Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 367



 

“Hắn tuy diện mạo thình lình nhìn qua có mấy phần tương tự với Hoàng Phủ Châu, tuy nhiên khí độ chân mày ở đây, lại hoàn toàn tách biệt với Hoàng Phủ Châu.”

 

Sở Hành Vân cũng không phải tính tình nhỏ nhen, liền giao lưu với Hoàng Phủ Chân.

 

Mặc dù Hoàng Phủ Chân trầm mặc ít lời, tuy nhiên liên quan đến nhóc con, hai vị trẻ tuổi kiệt xuất liền có chủ đề rất tốt.

 

Sở Hành Vân đối với việc nuôi dạy nhóc con như thế nào rất có kinh nghiệm, không hề keo kiệt nói cho Hoàng Phủ Chân nghe....

 

Người huynh trưởng khoan dung độ lượng, tiểu sư muội của hắn thích nhất.

 

Hoàng Phủ Chân đều ghi tạc trong lòng, thuận tiện thỉnh thoảng vuốt lông cho muội muội Phạn Phạn mềm mại nhà mình.

 

Kim Long nhỏ trốn trong lòng Ngu U U, lặng lẽ thở dài.

 

Hoàng Phủ Ngạ...

 

Luôn có cảm giác anh danh Kim Long một sớm mất sạch.

 

Sau này nếu như đi ra ngoài, anh tư bừng bừng rực rỡ thần long lượn lờ chín tầng mây, bên dưới gọi một tiếng “Hoàng Phủ Ngạ!".

 

Kim Long nhắm mắt.

 

Ngu U U vểnh tai nghe hai vị huynh trưởng thương lượng làm sao nuôi nhóc con.

 

Là một nhóc con không quá thích xoắn xuýt, con bé hừ hừ hai tiếng liền đem chuyện Hoàng Phủ Phạn sau này sẽ lưu danh muôn đời quăng ra sau đầu, vội vàng khoe bảo bối với Sở Hành Vân nói:

 

“Đại sư huynh, đi Thần Ma Trủng, địa bàn của muội!"

 

Con bé một bộ dạng khoe khoang lãnh địa của mình.

 

Hoàng Phủ Chân nghe thấy lời nhắc nhở của con bé đột nhiên nhớ ra mình vì cái gì mà tới, ôm Ngu U U liền nói với Hoàng Phủ Trọng:

 

“Có người phát hiện tung tích của Thường Ngọc Tiên."

 

Thường Ngọc Tiên xông vào Thần Ma Trủng lại bị ác niệm vo tròn quăng ra, xúc động đến Thần Ma Trủng dẫn tới tu sĩ thấp giai tới xem xét.

 

Mặc dù tu sĩ thấp giai không biết chuyện của Thường Ngọc Tiên, tuy nhiên lại đem chuyện có người tự ý xông vào Thần Ma Trủng này bẩm báo cho tu sĩ giai cấp cao hơn.

 

Biến cố Thần Ma Trủng đã qua đi một khoảng thời gian, kẻ đến đ-âm đầu vào tường đã không còn nhiều.

 

Lại có Hoàng Phủ Trọng ngàn dặn vạn dò chuyện Thường Ngọc Tiên, cho nên mỗi một nơi từng xúc động đến màn chắn Thần Ma Trủng đều sẽ được xem xét chi tiết.

 

Xem xét như vậy, liền phát hiện dấu vết của Thường Ngọc Tiên.

 

Chuyện này cuối cùng bẩm báo đến trại của Hoàng Phủ Chân.

 

Vừa vặn Hoàng Phủ Chân có mấy kiện phật môn pháp khí hoàn chỉnh mà Ngu U U tặng cho mình mang cho Hoàng Phủ Trọng xem, liền cũng mang theo tin tức này cùng qua đây.

 

“Thường Ngọc Tiên."

 

Bầu khí quyển hòa mục tức khắc tĩnh lặng.

 

Hoàng Phủ Trọng ánh mắt trầm xuống, hỏi Hoàng Phủ Chân:

 

“Ả hiện giờ đang ở đâu?"

 

“Đã đi về hướng Đan Dương Sơn."

 

Đan Dương Sơn, nằm dưới thế lực Đại Diễn, nơi cực kỳ hẻo lánh hoang vu của vùng cực Tây, rất gần Thần Ma Trủng, cho nên những năm này chịu ảnh hưởng của hơi thở Thần Ma Trủng tràn ra ngoài, sớm đã hiếm thấy sinh linh.

 

Hoàng Phủ Trọng nghe nói Thường Ngọc Tiên ẩn thân ở Đan Dương Sơn, không nhịn được hơi nhíu mày nói:

 

“Chẳng lẽ ả vẫn chưa từ bỏ ý định?"

 

Đan Dương Sơn vô cùng gần Thần Ma Trủng rồi.

 

Chịu ảnh hưởng của các loại hơi thở tiêu cực, trên núi kia chỉ có một số cây cây cỏ cỏ, đều sinh trưởng vô cùng vặn vẹo, trên núi cũng có ma khí bao phủ.

 

Đây ngược lại không phải là chuyện Hoàng Phủ Trọng thấy kỳ quái.

