Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 213



 

“Đuôi mắt hắn ửng hồng, những giọt lệ trong suốt đọng lại nơi khóe mắt, lại cố gắng kìm nén để không khóc ra thành tiếng.”

 

Nhóc con nhìn thấy, vừa thấy đẹp đến mức muốn “ăn", vừa thấy vô cùng áy náy, vội vàng vươn cái vuốt nhỏ mập mạp nắm lấy tay tam sư huynh, nói:

 

“Lo lắng."

 

Để tam sư huynh lo lắng cho nàng đến mức sắp khóc, thật là ngại quá đi.

 

Thiếu niên thanh tú nắm ngược lại cái vuốt nhỏ ấm áp, cảm nhận được hơi ấm, cuối cùng cũng yên tâm.

 

Rời đi ba năm mới trở về Thái Cổ tông, nhóc tỳ cảm thấy chẳng có gì thay đổi.

 

Nhưng dù sao thời gian rời đi cũng khá dài, tuy đối với nàng chỉ như một giấc ngủ, nhưng đối với mọi người lại là ba năm lo lắng khôn nguôi.

 

Ngu U U biết ba năm qua bọn họ nhất định không dễ dàng gì, nàng chuyên tâm ở lại trong Thái Cổ tông không đi đâu cả, ngoan ngoãn ở bên cạnh các bậc tiền bối, ở nơi bọn họ có thể nhìn thấy.

 

Quả nhiên, đây chính là điều các bậc tiền bối cần.

 

Nhìn nhóc tỳ chân thực ở bên cạnh mình, những nỗi kinh hoàng và lo lắng cũng dần tan biến.

 

Lúc này, lại có Tôn Thanh Dung kết đan.

 

Chẳng biết là do vui mừng đột ngột khiến linh khí khuấy động xung kích bình cảnh thành công, hay là vì cuối cùng cũng biết Ngu U U bình an vô sự nên mới có thể an tâm nhập định, tóm lại, Tôn Thanh Dung nhanh ch.óng bế quan.

 

Bế quan chưa đầy một tháng, phía trên đại điện Chưởng giáo Thái Cổ tông đã xuất hiện dị tượng kết đan rõ rệt.

 

Linh khí khổng lồ hội tụ về.

 

Chẳng biết là do tam sư huynh nhà mình đặc biệt đa sầu đa cảm hay là do tính tình cương liệt dễ giận, dù sao cũng chỉ là kết đan thôi, nhưng nhóc tỳ đang quàng một tấm khăn trải bàn xinh đẹp do Nguyễn Linh đặc biệt cắt may cho mình để ăn cơm chỉ cảm thấy... thật phong phú quá đi.

 

Ma chướng bên ngoài động phủ của tam sư huynh nhà nàng đặc biệt phong phú.

 

Có loại âm thầm phát ra tiếng bi thương, tu sĩ cấp thấp không cẩn thận nghe thấy sẽ rơi lệ đầy mặt, lại có loại kịch liệt xáo động, khiến khí huyết người ta chảy ngược lên đỉnh đầu.

 

Ma chướng độc đáo như thế, khẩu vị phong phú như thế, nhóc tỳ không khách khí siết c.h.ặ.t tấm khăn trải bàn thêu một cục bông tròn mập mạp của mình, vươn tay gắp cái ma chướng tiếng bi thương kia ra ăn trước.

 

Ăn một miếng, vị ngọt thanh, nhóc con mắt sáng lên, lập tức vùi đầu ăn ngấu nghiến.

 

Trên đỉnh đầu mọi người linh khí hội tụ, trước mặt mọi người, một cục bông nhỏ mập mạp đang miệng to ăn cơm, đầu cũng không thèm ngẩng lên.

 

Đợi đến khi ma chướng được dọn sạch, linh khí quán đỉnh đi thẳng vào động phủ đang đóng c.h.ặ.t, Ngu U U ợ một cái no nê, lắc đầu quẩy đuôi.

 

Kim long nhỏ ló đầu nhìn tấm khăn trải bàn xinh đẹp của nàng, rơi vào trầm tư.

 

Cứ cảm thấy trên khăn trải bàn thiếu cái gì đó... thiếu một con rồng nhỏ màu vàng.

 

Nó âm thầm ghi nhớ trong lòng, cảm thấy lúc nào đó mình cũng nên học thêu thùa, thêu chính mình lên rồi quàng vào cổ người bạn tốt nhất của mình, thế mới là bạn tốt chứ.

 

Đuôi rồng đang khẽ đung đưa suy nghĩ, trên mặt mọi người vừa mới lộ ra nụ cười mừng cho Tôn Thanh Dung, Sở Hành Vân liền thấy một tu sĩ bên cạnh Ngu tông chủ thấp giọng nói với lão mấy câu.

 

Vì không dùng truyền âm, cho nên tuy giọng nói yếu ớt, Sở Hành Vân cũng nghe được rõ màng màng, vẻ mặt trở nên quái dị.

