“Tiểu gia hỏa không ngờ tới, thế mà lại nhẹ nhàng như vậy đã thành kẻ bêu rếu.”
Thì...
Chân ca của con bé sắc bén như vậy sao?
Con bé trắng trắng sạch sạch không khoác da đen, lại chỉ lộ ra một cái lưng, vả lại có thân phận con gái tông chủ Thái Cổ Tông, thế mà đều có thể một lời gọi ra con bé?
Đều không do dự một chút sao?
Hừ hừ hừ hừ hai tiếng đáng thương, ấu tẩu chán nản từ trong lòng Đại sư huynh nhà mình bò ra, cúi cái đầu nhỏ làm bộ dạng sám hối.
Con bé lộ ra khuôn mặt nhỏ mập mạp trắng trắng sạch sạch, hoàn toàn không có điểm tương đồng với tiểu hắc tẩu đáng sợ trong Thần Ma Trủng.
Nhưng Hoàng Phủ Chân nhìn con bé, lại đột nhiên nhếch nhếch khóe miệng.
Là con bé.
“Thực ra chuyện này, liên quan đến bí mật của U U, ta có lòng cố kỵ dặn dò con bé ở ngoài ẩn giấu thân phận.
Trước kia thực sự không tiện nói với người khác."
Ngu tông chủ đều không nhịn được nhìn sâu Hoàng Phủ Chân một cái.
Một ánh mắt nhận ra, đây là chân ái đối với U U nhà ông nha!
Ông liền ngượng ngùng đối với Hoàng Phủ Trọng đang ngẩn người mà giải thích ngọn nguồn một phen về nỗi khổ tâm và sự kỳ dị của ấu tẩu lúc ban đầu.
Đợi khi nói xong những nỗi khổ tâm dài dằng dặc này, mỗi khi nói một câu, tiểu gia hỏa liền cúi đầu gật một cái, một bộ dạng rất không yên lòng.
Con bé tự nhiên cũng biết mình ngụy trang thân phận lại luôn không nói thật không bằng Hoàng Phủ Chân thẳng thắn, lúc này đối diện với Chân ca của mình, luôn có chút chột dạ, càng căng thẳng hơn một chút.
Hoàng Phủ Chân cũng lắng nghe, đợi Ngu tông chủ áy náy nói xong với mình, liền khẽ gật đầu.
“Còn mong chư vị đừng trách cứ U U."
“Rất tốt."
Hoàng Phủ Chân lại nói.
Sở Hành Vân khẽ cười một cái.
Vị hoàng tộc Đại Diễn cạnh tranh vị trí huynh trưởng này với mình đoạn số có chút lợi hại.
Quả nhiên, ấu tẩu ngẩng đầu lên, mắt lấp lánh nhìn về phía Chân ca của mình.
Liền thấy thanh niên anh tuấn này bình tĩnh nói:
“Có ý nghĩ bảo vệ chính mình, đây là chuyện tốt.
Tuy Phạn Phạn che giấu nhiều điều, nhưng ta cũng tin tưởng, khi ở chung với ta, tình cảm của muội ấy đều là chân thực."
Lời này nói ra quá mức khiến người ta cảm động, khóe mắt ấu tẩu rưng rưng lệ, vội vàng gật đầu, lớn tiếng nói:
“Thật sự, thật sự, đều là thật sự!
Chân ca tốt, Chân ca thật tốt!"
Con bé vừa rồi còn căng thẳng không thôi.
Bây giờ nhận được sự an ủi của Hoàng Phủ Chân, trong lòng đều vững dạ.
Chân ca của con bé quả thực thật tốt nha.
Sở Hành Vân lại cười một cái.
Xác định rồi, là đối thủ khó nhằn.
Nhưng... hắn cũng tuyệt đối sẽ không thua.
“Hóa ra là vậy.
Tình có thể tha thứ mà."
Nhà mình có đứa trẻ kỳ dị như vậy ai mà chẳng phải căng thẳng bảo vệ chứ.
Hoàng Phủ Trọng nghe một hồi, tức khắc ha ha đại cười, ánh mắt nhìn Ngu U U càng thêm mấy phần từ ái, mắt giống như có thể phát quang!
Ông hòa khí cười nói với Ngu tông chủ:
“Vả lại đều là người một nhà, ấu tẩu biết bảo vệ chính mình, làm người lớn chúng ta chẳng phải cũng đều yên tâm hơn sao?
Ngược lại là Phạn Phạn nhà chúng ta a...
đúng là đứa trẻ cẩn thận thông minh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông mặt mày rạng rỡ, bộ dạng hỉ khí dương dương, khá là vui mừng.
