“Vụt…”, a…, a…, a....
Một chiếc phi tiêu bằng hồn lực, nhắm thẳng vào mi tâm của Hồn Nhị mà đâm vào. Hắn bị một tiêu này đánh trúng, một lỗ thủng giữa trán, hồn thể linh hồn chấn động, ngay lập tức hắn đẩy Phong Trần ra, chống liêm đao xuống đất, Hồn Nhị ôm mặt gào thét:
-A…, mẹ kiếp ngươi lại dám đánh lén ta.
-Đúng là thứ khốn khiếp.
Ngoài mặt thì chửi nhưng trong lòng hắn đã sóng to gió lớn rồi “cái quái gì đang xảy ra vậy, tên này vừa ăn một bổ rồi cơ mà, sao giờ cánh tay hắn lại cử động được. Thâu Hồn Liêm của ta trong lúc luyện, đã cho thêm một chút Thất Hồn Kim. Đây là loại khoáng sản rất hiếm, tác dụng duy nhất của nó là khảm vào vũ khí, khi gây ra vết thương cho linh hồn, trong một thời gian ngắn kẻ địch sẽ không thể hồi phục hồn lực nhanh chóng.”
Chính vì Thâu Hồn Liêm trong Ma Hồn Cốc Hồn Nhị cũng có chỗ đứng, kẻ địch bị hắn giết chết không ít. Phong Trần thừa cơ lao đến đổi kiếm sang tay thuận, bổ thẳng xuống đầu. Hồn Nhị dù bị thương nhưng phản ứng vẫn không chậm đi, hắn nhảy người sang trái tiện thể vung liêm đao vào mạn sườn phải của Phong Trần.
Thấy vậy Phong Trần vội thu kiếm chắn ngang mạn sườn, lực từ liêm đao đánh bật hắn ra xa, Phong Trần lại tiếp tục lao vào cận chiến.
Bên Ngạo Môn, qua hai trận đối đầu Huyết Ma và hắn tương đối quen thuộc nhau. Những tiếng va chạm giữa quyền sáo và kiếm khí, hai tên này đều là những tên cuồng, một bên cuồng ngạo, bên còn lại là cuồng sát, cả hai như cộng hưởng với nhau vô cùng thô bạo.
U Hỏa lực bùng nổ, Phá Ngục kiếm trên tay bốc lên một ngọn lửa màu máu, kiếm khí sát phạt quấn quanh thân, Ngạo Môn nhìn về phía Huyết Ma cười lớn:
-Ha, ha, ha ta tới đây lũ sâu kiến!
-Phá Ngục Kiếm Pháp, Đoạn Huyết Hải!
Trước mặt biển máu hiện ra, hai tay vung kiếm chém về phía Huyết Ma.
Huyết Ma cũng không chậm chễ, U huyết lực gào thét mà ra, hai tay kết ấn, sát khí điên cuồng hội tụ, phía sau lưng một dải huyết thủ dần ngưng tụ, tay thu thế bật người lao thẳng về chỗ Ngạo Môn đang chém tới, gầm lên:
-Huyết Ma Quyền!
Odachi cũng đang đổ mồ hôi, tay cầm đao đang run nhẹ, sau khi tái tạo lại kinh mạch, hắn đã rất tự tin vào chiến lực của hắn. Nào ngờ khi gặp lại Huyết Hắc hắn vẫn cảm thấy mình ở kèo dưới.
U Phong lực cuộn trào, đao khí tăng vọt, lưỡi đao trở nên nhẹ nhàng và sắc bén hơn, Odachi gập người, tra đao vào vỏ, kéo đao xuống hông, ánh mắt trở nên sắc bén, dậm chân một cái, cả người lao đến chỗ Huyết Hắc, trong đầu gầm lên:
-Cuồng Phong Đao Pháp, Cuồng Đao Phạt Thành.
Đối diện Huyết Hắc cũng lôi ra Huyết Kiếm, U huyết lực dâng lên, hai ngón tay trỏ lướt qua lưỡi kiếm nhuốm máu. Huyết Kiếm được bao phủ bởi huyết quang, ngay lập tức Huyết Hắc đọc ra chú ngữ, huyết quang xuyên thủng bầu trời. Hư ảnh hắc ma xuất hiện trước mặt. Huyết Hắc bắt lấy kiếm, hướng mũi kiếm về phía Odachi mà lao tới.
Trước mặt hư ảnh hắc ma ba mươi mét chậm rãi đánh ra một chưởng về phía Odachi, Huyết Hắc trầm thấp kêu lên:
-Huyết Tế, Hắc Ma Chưởng.