 

Chính là...

 

Cung Diệu Hoa, phu nhân của Ma quân Cửu Minh Ma thành và người kế thừa Ôn thị đã vứt bỏ chồng con, tư bôn rồi.

 

Chuyện này không là gì, Sở Hành Vân không có hứng thú với việc này.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng một chuyện khác lại khiến hắn cảm thấy thú vị.

 

Cung Diệu Hoa và Ôn Thế tư bôn trở về Ôn thị nhất tộc, nay trưởng tôn Ôn gia ngỗ ngược với gia tổ, tán thành ý định mẫu thân muốn đường ai nấy đi với phụ thân, hai mẹ con chuẩn bị phá gia mà đi.

 

Trước đó khi Ngu U U vừa trở về tu chân giới còn có nhắc qua một câu.

 

Chính là nói việc Ôn Ngọc muốn rời khỏi Ôn gia mà nàng không kịp chứng kiến thật là nuối tiếc.

 

Sở Hành Vân liền có ấn tượng với việc này.

 

Đối với Ôn gia, Sở Hành Vân không quan tâm lắm, lại không biết, năm đó Ôn Ngọc nói muốn rời khỏi Ôn gia, ba năm sau cư nhiên lại để bọn họ bắt gặp.

 

Đây là chuyện tiểu sư muội hắn cực kỳ quan tâm, bất kể nhóc tỳ quan tâm vì tâm trạng gì, nhưng chỉ cần nàng coi trọng, Sở Hành Vân không có lý do gì không coi trọng.

 

Nhìn thấy một nhóc con mập mạp đang vui vẻ lạch bạch đi tới đây, còn có một con rồng nhỏ màu vàng cuốn lấy một góc khăn trải bàn xinh đẹp lau miệng cho nàng, trông rất đảm đang.

 

Sở Hành Vân liền ngoắc tay cười nói với Ngu U U:

 

“Mau lại đây."

 

Nhóc con nhảy nhót, nhìn qua là biết đã ăn rất hài lòng.

 

Nghe thấy gọi mình, Ngu U U vội vàng đát đát đát chạy tới, trước tiên ưỡn cái ng-ực nhỏ lên.

 

Chờ đợi khen ngợi.

 

“Cũng nhờ có U U rồi."

 

Ngu tông chủ nào quản chuyện sống ch-ết của Cung Diệu Hoa hay Ôn Thế, liền cúi người khen ngợi bảo bối khuê nữ nhà mình.

 

Đều đang nói cái gì mà Cung Diệu Hoa sinh hai con gái, đứa con với Xích Diễm Ma Quân là thiên chi kiêu nữ, thiên phú hơn người, đứa còn lại thì chẳng ra sao.

 

Điều này khiến Ngu tông chủ không nhịn được muốn mỉa mai.

 

Cứ dựa vào việc bảo bối khuê nữ nhà lão ăn được uống được, thân mang thần lôi, cha con Xích Diễm Ma Quân có gộp lại cũng không bằng một ngón tay út của khuê nữ lão.

 

Chỉ là người đời đa số thích hóng hớt, người khác nghị luận về Ngu tông chủ thế nào, nói lão nhục nhã vì Cung Diệu Hoa ra sao, Ngu tông chủ tâm l.ồ.ng rộng mở chẳng bao giờ để ý.

 

Nhưng nay lão càng không thể dung thứ cho việc có người cười nhạo con gái mình...

 

đừng nói bản thân nhóc tỳ thiên phú kinh người, cho dù con bé thật sự chỉ là một phế vật, Ngu tông chủ cũng không cho phép kẻ khác cười nhạo con bé, khinh miệt con bé, làm tổn thương trái tim con bé.

 

Trong lòng tính toán làm thế nào để làm chỗ dựa cho khuê nữ, để mọi người trên đời đều phải ngậm miệng, Ngu tông chủ âm thầm hô một tiếng “Phải cố gắng lên!" trong lòng, ánh mắt từ ái, cúi người xoa xoa cái đầu nhỏ của đứa khuê nữ mập mạp nhân thiện tâm mỹ.

 

“Dạ!"

 

Nhóc tỳ dùng sức gật đầu, lại quay đầu ngại ngùng chỉ chỉ nơi Tôn Thanh Dung bế quan nói:

 

“Thơm!"

 

Cảm ơn tam sư huynh đã tặng nàng bữa đại tiệc.

 

Hôm nay đặc biệt từ đạo tràng của Phi Hồng đạo quân chạy đến đại điện Chưởng giáo, các chị em họ Tôn Thanh Nghi hồi hộp chờ đợi kết quả đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Nghe vậy, Tôn Thanh Nghi cảm ơn Ngu U U, nhu giọng nói:

 

“Ta vốn còn lo lắng A Dung chấp niệm quá sâu, bất lợi cho việc kết đan, hôm nay nhờ có sư muội tương trợ, thật là khó mà báo đáp."