Mẹ tôi lại lấy chồng.
Trong ngày cưới, bà ngon ngọt dỗ dành, ép tôi phải gọi người đàn ông kia là "Ba".
Tôi gọi.
Nhưng đổi lại, tôi bị con trai của người đàn ông đó đạp thẳng xuống hồ bơi, suýt nữa mất nửa cái mạng.
Cậu ta đứng trên bờ, ánh mắt nhìn xuống đầy khinh khỉnh: "Mày cũng xứng sao?"
1.
Năm đó tôi mới lên bảy. Mẹ tôi vẽ ra một viễn cảnh huy hoàng, bảo rằng chỉ cần tôi ngoan ngoãn nghe lời, sau này muốn ăn bao nhiêu thịt cũng có.
Tôi thèm nhỏ dãi, bởi ở cái vùng quê nghèo xác xơ ấy, vài tháng trời chẳng thấy nổi một chút váng mỡ.
Hậu quả là, tôi suýt chế//t đuối ngay trong chính đám cưới của bà.
Lúc được vớt lên, mẹ chê tôi làm mất mặt bà, tiện tay tống luôn tôi vào một căn phòng tối om.
Bà ta mải mê ân ái với người chồng mới, còn tôi thì đói hoa mắt ch.óng mặt, chỉ biết thu mình vào một góc khóc thút thít.
Có tiếng lạch cạch cạy cửa sổ, một chiếc bánh bao cứng ngắc bị ném vào.
Dù đói đến sắp lả đi, tôi vẫn biết thân biết phận nói một tiếng "Cảm ơn".
Bên ngoài vang lên tiếng hừ lạnh lùng: "Cho ch.ó ăn đấy."
Sau này tôi mới biết.
Nhà họ Hứa là một danh gia vọng tộc.
Kẻ đạp tôi xuống hồ bơi ngày hôm đó là Hứa Hằng, vị thiếu gia quyền quý của gia tộc này.
Nghe người làm rỉ tai nhau, mẹ của Hứa Hằng đã qua đời, và người chọc tức bà đến chế//t không ai khác chính là mẹ tôi.
Vì thế, cậu ta hận tôi.
Hận không thể băm vằn tôi ra.
Từ đó, cứ hễ thấy bóng dáng Hứa Hằng là tôi lại tự động đi đường vòng.
Bởi mỗi lần chạm mặt, nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng khi chìm trong dòng nước lạnh lẽo lại ùa về bóp nghẹt lấy tôi.
Nhưng sống chung dưới một mái nhà, làm sao tránh mặt nhau mãi được?
Hôm đó trời mưa, tôi vừa bước chân vào cửa, chưa kịp thay giày thì xe của Hứa Hằng cũng đỗ xịch phía sau.
Tài xế và đám người làm ùa ra, xuýt xoa hỏi han ân cần.
Không còn đường lùi, tôi đành thu người nép vào góc tường, cúi gằm mặt chỉ mong cậu ta mau đi qua.
Thế nhưng, cậu ta lại dừng bước ngay trước cửa, nhàn nhạt buông một câu: "Giày bẩn rồi."
Cả đám người làm nháo nhác, hận không thể lấy mặt mình ra lau giày cho cậu thiếu gia. Vậy mà Hứa Hằng lại hất cằm về phía tôi, kẻ đang run rẩy trong góc.
"Mày, ra lau."
Tôi c.ắ.n răng bước ra, nhận lấy chiếc khăn từ tay người làm, định khom lưng xuống.
"Quỳ xuống lau."
Cậu ta bắt tôi quỳ, tôi nào dám đứng.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đầu gối tôi vừa chạm đất để lau đi vết bẩn trên giày, cậu ta lại tàn nhẫn đạp văng tôi ra.
"Đồ không xương."
Tôi ôm bả vai đau nhức, cay đắng nghĩ thầm: Xương cứng thì giòn, dễ gãy. Thà làm kẻ không xương còn hơn.
Mẹ tôi quả thực có chút bản lĩnh, bà ta rất nhanh đã cắm rễ vững chắc trong nhà họ Hứa.
Nhưng đứa con gái ruột là tôi đây, lại chẳng được hưởng chút hào quang nào từ bà.
Bà ta ngày ngày sống trong nhung lụa, dát hàng hiệu, ngồi xe sang, vung tiền như nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Còn tôi vẫn chui rúc trong căn phòng dành cho người ở, cùng đám gia nhân làm trâu làm ngựa cho nhà họ Hứa.
