Dạ Lung

Chương 102: Si Trận Lão Ma



Nghe Ái Nhi lên tiếng hỏi, cả hai quay lại nhìn nàng. Phong Trần tiến lên cười “hì hì” nói:

-A, nàng về rồi sao!

Nói xong hắn nhìn thấy trên tay nàng có cầm thứ gì đó, tên này thuận thế lên tiếng đổi chủ đề:

-Ái Nhi, trên tay nàng là cái gì thế?

Nàng bị hắn chuyển rời sự chú ý, nhìn thứ trên tay, lại nhìn Phong Trần nàng lên tiếng:

-Đây là thứ Luyến nữ trang bị cho ngươi để phục vụ cho nhiệm vụ tới.

Phong Trần ngạc nhiên, hắn nhìn kỹ lại, chỉ thấy đây là một kiện áo giáp, hình dạng giống một chiếc áo cộc tay, nó mỏng như cánh ve, có vẻ như chỉ một cơn gió nhẹ là thổi bay đi mất. Ái Nhi tiến đến, thấy tên này nhìn về phía áo giáp nàng lên tiếng:

-Cái này gọi là Vệ Hồn Thiền Y, Hải giai sơ cấp pháp bảo. Nó được làm từ cánh của Hồn Kim Thiền, có khả năng ngăn chặn được hồn kỹ của tu sĩ Thông Hồn cảnh. Đối với công kích của tu sĩ Hải Hồn cảnh cũng giúp ngươi cản lại một phần.

Nghe xong lai lịch và công dụng của Vệ Hồn Thiền Y, đằng sau mặt nạ, ánh mắt Phong Trần lóe sáng. Hắn tiến lên, cầm lấy Vệ Hồn Thiền Y, vừa cầm lên, hồn y như một tờ giấy siêu mỏng, cảm tưởng như hắn chỉ cần thổi nhẹ là sẽ bay mất. Nhìn kỹ hơn, trên thân y còn có những đường gân mạch của cánh, những gân mạch này cảm giác rất dai bền, có kéo cỡ nào cũng không bị đứt. Tên này vô thức thốt lên:

-A, đồ tốt, đồ tốt nha.

Nhìn Phong Trần biểu hiện kinh ngạc trước Vệ Hồn Thiền Y, Ái Nhi cũng rất đắc ý, lúc này nàng lại quay sang chỗ Bàn lão bên cạnh hỏi:

-Lúc này, tên này đã lấy những gì vậy?

Bàn lão đang đứng bên cạnh vẻ mặt đầy kinh ngạc, nghe Ái Nhi lên tiếng, lão bừng tỉnh quay lại đáp:

-Ùm, hắn lấy Phục Thương Đan và Hồi U Đan, mỗi loại mười viên, đẳng cấp Hải giai sơ cấp.

Nghe vậy, nàng gật đầu, nàng không nói gì chờ Bàn lão nói tiếp, nhưng lại không thấy lão nói gì. Ái Nhi nhìn về phía Bàn Sơn với vẻ mặt nghi hoặc mà lên tiếng:

-Hả, hắn chỉ lấy vậy thôi sao?

Nghe nàng hỏi, Bàn Sơn vẻ mặt khó hiểu nhìn lấy Ái Nhi, sau đó lão gật đầu xác định. Nàng lại tiếp tục đang muốn hỏi về chuyện lúc nãy, nhưng chưa kịp hỏi, nàng đã nghe thấy giọng nói của Phong Trần vang lên:

-Ùm…, được rồi, nàng đưa ta qua khu bán đồ dành cho trận sư, ta muốn xem thử?

Lời Ái Nhi đang định thốt ra miệng, lại bị câu hỏi của Phong Trần chặn họng. Nghe tên này nói đến Trận khu, nàng quay lại nhìn hắn lên tiếng:

-Hủm…, ngươi đến đó làm gì, không lẽ ngươi là Trận sư sao?

Nghe Ái Nhi hỏi, Phong Trần giọng bình tĩnh đáp:

-Ta có hứng thú với trận pháp, nên muốn qua kiếm một chút trận đồ để học hỏi.

Thấy vậy, Ái Nhi gật gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, nàng quay sang nói với Bàn lão:

-Vậy tạm biệt Bàn lão, ta đi trước!

