hoàng Phủ Châu kia nói với nàng mình là hoàng tộc Đại Diễn, đó là một thế lực lớn nhất trong giới tu chân, Sở Hành Vân tuy cũng xuất thân từ đại tông, nhưng Từ Diệp Nhi vẫn có chút do dự.

 

Nhưng nếu bằng hữu đã đến đây rồi, nàng cũng không giấu giếm nữa.

 

“Bốc phét."

 

Ấu tặc bĩu môi, biểu thị Hoàng Phủ Châu đang nổ.

 

Nhưng sau lưng Hoàng Phủ Châu quả thực có cường giả Tiên giai, Sở Hành Vân nghĩ đến cái móc vàng ngày đó, nheo mắt lại.

 

Hắn hiện giờ đã là tu sĩ Đại Thừa, đối mặt với Tiên giai cũng có thể dốc hết sức chiến một trận.

 

Chứ không phải như ngày đó bị khí tức Tiên giai áp chế đến mức không thể động đậy, trơ mắt nhìn tên hỗn chướng làm hại gia tộc mình đào thoát sinh thiên.

 

Nghĩ đến đây, hắn liền ôn hòa nói với Từ Diệp Nhi:

 

“Nàng và ta là hảo hữu lâu năm, chẳng lẽ gặp rắc rối, nàng còn phải cố kỵ những thứ này?"

 

Hắn liền cười nói:

 

“Càng huống hồ Hoàng Phủ Châu có thù với ta.

 

Kẻ này năm đó toan tính mê hoặc hoàng huynh ta, còn muốn hạ độc vây g-iết ta."

 

Cơ quan tính tận, chỉ tiếc đụng phải vị hoàng huynh lão luyện tinh minh hơn của hắn, nên đã lật thuyền trong mương khiến mấy tên đồng bọn phải đền mạng.

 

Sở Hành Vân theo bản năng xoa xoa cái đầu nhỏ của tiểu sư muội nhà mình, chậm rãi nói:

 

“Còn dám dòm ngó tiểu sư muội."

 

Hoàng Phủ Châu đó tuyệt đối có thù với tiểu sư muội của hắn.

 

Nhưng mối thù này nhóc con không chịu nói rõ, hắn chỉ có thể đổ tội lên đầu việc hắn dòm ngó nàng.

 

“Cái gì?

 

Hắn còn dám dòm ngó U U?"

 

Hắc Long vô tâm vô phế, nghe chuyện xui xẻo của nhà người ta thì cứ như nghe chuyện cười, đang thầm tặc lưỡi thế đạo lòng người không như xưa, bị từ chối rồi còn mặt dày mày dạn, ai ngờ nghe nói súc sinh dòm ngó ấu tặc, lập tức nhảy dựng lên mắng:

 

“Hắn hiện tại ở đâu?

 

Lão t.ử xẻ hắn làm tám mảnh!"

 

Hắn tức không chịu được, xắn tay áo mắng mỏ:

 

“Không phải nói ngày ngày lảng vảng ngoài cốc sao, đợi đấy!

 

Ta ra ngoài xem xem!"

 

Hắn sớm đã biết có kẻ tên Hoàng Phủ Châu khiến ấu tặc cực kỳ ghét.

 

Hôm nay đã có duyên gặp gỡ, không móc mật bò mật ch.ó của cái thứ này ra thì không tính là Hắc Long gia gia tâm từ thủ nhuyễn.

 

Cái vẻ hung thần ác sát này, dù hắn có anh tuấn đến đâu trông cũng có chút dọa người, Từ Diệp Nhi mở mang tầm mắt rồi, nhìn vị đứng sau lưng Sở Hành Vân vừa rồi còn thong dong đi theo này hai cái.

 

“Sao vậy?"

 

Ấu tặc nghiêng đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Không có gì.

 

Chỉ là vị tiền bối này tu Ma đạo?"

 

Từ Diệp Nhi thấy Ngu U U dùng lực gật đầu, liền nói:

 

“Ma tu thuần chính như vậy thực hiếm thấy, ta chỉ là tò mò."

 

Tu Ma đạo cũng không phải đều chỉ biết cười khằng khặc bộ dạng âm hiểm độc ác, càng có Ma tu dù tu Ma đạo cũng có thể tu thành phong quang rực rỡ.

 

Tu tiên tu ma vốn chỉ là hai cách tu luyện khác nhau dưới thiên đạo, không phân thiện ác.

 

Cái gọi là thiện ác, chẳng qua là thiện ác của bản thân người tu luyện mà thôi.