Băng Tâm và Thanh Thảo chật vật tránh né, xích hồn được các đệ tử vung ra nhằm câu hồn hai nàng. Băng Phách cung liên tục được Băng Tâm kéo căng, U Băng lực của nàng bắt đầu cạn dần. Thanh Thảo bên cạnh cũng không khá hơn là bao, Hồi U Đan các nàng đã sớm dùng hết, cộng thêm việc chiến đấu bằng hồn lực với thời gian dài, điều này khiến đầu óc trở nên mơ hồ, những cú tiễn pháp, cả những cú quật của Thanh Thảo cũng không còn chuẩn xác.
Nhận thấy hai nàng đã kiệt sức, các đệ tử Ma Hồn Cốc nhìn nhau rồi gật đầu, bọn chúng vây quanh, liếc mắt gật đầu hiểu ý. Hồn xích đồng loạt được tung ra, tất cả đều kết ấn rồi rót hồn lực vào hồn xích, các đệ tử gầm thét:
-Cấm Hồn Thiên Lung, Trấn…
Hồn tỏa bện vào nhau, một chiếc lồng chim từ trên úp xuống. Nhìn thấy một chiếc lồng chim đang úp xuống đầu, hai người ánh mắt lấp lóe, liếc nhìn về phía nhau khẽ gật đầu.
Nhiệt độ đột nhiên hạ xuống, U Băng lực từ người của Băng Tâm tràn ra, băng hồn lực cũng hòa lẫn vào U lực.
Băng Phách Cung nhận được lực lượng của chủ nhân, bắt đầu biến đổi, băng cung vốn đã thanh khiết nay nhận thêm hồn lực lại càng trở nên huyền bí, tay trái giương cung tay phải kéo cung, U Băng lực và hồn băng lực ngưng tụ thành Đại Hồn Băng Tiễn hướng về phía Cấm Hồn Thiên Lung.
Bên cạnh U Hỏa lực biến mất, thay vào đó là một nguồn U lực màu lục, trên tay Thanh Thảo trường tiên biến mất, thay vào đó là Mộc Đằng Kiếm. Tiếng kiếm ngân vang, một luồng kiếm khí lục quang xuất hiện quanh thân nàng, nhìn thấy luồng kiếm khí này các đệ tử của Ma Hồn Cốc có cảm giác như mình đang lạc vào một khu rừng, sức sống ẩn hiện, nhưng lại có sự sắc bén, cảm giác sinh mệnh chỉ là vỏ bọc còn sự sắc bén tồn tại bên trong.
Cái cảm giác viên thuốc độc bọc đường này khiến bọn chúng cảm thấy bất an, cộng thêm mũi tên Đại Hồn Băng Tiễn lại càng gia tăng cảm giác đó hơn. Bọn chúng càng dồn thêm hồn lực vào, Cấm Hồn Thiên Lung oán khí càng thêm trầm trọng.
Bên dưới Thanh Thảo tay phải cầm kiếm, tay trái bấm pháp quyết, U Mộc lực đại thịnh từ dưới đất vô số thanh mộc kiếm từ dưới mọc lên, tạo nên cảm giác như một kiếm viên mọc dưới chân, nàng nói:
-Thanh Đằng Kiếm Pháp, Thanh Đằng Liên Kích, đi!
Nàng vừa dứt lời, kiếm viên dưới chân đua nhau phi về phía Cấm Hồn Thiên Lung, chiêu này làm cho tốc độ trấn xuống giảm bớt, nhưng nếu vẫn thế này sớm muộn gì cái lồng này cũng rơi xuống, lúc đó hậu quả khó mà lường được.
Đang giao chiến kịch liệt với Hồn Nhị, bỗng tiếng gào thét của các đồng môn bên trong trận làm cho Phong Trần phân tâm, “hụ....” nhận thấy kẻ địch đang bị phân tâm, Hồn Nhị nhắm thẳng vào đầu Phong Trần mà bổ xuống, thấy vậy một tiếng thét thất thanh vang lên:
-Trần Y cẩn thận! Không....!
Lam Thủy luôn chú ý tới chiến đấu của Trần Y, hắn vì thất thế về pháp khí nên gặp bất lợi, nàng vô cùng lo lắng. Giờ lại nhìn thấy hắn vì để ý đến tình huống của mọi người mà để lộ sơ hở, hắn sắp bị giết, nàng không kiềm chế được mà phải thét lên.
