Đã Lỡ Một Đời

Chương 2



 

Tôi bắt đầu chuỗi ngày ban ngày đi học, ban đêm đi nhặt rác kiếm tiền.

 

Việc này còn kiếm được nhiều tiền hơn cả lúc ở nhà họ Hứa.

 

Bởi lẽ, ở đó tôi chỉ là một con ở không công.

 

Làm thì nhiều hơn trâu ngựa, ăn thì ít hơn gà ch.ó, và quan trọng nhất là, không có một xu dính túi.

 

Khổ thì có khổ, nhưng so với việc làm một con người không có chút tự trọng nào trong nhà họ Hứa, tôi thấy mình tự do.

 

Chỉ là, có kẻ không muốn để tôi được sống yên ổn.

 

Rất nhanh ch.óng, tôi nhận ra sự trả thù của Hứa Hằng đã vươn cái vòi tuộc của nó đến tận trường học.

 

Bài tập của tôi dăm ba bữa lại không cánh mà bay.

 

Ngăn bàn thỉnh thoảng lại xuất hiện xác chuột chế//t hay rắn rết.

 

Có lần đi vệ sinh, tôi bị nhốt c.h.ặ.t bên trong, vừa vất vả phá được cửa ra thì một xô nước bẩn dội thẳng từ trên đầu xuống.

 

Không một ai đứng ra nhận trách nhiệm.

 

Ánh mắt của đám bạn học nhìn tôi cũng ngày càng trở nên quái dị.

 

Tôi thừa biết nguyên nhân sâu xa.

 

Những lời đồn thổi về mẹ tôi bắt đầu lan truyền ch.óng mặt trong trường.

 

Nếu không phải vì kỳ thi nào tôi cũng đứng nhất khối, có lẽ tôi đã xách cặp cuốn gói khỏi trường từ lâu rồi.

 

Tôi cứ ngỡ mình có thể c.ắ.n răng chịu đựng cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc.

 

Cho đến một đêm đi học tự học về, tôi bị một đám lưu manh chặn đường trong con hẻm vắng.

 

Tôi liều mạng mới thoát ra được.

 

Vừa chạy ra khỏi hẻm, tôi đụng ngay chiếc xe quen thuộc và nhìn thấy hình bóng quen thuộc ấy.

 

Hứa Hằng tựa lưng vào đầu xe, ánh mắt hướng về phía miệng hẻm, tựa như một gã thợ săn đang thưởng thức một cuộc đi săn đầy kịch tính.

 

Chờ đợi con mồi tự chui đầu vào rọ, chờ đợi tôi phủ phục dưới chân cậu ta như những ngày còn thơ bé.

 

Tôi lao tới, ấn thẳng con d.a.o găm vào tay cậu ta, mũi d.a.o chĩa thẳng vào tim mình.

 

"Không phải cậu muốn ép tôi chế//t sao? Đến đây, đ.â.m vào đây này!"

 

Tôi điên rồi.

 

Sắp bị mớ bòng bong mà mẹ tôi để lại bức cho phát điên rồi.

 

Mẹ tôi ép chế//t vợ cả, bà ta gieo nhân nào gặt quả nấy.

 

Còn tôi thì sao? Tôi có tội tình gì?

 

Ánh mắt Hứa Hằng u ám đến đáng sợ. Cậu ta hất tay tôi ra, con d.a.o rơi xoảng xuống đất.

 

"Hứa Lạc Chi, đừng làm bẩn tay tôi."

 

Sau đêm đó, tôi không đến trường nữa.

 

Tôi đã chuẩn bị tinh thần để bảo lưu kết quả, nhưng thật bất ngờ, nhà trường lại đồng ý cho tôi không cần đến lớp, chỉ cần đến thi là được.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Nếu vì chuyện nhà họ Hứa mà con đường học vấn của tôi bị đứt đoạn, thì cả đời này tôi sẽ chẳng bao giờ ngóc đầu lên được nữa.

 

Tôi đặt cược toàn bộ số phận của mình vào kỳ thi đại học.

