Dạ Lung

Chương 103: Lựa Đồ



“Loảng xoảng…” tiếng đồ đạc vang lên, Phong Trần và Ái Nhi nhìn đống đồ của Bạc Trận lấy ra. Ái Nhi đưa mắt nhìn lên lão với vẻ mặt hoài nghi:

-Bạc lão, ý ngài là…

Bạc Trận hiểu ý nàng, mặt lão không có gì là tức giận khi Ái Nhi nghi ngờ. Lão bình tĩnh đáp:

-Ừm…, các ngươi không nghe lầm đâu.

-Trong đây có cả đồ tốt, cả đồ quái đản, phải xem vận khí của các ngươi hôm nay thế nào.

Cả hai nghe vậy, cùng đưa mắt nhìn nhau. Cuối cùng Phong Trần nhìn về phía Bạc Trận gật đầu, đưa mắt tới đống đồ đồng nát trên quầy. Chỉ thấy tên này tiến lại gần, đưa tay ra, đống đồ ố vàng và có chút nhìn như rỉ sét. Bất chợt bàn tay Phong Trần cảm nhận được một cỗ hàn khí, “lách cách...” hắn cầm lấy một món đồ, hàn khí như có linh tính, nhanh chóng bao chiếm lấy bàn tay. Bàn tay Phong Trần đang bị một làn sương giá phủ lên, hàn khí trắng xóa lan từ đồ vật lên tay.

Lúc này Phong Trần ngay lập tức cảm nhận được hàn khí muốn đóng băng huyết dịch, bên trong xương cốt cũng bị làm cho cánh tay tê dại, trên da bàn tay lại còn xuất hiện vài vết băng mỏng. Ánh mắt sau lớp mặt nạ co rụt bằng lỗ kim, hắn nhanh chóng buông đồ trên tay xuống. U lực bùng nổ, ngay lập tức Phong Trần ép hàn khí đó ra ngoài. Cánh tay lạnh ngắt suýt đóng băng được khu trục hàn khí, rất nhanh chóng lấy lại cảm giác nóng ấm bình thường.

Trên đầu mồ hôi đã vã ra như tắm, sau lưng hắc y đã ướt đẫm một mảng lớn, hắn cũng theo đó mà hít vào một hơi khí lạnh. Nhìn vẻ chật vật của Phong Trần, Bạc lão đứng trong quầy cười “ha hả...” lên tiếng:

-Ưm… Không tệ không tệ nha, phản ứng rất nhanh.

Ái Nhi bên cạnh không kịp phản ứng, nàng chỉ thấy Phong Trần cầm lấy một món đồ trên quầy, sau đó rơi làm cái “bịch…” xuống, nàng giật mình “a…” lên một tiếng, nhìn lấy Phong Trần hỏi:

-Ngươi bị sao vậy?

Hắn sau giây phút hoảng hốt, tên này nhìn lấy món đồ rơi trên đất. Đây là một cái trận bàn, bên trên lại khắc một số trận văn kỳ lạ, Phong Trần đưa hồn lực ra cảm nhận, thứ cảm nhận được là một cỗ hàn khí y hệt lúc mới đầu, luồng hàn khí này như thể đóng băng được tất cả mọi thứ. Đang nhìn, Bạc lão lại lên tiếng:

-Thứ này được gọi là Tuyệt Hàn Trận Bàn, ta thu được trong một di tích cổ. Tuy nó đã bị hư hại khá nặng, nhưng hiện tại theo ta đánh giá ít nhất nó phải là pháp khí địa giai trở lên.

-Do bị hư hại, bây giờ chỉ đáng với một pháp khí hải giai sơ cấp. Thứ đáng quý là bên trong được phong ấn một cỗ hàn khí vô cùng cường đại, nó có thể sánh ngang với cảnh giới U Tướng hoặc thậm chí là mạnh hơn.

“Hít…” nghe Bạc lão giới thiệu, cả Phong Trần và Ái Nhi hít vào một ngụm lãnh khí. “Hàn khí sánh ngang công kích của U Tướng cảnh” đây là khái niệm gì chứ. Phong Trần có thể không tưởng tượng được mức độ khủng bố của U Tướng cảnh nhưng Ái Nhi thì khác, Luyến Tướng của Luyến Phủ là một U Tướng hàng thật giá thật. Nàng đi theo Luyến nữ, một lần trên chiến trường, hai mươi cường giả U Tông, trước mặt Luyến Tướng tất cả không chịu nổi trong một tiếng đồng hồ. Một triệu quân do hai mươi U Tông đều đồng loạt rút lui.

Sau một lúc Phong Trần chỉ vào trận bàn mà hỏi:

-Trận văn đã bị tổn hại, phong ấn bị rạn nứt, hàn khí bị rò rỉ, điều này có ảnh hưởng gì không?