Tiếng thét này làm cho Phong Trần sực tỉnh, hắn nghiêng đầu, liêm đao chém thẳng vào vai, lần này lại như lần trước, cánh tay thoát lực, vạn trùng phệ thương, mồ hôi lạnh đổ ra, Phong Trần nhe răng trợn mắt, vô cùng đau đớn, lần này nỗi đau còn nhân đôi.
Phong Trần nhanh lùi lại, ôm lấy bờ vai bị thương, hắn lo lắng nhìn vào trận pháp, trận đồ theo điệu nhảy của Hồn Nhất, trận văn dần sáng lên, Phong Trần trong lòng thầm mắng “khốn nạn, làm sao để cứu họ bây giờ?” “liều vậy!”
Kệ Văn lại sáng lên, tiếp tục chữa trị cho linh hồn, lần này Phong Trần cảm nhận được sự suy yếu từ linh hồn càng lúc càng rõ. Hắn cắn răng, hai tay kết ấn.
Trong lòng Hồn Nhị lúc này cũng trở nên kinh dị, hắn nghĩ “đã chiến đấu kịch liệt như vậy, tên này cảnh giới không bằng mình, đáng lẽ U lực đã phải cạn rồi. Nhưng đến giờ vẫn có thể hăng hái chiến đấu như vậy. Thứ kinh dị nhất là lượng hồn lực, Phong Trần dùng hồn lực để đối kháng với Thâu Hồn Liêm, vậy mà nhìn mới chỉ như tiêu hao mất một phần ba, so với mình một tên Thông Hồn hậu kì liên tục sử dụng khả năng đặc biệt, lượng hồn lực đã tiêu hao hết quá nửa.”
Phong Trần liên tục kết ấn, hắc kiếm bay lơ lửng trước mặt, nó ngân lên từng đợt kiếm minh “đinh...., đinh....., đinh…” U Ám lực từ người Phong Trần cuồn cuộn tiến vào hắc kiếm. Hồn lực cũng tràn ra như sông cuộn mùa lũ, nó cũng được rót vào bên trong hắc kiếm, xung quanh Phong Trần một đàn ám điệp vây quanh.
Tình cảnh này làm cho niềm vui khi thấy Phong Trần bị thương lập tức biến mất, thay vào đó là khí lạnh chạy thẳng lên đầu, linh hồn trở nên run rẩy.
Hồn Nhị biết hắn cần phải làm gì đó trước khi xảy ra mọi điều quá muộn. Thâu Hồn Liêm trong tay, Hồn Nhị thả nó bay ra trước mặt, từ hồn thể bốc lên một luồng tà khí, hồn lực tràn ra cảm giác của Phong Trần lúc này như đứng trước một dòng đại hà đang chảy siết, nếu có người đưa hồn lực ra mà dò xét, bất cứ lúc nào cũng bị nó nhấn chìm và cuốn đi mất.
Hồn lực điên cuồng được rót vào liêm đao, Thâu Hồn Liêm bắt đầu có sự biến đổi, kích thước dần trở nên to lớn từ hai mét lên năm mét, mười mét, hai mươi mét, bốn mươi mét. Trên thân và lưỡi liêm dần dần xuất hiện những đường hoa văn kỳ dị, hồn lực đi đến đâu hoa văn trở nên mờ ảo đến đó.
Trên miệng hắn cũng niệm một loại chú ngữ mà Phong Trần không thể hiểu nổi. Sau lưng oán khí đang ngưng tụ thành một pho tượng, gương mặt u uất buồn tủi, trên thân khoác áo choàng màu hắc kim, trên tay cầm một hư ảnh của Thâu Hồn Liêm, Hồn Nhị cầm lấy liêm đao bổ thẳng về phía Phong Trần, hư ảnh phía sau cũng làm như vậy, hắn gầm lên:
-Ma Hồn Giáng Thế, Tước Hồn.
Nhìn thấy Thâu Hồn Liêm và hư ảnh ma hồn chém về phía mình, Phong Trần kết thúc thủ ấn, đặt tay lên miệng, mở miệng gầm thét:
-Long Khiếu, Phá…!
Tiếng long khiếu này nhắm thẳng vào Hồn Nhị, âm ba công cực mạnh, khiến hồn thể bị gợn sóng, hư ảnh ma hồn cũng bị động tác của Hồn Nhị làm cho chững lại một nhịp. Phong Trần bất chấp cổ họng bị thương do thi triển Long Khiếu tạo ra, khóe miệng rỉ máu, tay phải nắm lấy hắc kiếm đang ngân vang, hắc kiếm vào tay, kiếm ngân im lặng, kiếm khí hắc quang bùng nổ, tay phải thu kiếm rồi đâm ra một kiếm.