Bọn họ ỷ thế bắt nạt tôi, đùn đẩy mọi việc nặng nhọc, dơ bẩn.
Sau vụ "lau giày", bọn chúng càng được đà lấn tới.
Tôi c.ắ.n răng nhẫn nhịn, vì tôi khao khát được đi học.
Tôi không muốn quay lại cái ngôi làng nghèo khổ, quanh năm suốt tháng không được ăn một bữa thịt t.ử tế đó nữa.
Chỉ có bám trụ lại nhà họ Hứa, tôi mới có cơ hội được đến trường.
Tôi tự nhủ, chỉ cần c.ắ.n răng chịu đựng mười năm trong cái l.ồ.ng giam này, mười năm sau tôi sẽ thi đại học, mở ra một cuộc đời mới.
Nào ngờ, đến năm thứ mười, khi tôi đang học lớp mười hai, mẹ tôi bị bắt quả tang gian díu trên giường, bị đ.á.n.h cho thừa sống thiếu chế//t.
Bà ta sống chế//t không nhận mình ngoại tình, còn gào thét đòi giế//t chế//t con ả hồ ly tinh nào đó.
Đêm mưa tầm tã, Hứa Hằng đứng trên cao, lạnh lùng nhìn hai mẹ con tôi như đang xem một màn kịch hề.
Chính khoảnh khắc ấy, tôi mới thấu hiểu được hàn khí sắc lạnh thấu xương toát ra từ con người cậu ta.
Cuộc trả thù của Hứa Hằng, chính thức bắt đầu.
Tôi vét sạch số tiền dành dụm từ việc làm thêm để đưa mẹ đến một phòng khám nhỏ.
Không dám đến bệnh viện lớn, vì tôi chẳng đào đâu ra nhiều tiền đến thế.
Vị bác sĩ nhìn khuôn mặt bê bết m.á.u của mẹ tôi, giật mình hoảng hốt.
"Thế này là... hủy dung rồi."
Không chỉ dung nhan bị hủy hoại, một chân của bà cũng bị đ.á.n.h gãy.
Từ nay về sau chỉ có thể nằm liệt giường, ăn uống tiêu tiểu đều phải có người hầu hạ.
"Cô nên đưa bà ấy lên tuyến trên đi." Vị bác sĩ lắc đầu, không dám nhận chữa.
Tôi dốc những đồng tiền cuối cùng mua t.h.u.ố.c giảm đau và t.h.u.ố.c tiêu viêm.
Sống chế//t đành phó mặc cho số phận.
Bị tống cổ khỏi nhà họ Hứa, tôi nhờ chút ân tình từng giúp một bà lão nhặt phế liệu đ.á.n.h đuổi đàn ch.ó hoang, thuê được một căn phòng trọ tồi tàn ở ngoại ô.
Môi trường ở đây tồi tệ đến mức khó tin. Căn phòng bé tí tẹo chỉ kê vừa một chiếc giường, nhà vệ sinh thì phải dùng chung.
Không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi cống rãnh, ruồi nhặng bay vo ve.
Dù tồi tàn, nhưng tôi vẫn có thể thích nghi được.
Suy cho cùng, trước khi đặt chân vào nhà họ Hứa, nơi tôi sống cũng chẳng khá khẩm hơn chỗ này là bao.
Thế nhưng, mẹ tôi thì không chịu nổi.
Lại một lần nữa bị những cơn đau hành hạ đến tỉnh lại, bà ta giáng cho tôi một cái tát trời giáng.
Bà ta gào thét đòi quay lại nhà họ Hứa, đòi tiếp tục làm Hứa phu nhân quyền quý.
Tôi xoa bên má tê rần, nhạt nhẽo đáp:
"Được thôi, bà giỏi thì tự lết về đó đi."
Bà ta đâu biết rằng, ngay cái ngày bà ta bị đuổi khỏi cửa, căn biệt thự xa hoa ấy đã kịp đón một nữ chủ nhân mới.
Đàn ông mà, chỉ hận không thể coi phụ nữ bên cạnh như món đồ dùng một lần rồi vứt.
Bà ta đã được tận hưởng mười năm nhung lụa, thế là quá đủ rồi.
Bà ta lao vào định đ.á.n.h tôi tiếp, nhưng tôi nhanh nhẹn né được.
Tôi hận mẹ, nhưng lại không thể vứt bỏ bà ta.
Bà ngoại mất rồi, bà ta là người thân duy nhất còn lại của tôi trên cõi đời này.