 

Kỳ quái hơn là, đã bị Thần Ma Trủng cự tuyệt, Thường Ngọc Tiên nên biết Đại Diễn đối với ả mà nói không hề an toàn.

 

Tại sao ả không trốn đi, còn muốn ở lại đây, thậm chí còn ở lại Đan Dương Sơn gần Thần Ma Trủng như vậy?

 

Ả không sợ bị tu sĩ Đại Diễn chặn ở đây, c.h.é.m ch-ết ả sao?

 

Cũng hoặc là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hoàng Phủ Trọng nheo mắt lại.

 

Ả chắc chắn ở lại đây, ả ch-ết không được?

 

Ông đột nhiên nghĩ đến Đại Diễn Đế Tôn.

 

Ả đang tin chắc Đế Tôn sẽ không giương mắt nhìn ả vẫn lạc?

 

Luôn cảm thấy nếu nghĩ như vậy, Thường Ngọc Tiên một bộ dạng cực kỳ không não.

 

Hoàng Phủ Trọng rũ mắt xuống, nói khẽ với Ngu tông chủ:

 

“Đan Dương Sơn nằm dưới trướng Đại Diễn.

 

Chư vị yên tâm, ta sẽ cùng chư vị cùng tiến về Đan Dương Sơn, vây bắt Thường Ngọc Tiên."

 

Còn về việc là vây bắt hay là tại chỗ thanh toán trực tiếp c.h.é.m Thường Ngọc Tiên, Hoàng Phủ Trọng không quản nữa.

 

Ông ngược lại càng hy vọng những tu sĩ nóng lòng báo thù của Thái Cổ Tông này ra tay dứt khoát một chút, đừng lại để Thường Ngọc Tiên tiếp tục gây họa, cũng ít lấy danh nghĩa “Đế Tôn" “Đế Tôn" đi kết thù với người khác.

 

Ngu tông chủ liền nói:

 

“Chuyện không nên chậm trễ, hay là bây giờ đi luôn."

 

Trì hoãn có nghĩa là Thường Ngọc Tiên có khả năng trốn thoát.

 

Ngu tông chủ đã không thể lại chịu đựng được người đàn bà này mỗi lần đều may mắn chạy thoát, lại nhảy nhót như châu chấu nữa.

 

“Tông chủ người sảng khoái nói chuyện nhanh, ta nhất định sẽ đi cùng."

 

Hoàng Phủ Trọng ha ha đại cười, liền thích người dứt khoát nhanh nhẹn.

 

Ông do dự một chút, hỏi Hoàng Phủ Chân:

 

“...

 

A Chân, cháu cũng đi chứ?"

 

Hoàng Phủ Chân từ khi tiến vào Thần Ma Trủng, liền rất ít khi ra khỏi cửa, nơi đi xa nhất chính là những cung điện Đại Diễn trước mắt này.

 

Hắn tự biết quanh năm lún sâu trong Thần Ma Trủng có nguy hiểm bị ác ý xâm thực, vả lại đối với bên ngoài cũng không có hứng thú gì, cho dù Đan Dương Sơn cách Thần Ma Trủng gần như vậy cũng chưa từng đi qua.

 

Hiện giờ, hắn cúi đầu tĩnh lặng nhìn nhóc con đang ngẩng đầu mong đợi nhìn mình.

 

Đôi mắt tươi tắn, sáng ngời.

 

Người muội muội sống sờ sờ ấm áp, mềm mại.

 

“Đi."

 

Hắn gật đầu.

 

Trước kia quả thực có chỗ cố kỵ.

 

Nhưng hiện giờ, phật quang trước ng-ực hắn vẫn còn, muội muội hắn cũng nói trên người hắn không hề có dấu vết bị ác niệm xâm thực.

 

Hắn tin tưởng con bé.

 

Cho nên, làm anh đương nhiên phải báo thù trút giận cho muội muội Phạn Phạn nhà mình, trách nhiệm không thể thoái thác.

 

Thuận tiện, Hoàng Phủ Chân xoa xoa huyệt thái dương.

 

Còn có sự chán ghét cực độ khó hiểu khi nhắc tới Thường Ngọc Tiên kia, cũng khiến hắn không nhịn được muốn đích thân khởi hành, đi thu thập Thường Ngọc Tiên tự cho là đúng kia.

 

Đoàn người Ngu U U trực tiếp đi lên Đan Dương Sơn.

 

Lại không biết nhanh hơn họ chính là Thanh Ngô Tiên Quân.

 

Hắn đi thăm Ôn Ngọc, vừa mới từ nhà Ôn Ngọc đi ra liền cảm giác được mình bị người ta dòm ngó.

 

Theo hơi thở này truy lùng qua, liền nhìn thấy Thường Ngọc Tiên.

 

Nữ tiên này xuất hiện trước mặt hắn không hề che che giấu giấu, càng giống như chính là ở đây chờ hắn.

 

Khi nhìn thấy Thanh Ngô Tiên Quân xuất hiện, Thường Ngọc Tiên lạnh lùng cười một tiếng xoay người liền chạy, hai người này một đường đuổi bắt, trực tiếp đến Đan Dương Sơn.