Phong Trần cũng hành lễ chào, rồi cùng Ái Nhi tiến về phía trước. Bàn Sơn nhìn cả hai khuất dạng sau cổng kết giới, đang định thở phào một cái, bỗng từ đằng sau, một bóng đen bất chợt xuất hiện. Bàn Sơn xoay người định bước vào quầy, hắn giật nảy mình, đã nghe bóng đen nói:

-Đi vào, ta cần biết vừa nãy các người đã làm gì?

Không kịp phản ứng, Bàn Sơn đã thấy bóng đen cứ vậy bước vào căn phòng phía sau quầy.

Phong Trần đi theo Ái Nhi, phía trước nàng lên tiếng:

-Này, ngươi có Ma đồng để mua đồ chưa?

Nghe Ái Nhi nói, tên này ngạc nhiên, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, lại nghe nàng nói tiếp:

-Nếu chưa có, ta cho ngươi vay, lãi suất rất ưu đãi, đảm bảo thấp hơn ngươi vay từ thương hội.

Phong Trần từ cảm động ngay lập tức như rơi xuống hồ băng, sau lớp mặt nạ gương mặt trở nên đen xì. Trong lòng hắn Ái Nhi đang từ một thiếu nữ chanh chua, dần chuyển thành em gái nhà bên đáng tin cậy. Nhưng câu nói này đã làm cho hình tượng của nàng trong lòng hắn hoàn toàn đổ vỡ. Đang đi phía trước, Ái Nhi lại không nghe được tiếng bước chân nữa, nàng quay lại. Chỉ thấy Phong Trần đứng lại, nàng chạy lại, đập tay vào vai tên này, hắn như bừng tỉnh, nói:

-Này, ngươi không sao chứ?

Phong Trần bị cái đập này làm cho tỉnh lại, nghe Ái Nhi hỏi, Phong Trần giọng điệu như thường mà trả lời:

-À, ùm…, không cần đâu ta có Ma đồng rồi. Cảm ơn nàng!

Nghe vậy, Ái Nhi nghi hoặc lại dùng tay vỗ vào vai rồi nói:

-Ồ, không ngờ ngươi lại có Ma đồng, ngươi có từ đâu vậy?

Ái Nhi nhìn về phía Phong Trần rồi hỏi, tên này vẫn tùy ý đáp:

-Vừa nãy ta có một ít dược liệu trong nhẫn trữ vật, vừa bán cho Bàn lão cũng được một ít, chắc đủ dùng rồi.

Nghe vậy Ái Nhi nghĩ lại bộ dạng của tên này cùng Bàn lão khi mình về, thế nào cứ lén la lén lút, hóa ra là làm ăn riêng với nhau. Nàng xoay người lại tiến về Trận khu mở miệng:

-Nếu đã có Ma đồng rồi thì đi thôi, nhanh còn về.

Thế là nàng sải bước nhanh chóng tiến về một quầy giao dịch. Ái Nhi lên tiếng:

-Chào Bạc lão!

Trong quầy, một lão giả trung niên, bụng hơi phệ, da hơi ngăm nhưng gương mặt lại rất phúc hậu. Lão đang chỉnh chỉnh cặp kính mắt, cúi xuống như đang xem thứ gì đó cực chăm chú. Nghe có người gọi tên, lão giả đang xem đồ, từ từ ngẩng lên nhìn, nhìn thấy là ai, lão cười nói:

-Ồ là Ái Nhi đó à!

Nói xong lão lại chăm chú quan sát thứ đặt trên bàn, trong lúc đó vẫn lên tiếng:

-Sao thế, hôm nay sao lại có thời gian đến thăm lão già này. Hay là Luyến nữ muốn lấy đồ gì?

Như theo thói quen, Ái Nhi vẫn điềm nhiên trả lời:

-A, hôm nay thị có việc tìm Bạc lão đây!

Bạc lão vẫn không ngẩng đầu trực tiếp nói:

-Ồ, vậy có chuyện gì cần ta giúp đây.

Ái Nhi tiếp tục:

-Đây là Huyết Dị, hắn muốn mua ở chỗ lão một vài món đồ.

Bạc lão nghe vậy, lão vẫn không hề để ý đến hai người, lên tiếng:

-Ùm…, các ngươi cứ tùy ý.

Ái Nhi thấy vậy cũng chỉ lắc đầu thở dài, thi lễ rồi rời đi.