 

Tôi lao vào đọc sách, giải đề bất kể ngày đêm, bỏ ngoài tai mọi lời c.h.ử.i rủa cay nghiệt của mẹ.

 

Cái chân gãy của bà ta do không được chữa trị kịp thời, cuối cùng cũng phế hẳn.

 

Tôi lại thấy phế đi cũng tốt.

 

Phế rồi bà ta sẽ không còn lết ra ngoài tìm người nhà họ Hứa nữa.

 

Vì thế, tính khí bà ta ngày càng cáu bẳn, khiến khuôn mặt bị hủy hoại kia càng thêm phần gớm ghiếc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Một lần nhặt những mảnh bát vỡ văng tung tóe trên sàn do bà ta ném, tôi nghẹn ngào nói:

 

"Mẹ, chúng ta sống cho t.ử tế đi."

 

"Đầu đạp trời, chân đạp đất, tự mình nuôi mình."

 

"Đợi con đậu đại học, đợi con đi làm kiếm tiền."

 

"Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

 

Bà ta nghe xong thì cười, cười rồi lại khóc.

 

Như một kẻ mất trí, bà ta vớ lấy cái gối trên giường ném thẳng vào tôi.

 

"Cút."

 

Tôi cút thật.

 

Ra ngoài cho khuây khỏa.

 

Sự kìm nén quá lâu khiến tinh thần tôi dường như cũng trở nên bất ổn giống mẹ.

 

Tôi sợ, sợ một ngày nào đó mình cũng biến thành kẻ điên như bà.

 

Chỉ còn hai tháng nữa là thi đại học, tôi không biết mình có trụ nổi không.

 

Tối muộn tôi trở về, căn phòng trống trơn, trên giường không có người.

 

Tôi sững người, quay gót chạy ra ngoài tìm.

 

Nhưng lùng sục khắp khu vực xung quanh vẫn không thấy bóng dáng bà đâu.

 

Bà ta là một người tàn tật, đi lại còn không xong, làm sao có thể biến mất không dấu vết?

 

Tôi báo cảnh sát, nhờ hàng xóm tìm giúp.

 

Nhưng người thì vẫn bặt vô âm tín.

 

Tôi đến nhà họ Hứa, linh tính mách bảo Hứa Hằng đã cho người mang bà đi.

 

Tôi lén lút nấp ngoài cổng biệt thự, chờ đến đêm mới thấy Hứa Hằng trở về.

 

Đúng lúc nghe thấy cậu ta đang nói chuyện điện thoại.

 

"Giế//t chế//t đi."

 

Dây thần kinh trong não tôi căng như dây đàn, tôi lao ra túm lấy cổ áo cậu ta.

 

"Cậu có còn là con người không?"

 

Sự phẫn nộ bùng phát khiến tôi quên đi nỗi sợ hãi.

 

Sự xuất hiện đột ngột của tôi làm Hứa Hằng trở tay không kịp, cậu ta bị tôi đẩy mạnh, lưng đập rầm vào cửa xe.

 

Trong mắt cậu ta lóe lên tia tức giận, cậu ta đẩy mạnh tôi ra.

 

"Đồ điên."

 

Đám vệ sĩ nhà họ Hứa ùa tới, lôi xềnh xệch tôi đi.

 

Tôi gào thét khản cổ:

 

"Cậu sẽ gặp quả báo!"

 

Không một ai để ý đến tôi.

 

Thật nực cười, con gái của tiểu tam lại rủa người khác gặp quả báo.

 

Thực ra tôi chẳng có chút đồng tình nào với mẹ mình, tôi chỉ là...

 

Đột nhiên nhớ lại cái đêm đầu tiên bước chân vào nhà họ Hứa.

 

Căn phòng tối om, cái đói cào xé ruột gan, người mẹ dứt ruột đẻ ra tôi thì bỏ mặc tôi, vậy mà vị thiếu gia luôn muốn tôi chế//t ấy lại cạy cửa sổ, ném cho tôi một chiếc bánh bao.

 

Tôi từng nghĩ, cậu ta ít nhiều vẫn còn chút tình người.