 

Nhưng có thể đường đường chính chính tu ma, đối với người không quan trọng thì sống ch-ết không màng, nhưng đối với người để tâm thì một sợi tóc cũng không thể rụng, tiêu chuẩn kép khỏe mạnh như thế này, Từ Diệp Nhi thực sự thấy không nhiều.

 

Nàng đang nghĩ có bằng hữu ở đây thì Hoàng Phủ Châu chắc chắn không phải đối thủ, liền nghe thấy ngoài Dược Vương Cốc đột nhiên vang lên một trận địa động sơn d.a.o.

 

Đất đ-á rung chuyển, địa chấn liên miên, nếu không phải trong sơn cốc vẫn có các loại trận pháp, e rằng những th-ảo d-ược kia đều không thể bảo toàn.

 

“Đại khái là Hoàng Phủ Châu kia."

 

Sở Hành Vân ôm tiểu sư muội nhà mình sải bước đi ra.

 

Ngu U U muốn thấy nhất chính là tên cặn bã xui xẻo, trong lòng càng nôn nóng muốn gặp.

 

Khi Sở Hành Vân sải bước ra ngoài sơn cốc, liền thấy phía ngoài nơi này đã sụt lún ba thước.

 

Từ xa, một thanh niên anh tuấn ôm ng-ực, suy yếu tựa vào một món pháp khí, vẻ mặt đầy nộ ý nhìn Ngao Tân đang thổi thổi bàn tay thon dài của mình.

 

“Ta và tiền bối không oán không thù, tiền bối vì sao vô cớ thương người!"

 

Hoàng Phủ Châu cực kỳ phẫn nộ, cũng uất ức!

 

Nếu nói hắn hại người rồi bị đ-ánh thì thôi đi, nhưng hôm nay nam t.ử áo đen này vừa thấy hắn đã đ-ánh hắn, chẳng lẽ có chút quá đáng rồi không?

 

Đúng rồi, còn hỏi một câu “Ngươi có phải Hoàng Phủ Châu không?"

 

Hắn ứng một tiếng, trực diện ăn một trảo rồng.

 

Đây là nhắm vào hắn mà đến.

 

Chỉ là giận dữ hỏi câu này, nghĩ đến nam t.ử áo đen là từ trong Dược Vương Cốc đi ra, ánh mắt Hoàng Phủ Châu lại lóe lên...

 

Hắn gần đây đang theo đuổi Từ Diệp Nhi người đã ch-ữa tr-ị vết thương cho hắn.

 

Bởi vì hắn chưa từng nghĩ tới, trong sơn cốc vô danh này, một tán tu Kim Đan nhỏ bé lại có thể chữa khỏi vết thương mà hắn đã cầu hỏi mấy danh y đều không chữa được.

 

Vì đã thân mình trải nghiệm thủ đoạn y trị của Từ Diệp Nhi, Hoàng Phủ Châu liền biết nàng là món bảo bối như thế nào.

 

Hắn mưu đồ đại sự, bên cạnh sao có thể không có một y giả có năng lực, lại có thể tin tưởng đi theo chứ?

 

Phát hiện Từ Diệp Nhi là viên ngọc thô này, Hoàng Phủ Châu liền muốn nắm vào trong tay.

 

Hắn vốn tưởng rằng chỉ cần tiết lộ xuất thân của mình, lại thể hiện tu vi cường hãn của mình, một tán tu nhỏ bé sẽ lập tức dán lại đây.

 

Dù sao tán tu sống đều rất vất vả, lại không có kẻ bảo vệ mạnh mẽ để nương tựa, có thể phụ thuộc vào hoàng tộc Đại Diễn, đây là phúc khí của nàng không phải sao?

 

Nhưng ai ngờ hắn lại bị từ chối thẳng thừng.

 

Vị y giả trẻ tuổi xinh đẹp kia dùng ánh mắt nhìn thứ thấp hèn nhìn hắn.

 

Điều này làm Hoàng Phủ Châu đại nộ, không tin mình thế mà còn không hạ được một tiểu tán tu, càng huống hồ hắn quả thực dòm ngó y thuật của Từ Diệp Nhi.

 

Có Từ Diệp Nhi, sau này dù có đụng phải trọng thương gì cũng không cần lo lắng nữa.

 

Theo bản năng sờ sờ cái chân đã phục nguyên của mình, Hoàng Phủ Châu chỉ thấy sợ hãi.

 

Ngày đó rõ ràng đã sắp đào thoát sinh thiên, lại trơ mắt nhìn thấy phía dưới một con lôi xà khủng khiếp quấn lấy thân mình, nỗi sợ hãi và đau đớn khi da thịt bị nổ nát bấy đó, còn có lôi xà không buông tha trực tiếp leo lên mặt hắn.