Nàng dẫn tên này bắt đầu đi dạo trong Trận khu, đằng sau Phong Trần tò mò lên tiếng:

-Hây hây…, Bạc lão này thái độ như vậy là có ý gì vậy?

Nghe Phong Trần hỏi, Ái Nhi vẻ mặt bất đắc dĩ trả lời:

-Đây là Bạc lão, tên là Bạc Trận, là khu trưởng của Trận Khu.

-Bạc Trận này là một kẻ say mê về trận pháp, cũng là một trận sư cao cấp.

-Nhưng tính tình không được bình thường cho lắm, một khi đã liên quan đến từ trận, không cần biết khó đến thế nào, mất bao nhiêu tiền, tốn bao nhiêu thời gian hắn cũng phải tìm hiểu cho thấu đáo.

-Bạc lão còn nghiên cứu rất nhiều trận pháp cổ, lão cũng phục chế và tham gia phục chế được một số trận pháp đã thất truyền.

Được Ái Nhi giải đáp về Bạc lão, Phong Trần trong lòng cảm thán “thật đúng là một thiên tài, say mê trong lĩnh vực mà mình yêu thích đến biến thái!” hắn lại nói với cô nàng hầu gái:

-Vậy nàng có biết Bạc lão này có trình độ trận đạo thuộc cấp bậc nào không?

Nghe câu hỏi của Phong Trần, nàng vẻ mặt bất đắc dĩ lại lắc đầu.

-Cái này ta thật sự không biết, ta chỉ biết Bạc lão có cái danh hiệu gọi là Si Trận Lão Ma mà thôi.

-Ở Lục Thành này, không ai có trình độ trận pháp cao hơn Bạc lão.

Nghe được tên danh hiệu của Bạc Trận, Phong Trần cũng phải gật gù, “đúng là danh xứng với thực!” sau đó Ái Nhi dẫn hắn đi dạo trong Trận Khu. Ở trong này có rất nhiều đồ dành cho việc lập trận, các quầy bày đồ san sát nhau, đủ loại hình dạng, đủ loại màu sắc. Phong Trần chỉ về chỗ mười hai lá cờ màu đỏ, bên trên có vẽ hình hắc long bị xiềng xích trói chân, hỏi Ái Nhi:

-Đó là thứ gì?

Nàng lên tiếng giải đáp:

-Đó là Thập Nhị Khốn Long Kỳ, Địa giai sơ cấp pháp khí, công dụng phong tỏa không gian giúp vây khốn kẻ địch. Dưới U Tướng cảnh, chắc chắn không thể thoát.

Phong Trần nghe vậy nuốt nước bọt làm cái “ực…”

-Giá bao nhiêu?

Ái Nhi mặt không biến sắc lên tiếng:

-Một trăm nghìn Ma đồng.

Sau lớp mặt nạ, tên này mặt tối sầm, nhìn về nhẫn trữ vật. Rời mắt khỏi mười hai cây hồng kỳ đó, hắn lại tiếp tục xem những món tiếp theo. Ái Nhi cũng rất kiên nhẫn mà đi bên cạnh thuyết minh cho tên này nghe, những món đồ mà hắn để ý, chúng đều là đồ tốt nhưng sau khi nghe báo giá, Phong Trần trong lòng đã mắng chửi ầm trời “ta xxx con mẹ nhà các ngươi, mẹ kiếp vốn cứ nghĩ vơ vét được một ít từ Bàn Sơn thì có thể quét ngang, ai ngờ qua đây đến cái rắm cũng không mua được.”

Thấy tên này đi từ vừa nãy đến giờ, chỉ hỏi giá mà không mua, nàng liền biết hắn không có nhiều tiền. Nàng dừng lại, hướng về Phong Trần nói:

-Có phải ngươi không có Ma đồng đúng không?

Chỉ thấy hắn gật gật, rồi lại lắc lắc, vẻ mặt Ái Nhi trở nên khó hiểu “vậy là có hay không?” nghe hắn nói tiếp:

-Thực ra ta có, nhưng không nhiều.

-Không nhiều, là bao nhiêu?

Cô nàng thuận miệng hỏi, Phong Trần giọng điệu có chút ngượng ngùng đáp:

-Khoảng mười nghìn đồng.