Theo mũi kiếm đâm ra, một luồng kiếm khí màu đen cũng bay ra, lao thẳng về phía Hồn Nhị, tốc độ này khiến những người ở đó không thể bắt kịp, “rẹt....” “phụp....” kiếm khí xuyên thẳng qua mi tâm của Hồn Nhị, hư ảnh ma hồn sau lưng sụp đổ.
Hồn Nhị ánh mắt trắng dã, khuôn mặt không thể tin, hồn thể từ từ tan rã. Kiếm khí không dừng lại, nó lao thẳng vào màng bảo vệ của trận pháp, tiếng va chạm giữa kiếm khí và màng chắn bảo vệ vang lên những tiếng “ong...., ong…, ong” đồng thời những tiếng nổ tung quanh đó cũng vang lên, “đùng...., đùng…, đùng…”
Băng Tâm bắn ra Đại Hồn Băng Tiễn kết hợp với Thanh Đằng Liên Kích đã đánh lui được Cấm Hồn Thiên Lung. Odachi chật vật dùng Cuồng Đao Phạt Thành đỡ Hắc Ma Chưởng của Huyết Hắc. Ngạo Môn cùng Huyết Ma cả hai đều bị đối phương làm bị thương.
Sau khi Phong Trần giết được Hồn Nhị, hắn không thu kiếm lại, ngược lại càng rót thêm U lực cho hắc kiếm, được thêm lực lượng kiếm khí càng thêm táo bạo, càng thêm mãnh liệt. Tưởng chừng như màng bảo vệ của trận pháp này không gì có thể phá nổi, giờ đây lại bị kiếm khí này làm cho rung lắc kịch liệt.
Tất cả những người ở đây đều cảm nhận được sự cường đại của trận pháp này, họ biết đẳng cấp của trận này là rất cao, nhưng giờ đây lại bị kiếm khí của Phong Trần làm cho chấn động.
Bên trong Hồn Nhất chứng kiến Phong Trần giết Hồn Nhị, hắn mặt không cảm xúc nhìn về phía Phong Trần mà nói:
-Hồn Nhị ngươi cứ ra đi thanh thản, mạng của tên này hôm nay ta lấy chắc.
Nói xong Hồn Nhất thúc đẩy trận pháp rút đi linh hồn của các đệ tử Tiên Sư Môn.
“Răng…, rắc…” tiếng rạn nứt vang lên, Hồn Nhất bên trong hơi nhíu mày, Phong Trần nghe được tiếng đó, hắn rút cạn U lực trong đan giới tiếp tục rót vào hắc kiếm, thế công lại được tăng mạnh, tiếng rạn nứt ngày càng nhiều, bên trong Hồn Nhất đã kết thúc động tác nhảy múa, bỗng một tiếng “răng rắc…, uỳnh....” màng chắn sụp đổ, trận văn đang được thắp sáng bỗng dưng bị ngắt vì không có hồn lực duy trì.
Hồn Nhất nhìn thấy trận pháp sụp đổ, mắt hắn đỏ ngầu, oán khí trên người trở nên bạo động. Trận pháp sụp đổ, Phong Trần đầu óc quay cuồng, mi mắt xụp xuống, hắc kiếm rời tay, từ trên không rơi xuống, hắn cố gắng nói:
-Mau, cứu, người!
Thấy trận pháp đã bị phá, Thanh Thảo lao đến đỡ Phong Trần, đám người Ngạo Môn, Odachi, Băng Tâm, dù đã suy yếu nhưng vẫn cắn răng lao về phía Hồn Nhất.
Hồn Nhất thấy vậy hắn cũng gào lên:
-Chặn chúng lại cho ta.
Đệ tử còn lại của Ma Hồn Cốc dù đã bị trọng thương nhưng bọn chúng vẫn lao về phía ba người Ngạo Môn, Huyết Ma và Huyết Hắc thấy thời cơ đã đến cũng vào trận chiến. Trận đã phá nhưng Hồn Nhất thực sự không cam tâm, chỉ còn một chút nữa thôi là trận thành, không ngờ lại bị phá vào phút chót. Một suy nghĩ lóe qua, ánh mắt Hồn Nhất từ không cam tâm trở nên điên cuồng. Hai tay bắt ấn, hồn lực như thác lũ điên cuồng tràn ra, miệng hắn gào lên:
“Ma Vương tại thương.
Duy Ngã độc tôn.
Theo chuông dẫn hồn.
Lấy hồn làm tế.
Ma Vương hiện thế.
Thi Dược nhập thể.”
-Dược Quan mở....