Bạc lão nhìn về phía tên thuộc hạ này của Luyến nữ, ánh mắt lão sáng lên nói:

-Ha ha…, hỏi rất hay!

-Vì hư hỏng nên bị rò rỉ hàn khí ra ngoài, điều này có chút nguy hiểm với người sử dụng cấp thấp.

-Nhưng còn một thứ nguy hiểm hơn, vì trận văn bị hư hại nên nếu sử dụng không cẩn thận thì “bum…” sẽ bạo nổ, vụ nổ này có thể nổ chết cả U Tông, thậm chí là U Tướng.

Phong Trần đang định lấy trận bàn này, hắn nghĩ dù khó sử dụng một chút cũng được, nhưng khi nghe đến có thể nổ chết cả U Tướng. Bàn tay toan nhặt trận bàn lên ngay lập tức rụt lại, thấy vậy Bạc Trận lại cười lên một cách khoái trá. Lão vươn tay, trận bàn tự động bay về tay, sau đó cất đi. Phong Trần âm thầm kinh ngạc, vậy mà bàn tay Bạc Trận khi tiếp xúc với Tuyệt Hàn Trận Bàn lại không hề bị làm sao.

Thu hồi tầm mắt, hắn lại nhìn về phía đống đồ trên quầy. Lần này Phong Trần không tùy tiện chạm bừa nữa. Tên này vận chuyển hồn lực, “Luân Hồi Nhãn - Thấu Thị mở”, đồng tử màu đục ngay lập tức chuyển thành hắc luân. Thấu Thị được thi triển, bên trên đống đồ vật, từng món từng món lại tỏa ra những màu sắc khác nhau, nhưng những màu sắc này rất nhạt. Phong Trần đoán đây chắc là những tia tàn hồn của chủ nhân cũ còn sót lại.

Giữa đống đồ vật cũ nát này, chỉ có một thứ lại không hề có một chút quang sắc nào. Hay nói cách khác trên thứ này không hề có một chút tàn hồn nào. Khóa chặt thứ đó, Phong Trần đưa tay gạt những món đồ nằm đè lên, cuối cùng cũng chạm được vào nó, hắn dùng tay lôi thứ đó ra.

Nhìn thấy tên này cứ liên tục bới lộn đống đồ, Bạc Trận cùng Ái Nhi cũng tò mò không biết hắn định làm gì. Cho đến khi tay hắn ngừng bới, cả hai đưa mắt nhìn xem Phong Trần tìm được thứ gì. Từ đống đồ, hắn lôi ra một chiếc gương.

Cả ba đều trố mắt nhìn, Ái Nhi và Bạc lão lại không ngờ tên này lại lôi ra một chiếc gương. Chính Phong Trần cũng không ngờ thứ mình chọn lại là một chiếc gương, đã vậy nhìn qua nó lại là một chiếc gương dùng để nữ tử trang điểm. Hắn cầm lên nhìn kỹ lại, chỉ thấy đây là một tấm gương hình tròn, được làm bằng chất liệu giống như hoàng đồng, mặt gương vô cùng sáng bóng. Đưa lại gần mặt, mặt nạ Ma Diện hiện ra trong gương một cách rất rõ nét. Cầm trên tay, phía sau lại truyền tới cảm giác gồ ghề, như những hoa văn được chạm nổi phía sau.

Phong Trần đem mặt sau lật lại, hoa văn hình hồ điệp ba cánh dường như đang đuổi theo một đốm sáng. Bạc Trận thấy vậy, lão lên tiếng:

-Tại sao ngươi lại chọn nó?

Nghe câu hỏi của Bạc Trận, Phong Trần nửa hơi ngập ngừng nửa đùa nửa thật trả lời:

-Có lẽ là do cảm giác, cảm thấy nó rất khác biệt.

Câu trả lời làm lão khá bất ngờ, bởi lão cũng có cảm giác như vậy. Chiếc gương này không phải là lão tìm hay mua được, nó được ông chủ của một sạp hàng bán ven đường tặng kèm khi mua một món pháp khí khác. Ban đầu Bạc Trận không định nhận nó, lão thấy hoa văn hồ điệp sau tấm gương quá kỳ lạ, nhất thời không thể nhớ ra. Lão hỏi ông chủ sạp hàng đó “tìm được nó ở đâu?”, chủ sạp nói khi đi thám hiểm tại một di tích, vô tình nhặt được, nhìn có vẻ là một pháp khí mạnh. Nhưng ai ngờ cầm về lại là một chiếc gương đồng bình thường, hắn lại là một tên nam tử cần thứ này làm gì. Hôm đó thấy lão cứ nhìn nhìn vào nó, hắn thấy lão mua một món đồ đã bị hư hỏng, thấy đã chiếm tiện nghi nên đã tặng lại gương xem như quà tặng kèm.

