Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 214



 

“Tôn Thanh Dung trước đó đã một lần kết đan thất bại, kết đan lại sẽ có rất nhiều trở ngại.”

 

Nhóc tỳ đối với các sư tỷ xinh đẹp đều rất gần gũi, nghe nàng nói muốn báo đáp mình, làm sao có thể từ chối được chứ?

 

Nàng vội vàng chỉ vào mình, nhón chân hối hả nói với Tôn sư tỷ xinh đẹp:

 

“Ăn cơm!"

 

“Mời... muội!"

 

Nếu muốn cảm ơn nàng, thì mời nàng ăn cơm đi.

 

Khi nào đợi hai vị Tôn sư tỷ tiến giai, nhất định phải gọi nàng tới, nàng thích nhất là ăn mấy cái thứ ma niệm lộn xộn đó.

 

Tôn Thanh Nghi nghe hiểu rồi, đôi mắt đẹp ướt át, lại cười nói:

 

“Ta nhớ kỹ rồi.

 

Tiểu sư muội yên tâm, đợi chị em ta sau này tiến giai, nhất định sẽ không quên mời tiểu sư muội."

 

Chỉ là... giúp bọn họ tiến giai lúc dọn sạch ma chướng, đây vốn là giúp bọn họ, là nhận ân huệ của nhóc tỳ, sao có thể tự cho là đúng cảm thấy đây là báo đáp sự giúp đỡ của nàng chứ?

 

Tôn Thanh Nghi và đường muội bên cạnh liếc nhìn nhau, hòa nhã nói:

 

“Nhưng thời gian ta tiến giai còn xa, có điều ta và muội muội sở trường dùng linh hoa linh mật nấu bánh ngọt, hương thơm ngọt ngào, quanh quẩn ba ngày không tan.

 

Lúc nào làm cho tiểu sư muội nếm thử."

 

Nghe qua đã thấy rất ngon rồi, ai mà không thích thơm tho chứ?

 

Nhóc tỳ mắt sáng lên, vội vàng dùng sức gật đầu nói:

 

“Ăn, ăn!"

 

Nàng vui mừng khôn xiết, cứ xoay quanh mọi người.

 

Vì Tôn Thanh Dung đã kết đan thành công, đang tiếp tục bế quan ổn định cảnh giới, mọi người đều yên tâm tản đi.

 

Trước khi về, Tôn Thanh Nghi liền hẹn với Ngu U U:

 

“Ngày mai sẽ gửi cho tiểu sư muội."

 

“Không vội."

 

Ngu U U dè dặt nói.

 

Nếu không phải cười tươi như một bông hoa loa kèn mập mạp cứ cọ cọ cái chân nhỏ, thì mọi người đã tin rồi.

 

“Chỉ muốn nhanh ch.óng làm xong cho tiểu sư muội nếm thử."

 

Tôn Thanh Nghi nhìn đứa trẻ từng từ trên trời rơi xuống cứu mình ở Tôn gia này, hòa nhã nói:

 

“Qua ngày mai, chị em ta phải đi theo sư tôn dự tiệc, có một thời gian sẽ không ở tông môn, như vậy sẽ bỏ lỡ mất.

 

Nếu tiểu sư muội ăn thấy ngon, đợi về rồi chúng ta lại làm cho muội."

 

Lời này khiến Ngu tông chủ ở bên cạnh hỏi:

 

“Sư tôn các con định đi du ngoạn sao?"

 

Phi Hồng đạo quân cũng vì Sở Hành Vân và Ngu U U đều kẹt ở Thiên Ngoại Thiên nên không có tâm trí ra ngoài, huống hồ tông môn xảy ra chuyện như thế, làm trưởng lão nhất định phải tọa trấn tông môn để phòng sự cố bất ngờ.

 

Nàng ba năm qua đều ở lại tông môn.

 

Nay Sở Hành Vân huynh muội trở về, Phi Hồng đạo quân yên tâm rồi, liền chuẩn bị dẫn hai đệ t.ử mới nhập môn ra ngoài đi dạo, gặp gỡ cố hữu, tiện thể cũng để các đệ t.ử có thêm nhiều kiến thức và giao lưu vãng lai.

 

Đối với chị em Tôn Thanh Nghi đây là chuyện rất bình thường, không suy nghĩ quá nhiều, Ngu tông chủ lại hơi nhíu mày hỏi:

 

“Dự tiệc của ai?"

 

Lão khựng lại, xua tay nói:

 

“Thôi, để ta hỏi lại sư tôn các con."

 

Chuyện này dường như có nội tình gì đó, Sở Hành Vân không tiện dòm ngó chuyện giữa các trưởng lão, chỉ cười nói với Ngu U U:

 

“Chẳng phải trước đó còn nhắc đến Ôn Ngọc sao?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Gần đây Ôn gia có biến cố, tiểu sư muội muốn làm thế nào cứ việc nói cho ta nghe."