Nghe vậy Ái Nhi có chút ngạc nhiên, lúc trước nghe hắn nói có bán cho Bàn lão một ít dược liệu, nàng đoán tên này cùng lắm chỉ bán được vài trăm, cùng lắm là một nghìn đồng. Không ngờ hắn lại bán được nhiều tiền như thế này, hơi suy nghĩ, nàng dắt tay Phong Trần chạy về hướng ban đầu. Hắn rất nhanh chóng nhận ra nàng muốn dẫn mình đi đâu. Đến nơi nàng lên tiếng:

-Bạc lão, thị có chút cần lão giúp!

Bạc Trận không cần ngẩng đầu cũng biết là ai đến, lão nói:

-Sao rồi, chọn được thứ gì chưa?

Nghe vậy Ái Nhi nhỏ giọng nũng nịu nói:

-Ay zà…, Bạc lão à, thị cần lão giúp mà?

Bàn tay Bạc Trận đang cầm kính lúp ngừng lại, lão ngẩng đầu lên đẩy cặp kính trên mũi lại. Nhìn về phía Ái Nhi lên tiếng:

-Cái tiểu nha đầu này, ngươi lại có ý gì đây.

Chỉ thấy Ái Nhi cười “hì hì..” nói tiếp:

-Bạc lão à, không phải lão có vài thứ cổ quái sao?

-Lão lôi ra thị giúp lão thử nghiệm, tiện thể giúp lão kiếm thêm ít tiền vốn.

Càng nghe Ái Nhi nói, Bạc Trận càng thêm nhíu mày, lão nheo mắt nhìn lấy nàng, lát sau lão mở miệng:

-Thì ra là nhắm vào bảo bối của lão sao?

-Hừ…, ý đồ bất chính, nếu không nói thật, lão già này không tiễn.

Ái Nhi nghe vậy nàng ngượng ngùng lên tiếng:

-À thì…, thực ra là chúng ta đi qua một vòng Trận Khu, xem đi xem lại cũng chẳng có gì lọt vào mắt thế nên lại quay lại nhờ Bạc lão ngài.

Ánh mắt của Bạc Trận nhìn Ái Nhi rồi lại quét sang Phong Trần, lão như đã hiểu ra vấn đề, lão ngồi xuống ghế sau quầy, giọng điệu nhàn nhạt nói:

-Hừ…, cái gì mà không lọt vào mắt chứ, cái gì mà giúp ta kiểm nghiệm, giúp ta kiếm tiền.

-Có mà không đủ tiền mua đồ mới đến tìm lão già này thì có.

Thấy lời nói dối bị vạch trần, Ái Nhi có chút ngượng ngùng.

-Hì hi…, cái gì cũng không qua được mắt của ngài.

-Hay là ngài giúp chúng ta đi.

Bạc Trận nhìn Phong Trần rồi nói:

-Kẻ này là ai? Có quan hệ gì với ngươi?

Nghe nhắc đến mình, sau mặt nạ Phong Trần mặt cũng hơi đen, rõ ràng mới gặp Ái Nhi đã giới thiệu, chưa được nửa ngày, lão đã hỏi hắn là ai, đúng là tức mà. Ái Nhi nghe vậy giọng điệu như thường mà đáp:

-A, đây là Huyết Dị, tên này làm việc cho Luyến nữ, nàng sắp xếp thị theo hắn để giúp đỡ.

Bạc lão nghe vậy, ánh mắt như xoáy sâu vào linh hồn, Phong Trần cảm giác như mình bị lột sạch y phục, mọi dao động của linh hồn đang bị một con mắt nhìn chằm chằm vào. Chỉ cần có chút bất thường, ngay lập tức bị đánh tan. Sau một lúc Bạc Trận rời ánh mắt, lên tiếng:

-Thôi được rồi, nể mặt Luyến nữ lần này sẽ giúp ngươi một lần.

Nghe vậy Ái Nhi mặt mày hớn hở, mở miệng:

-Vậy thị thay mặt Luyến nữ cảm ơn Bạc lão.

Ánh mắt Bạc Trận rời đi, cảm giác nhìn chằm chằm đó biến mất, Phong Trần thở phào một hơi. Hắn thấy Ái Nhi nói lời cảm ơn, cũng thi lễ cảm ơn. Chỉ thấy Bạc Trận từ nhẫn trữ vật lấy ra một đống đồ, đống đồ này trong mắt Phong Trần hắn gọi là đồng nát cũng không quá đáng. Hắn nghe Bạc Trận lên tiếng:

-Được rồi, các ngươi có thể chọn một trong số những món đồ ở đây.