Bạc Trận mang cả hai món đồ về, thứ lão mua đúng là một trận bàn cổ, lão rất vui. Nhớ đến chiếc gương đồng, Bạc Trận lôi ra xem kỹ lại, về sau hắn đã tra trong điển tịch, cuối cùng cũng biết loài được khắc trên gương là gì. Bạc Trận lên tiếng giới thiệu:

-Loài thú được khắc trên gương gọi là Bạch Mộng Hồn Điệp, là một loại biến dị của Bạch Hồn Điệp.

-Ban đầu loại bướm này vốn dĩ là Bạch Hồn Điệp, chúng có đặc điểm rất chung thủy, chỉ kết tình với một bạn đời. Chính vì quá chung thủy vậy nên khi một nửa kia chết, con còn sống sẽ thôn phệ thân xác con đã chết, sau đó hóa kén rồi tiến hóa thành Bạch Mộng Hồn Điệp.

-Bạch Hồn Điệp chỉ có hai đôi cánh nhưng Bạch Mộng Hồn Điệp lại có ba đôi. Khi biến dị, chúng mất đi khả năng sinh sản, nhưng đổi lại sức mạnh lại tăng lên một mảng lớn.

Nghe xong nguồn gốc của Bạch Mộng Hồn Điệp, Phong Trần cũng không biết phải nhận xét gì. Bạc Trận tiếp tục:

-Sau khi tra cứu một thời gian, ta cũng không tìm hiểu được nguồn gốc của chiếc gương này.

-Ta đem nó dùng ma lực, hồn lực, máu…, tất cả đều không có bất kỳ phản ứng nào.

-Nếu hôm nay ngươi không lấy ra, thì ta cũng không để ý.

Thấy vậy Phong Trần giọng nói bình tĩnh lên tiếng:

-Bạc lão, hãy bán cho vãn bối thứ này!

Ngay lập tức nghe Phong Trần nói muốn mua, ánh mắt lão lóe lên rồi lại biến mất, lão hơi suy nghĩ một chút rồi nói:

-Hay là thế này, ta sẽ không bán mà tặng ngươi, nếu ngươi giải mã được thì báo cho ta, tiện thể cũng cho ta mượn vài hôm. Ngươi thấy sao?

Phong Trần nghe vậy, hắn không hề thấy mừng, ngược lại trong đầu đã mắng chửi điên cuồng “con mẹ nhà ông, lão cáo già, muốn chiếm tiện nghi của ta.” Hắn vẫn bình tĩnh lên tiếng:

-Vãn bối hiểu ý tốt của Bạc lão, nhưng ngài hãy để ta trả Ma Đồng.

Nghe vậy Bạc Trận đã hiểu ý đồ của lão không thành, trên mặt vẫn biểu cảm như thường. Phong Trần tiếp tục:

-Bạc lão hãy ra giá đi.

Bạc Trận đáp lại:

-Vậy ngươi hiện tại có bao nhiêu Ma Đồng?

Phong Trần không để ý mà trả lời:

-Vãn bối trong nhẫn trữ vật còn mười nghìn Ma Đồng vừa bán được ít thảo dược cho Đan Khu.

Bạc Trận vuốt vuốt bộ râu, sau đó lên tiếng:

-Ừm nếu vậy đưa ta năm nghìn là được.

Phong Trần không nói hai lời, chuyển năm nghìn Ma Đồng sang chiếc nhẫn khác rồi đưa cho Bạc Trận. Lão nhận lấy nhẫn trữ vật không cần kiểm tra mà đã cất đi. Phong Trần lại hướng về phía Bạc Trận:

-Bạc lão có truyền thừa về trận pháp không?

Cất xong Ma Đồng, đang định trở về làm việc chợt nghe được câu hỏi của Phong Trần. Lão lại nhìn hắn rồi nói:

-Ngươi muốn làm gì?

-Tiền bối còn có một cái trận pháp cấp thấp nào không, nếu có hãy bán cho vãn bối một bản để nghiên cứu.

Nghe Phong Trần trả lời, Bạc Trận hơi bất ngờ mà hỏi lại:

-Những điều ban đầu ngươi nói là thật sao?

Tên này gật đầu tỏ vẻ đúng như vậy. Sau giây phút hơi bất ngờ, lão lôi ra một cuốn trục màu lục, lão nói tiếp:

-Thôi được, ở đây ta có một tàn bản của trận pháp cổ, ta bán cho ngươi, cầm về mà tự nghiên cứu.

Nhận lấy cuốn trục, Phong Trần thu lại, đưa Ma Đồng cho Bạc lão, sau đó cả hai rời đi. Ma Đồng hiện tại chỉ còn năm nghìn đồng, với số Ma Đồng này thì không thể có đồ ngon, vì vậy hắn và Ái Nhi một đường trở lại Luyến Phủ.