 

Hắn đem mấy chuyện rắc rối của Ôn gia ra kể, quả nhiên thấy nhóc tỳ mắt sáng rực!

 

Nhóc tỳ nay được nuôi dưỡng trắng trẻo mập mạp “Oa!" một tiếng, nhanh ch.óng nói:

 

“Muốn đi!"

 

Nói đi cũng phải nói lại, chuyện của Ôn Ngọc năm đó, nàng tưởng bỏ lỡ việc hắn rời khỏi Ôn gia, vốn dĩ cực kỳ nuối tiếc, dù sao trong lòng nàng còn có rất nhiều lời muốn nói với lão tổ Ôn gia lúc đó.

 

Không ngờ ba năm trôi qua, Ôn Ngọc mới ra tay.

 

Nhóc con vây quanh Sở Hành Vân lạch bạch nói:

 

“Xem, xem!"

 

Chuyện nhà người ta mà tiểu yêu tinh hóng hớt này lại hăng hái muốn đi xem.

 

Chuyện này thì có gì mà không được chứ?

 

Ngu tông chủ đối với yêu cầu của khuê nữ đều đáp ứng hết, từ ái nhìn nàng nói:

 

“Vậy thì đi xem thử.

 

Chỉ cần U U nhà ta vui vẻ là được."

 

Thấy Ngạo Tân đứng bên cạnh hừ lạnh, lão liền hỏi:

 

“Ngươi và U U cùng đi?"

 

“Còn cần ngươi nói sao?

 

Ta đương nhiên đi cùng U U."

 

Ngạo Tân nhìn Ngu tông chủ kẻ đã nhốt mình nhiều năm thế nào cũng thấy không vừa mắt.

 

Ngu tông chủ cũng không để tâm, có điều có chút tâm thần bất định.

 

Sở Hành Vân ở bên cạnh cũng cười nói:

 

“Ta cũng đi cùng tiểu sư muội."

 

Hắn khựng lại nói với Ngu tông chủ:

 

“Ta nhận được lời mời của hảo hữu, tháng sau hắn sẽ đại hôn với Xích Giao công chúa, chính là mời ta cùng dự tiệc."

 

Hảo hữu đó của hắn và hắn có quan hệ cực tốt, trước đó vốn đã bàn bạc hôn sự với công chúa Xích Giao tộc, hôn kỳ sắp tới.

 

Có điều vì Sở Hành Vân kẹt ở Thiên Ngoại Thiên, hảo hữu kia của hắn luôn cảm thấy hắn không tới tham gia sẽ rất nuối tiếc.

 

Huống hồ đối với tu sĩ mà nói, vài năm thời gian trôi qua trong nháy mắt, ba năm cũng không tính là dài, hảo hữu của hắn kiên tin dựa vào vận khí của Sở Hành Vân tuyệt đối không thể vẫn lạc, thế là hẹn với Xích Giao công chúa đợi bốn năm, nếu bốn năm Sở Hành Vân vẫn bặt vô âm tín thì họ mới thành thân.

 

Nay Sở Hành Vân trở về tu chân giới, hảo hữu của hắn vội vội vàng vàng đòi thành thân... chính là muốn mau ch.óng gả vào Xích Giao tộc nhà người ta, lấy một cô vợ.

 

Vì tình nghĩa này, Sở Hành Vân cảm niệm trong lòng, vốn dĩ là phải xuống núi.

 

Nay vừa khéo, đi Ôn gia trước, sau đó đến Xích Giao tộc là vừa đẹp.

 

“Hôn sự của Xích Giao tộc đại trưởng lão cũng đã nhận được thiệp mời rồi."

 

Long tộc và Giao tộc vốn luôn đồng khí liên chi, quan hệ với Thái Cổ tông cũng không tệ.

 

Ngu tông chủ nhìn con rồng nhỏ màu vàng đang yên lặng treo trên vai khuê nữ nhà mình gật đầu nói:

 

“Đến lúc đó Thanh Long nhất tộc cũng sẽ tham dự.

 

Con cũng thay mặt Thái Cổ tông ta tham dự đi."

 

Sau khi từ Thiên Ngoại Thiên trở về, vợ chồng Thanh Long tộc trưởng nhanh ch.óng tới thăm hai nhóc tỳ một lát.

 

Thấy Ngu U U mập mạp một cục vẫn đáng yêu như cũ, con trai nhà mình vàng rực vẫn tinh tế thanh mảnh như chiếc đũa, chẳng hề hấn gì, vợ chồng Thanh Long tộc trưởng lại như cơn gió bay đi.

 

Nghe nói mấy năm nay bận rộn chuyện hội minh với Yêu tộc, trông có vẻ rất bận.

 

Nhưng hôn sự này của Xích Giao tộc cực kỳ long trọng, Ngu tông chủ dặn dò Sở Hành Vân:

 

“Vạn lần đừng vì chuyện khác mà làm lỡ việc."