Ngu tông chủ lặng lẽ cân nhắc một chút.
Người một nhà là có ý gì?
Càng huống hồ, rõ ràng đã thân phận phân minh.
Sao Hoàng Phủ Trọng còn mở miệng ngậm miệng “Phạn Phạn"?
“Cho nên cái tộc phả kia..."
Làm cha, chỉ để ý chuyện này.
Hoàng Phủ Trọng lại chỉ cười hì hì nói:
“Tự nhiên là nhóc con nhà ta."
“U U của chúng ta..."
“Người đã lên tộc phả bộ tộc Hoàng Phủ, thì chính là nhóc con của bộ tộc Hoàng Phủ," bất kể gọi là gì, chỉ cần lên tộc phả, vậy đoạn tuyệt không có đạo lý trả nhóc con về.
Hoàng Phủ Trọng vốn đã có ấn tượng rất tốt với Ngu U U, hiện giờ biết con bé cùng Hoàng Phủ Chân đã nhận huynh muội, cho dù Thái Cổ Tông là đại tông lẫy lừng, trả lại đó cũng là tuyệt đối không thể trả lại.
Thấy Ngu tông chủ kinh ngạc nhìn mình, một bộ dạng bị ác bá cướp mất nhóc con, lão tâm đen thui kia của Hoàng Phủ Trọng không hiểu sao run rẩy một cái.
“Nhưng U U của chúng ta?"
“Đã lên tộc phả nhà họ Ngu chưa?"
Hoàng Phủ Trọng giảo quyệt hỏi.
Ngu tông chủ im lặng.
Hồi đó khi ông chưa thành đạo, chính là xuất thân ăn mày đầu đường xó chợ, lấy đâu ra tộc phả.
“Tuy không có tộc phả, nhưng có ghi chép của tông môn, U U nhà chúng ta là môn hạ Thái Cổ Tông."
“Vậy mỗi bên một nửa."
Hoàng Phủ Trọng tiếp tục cười hì hì nói.
Ông lại nhìn Kim Long nhỏ đang im lặng, dùng ánh mắt hiểu rõ nói:
“Ngạ Ngạ không phải hắc long nhỉ?
Cũng có duyên với Đại Diễn ta nha."
Trách không được Ngao Tân đối với tiểu hắc long thờ ơ nhưng trong miệng còn hừ hừ chiếu lệ, hóa ra thế mà lại là con Kim Long dẫn động lôi kiếp khi ra đời này.
Vui mừng nhìn hai cái nhóc con nhà mình này, Hoàng Phủ Trọng tâm đắc mãn ý, ngang nhiên ra tay liền cướp mất một nửa nhóc con.
Ngu tông chủ chưa bao giờ thấy loại cường đạo này, quay đầu nhìn sư tôn nhà mình.
Tiền tông chủ cười hì hì nhìn, đối với việc có người cướp nhóc con nhà mình một điểm cũng không tức giận.
Chẳng có gì đáng giận.
Người thích U U nhà ông càng nhiều càng tốt.
“Thường nghe tiểu sư muội nhắc tới đạo hữu, nói đạo hữu đối đãi muội ấy vô cùng yêu thương.
Tại hạ Thái Cổ Tông Sở Hành Vân, đã nghe đại danh từ lâu, cùng đạo hữu tâm giao đã lâu."
Mặc dù nói trong lòng chua xót, nhưng đối với Hoàng Phủ Chân trấn thủ Thần Ma Trủng, Sở Hành Vân vẫn kính phục.
Hắn cười bước tới, đem nhóc con đang hừ hừ nhét vào lòng Hoàng Phủ Chân.
Người sau theo bản năng ôm c.h.ặ.t cái tiểu gia hỏa ấm áp này, khẽ gật đầu với hắn nói:
“Ta cũng nghe nói nhiều chuyện về đạo hữu."
Thiên tài như Sở Hành Vân, cho dù hắn thân ở Thần Ma Trủng, cũng nghe không ít lời nghị luận của người khác.
Đều nói xuất thân huyết mạch phàm nhân mà có thể có thiên phú như vậy, thực sự là hiếm thấy.
Hoàng Phủ Chân đối với Sở Hành Vân không có đố kỵ...
Hắn tiến giai Đại Thừa sớm hơn, nếu luận về tu vi, cùng Sở Hành Vân không có cao thấp.
Chỉ là hắn khổ thủ Thần Ma Trủng, thanh danh không hiển hách, không nổi tiếng bằng Sở Hành Vân.
Nhưng chuyện này đối với Hoàng Phủ Chân mà nói cũng không phải là chuyện gì cần phải đố kỵ với Sở Hành Vân.