Dạ Lung

Chương 58: Lời Thì Thầm



“Ầm…, ầm…, ầm....”, “Kẽo…, kẹt....”, “xì…”

Theo lời chú thuật của Hồn Nhất kết thúc, trận văn đang dần ảm đạm thì được thắp sáng hoàn toàn. Hồn thể của hắn trở nên dần trong suốt. Cánh cửa đá phủ bụi trước mặt được Hồn Nhất rót hồn lực vào, dần rung chuyển, bụi bay tán loạn, từ từ mở ra.

Một mùi kì lạ bay ra, xộc thẳng vào mũi của tất cả, trong này có mùi của dược liệu, có cả mùi huyết tinh rất nồng đậm. Khiến đám người đang lao vào nhau phải dừng lại, chỉ thấy Hồn Nhất lúc này cười lên điên dại.

-Ha ha ha ha ha....

-Thành công rồi, ta thành công rồi.

Theo sau câu nói đó, một cánh tay lớn màu đỏ từ trong cửa đá vịn vào mà ra. Bỗng một tay khác vồ tới chỗ Hồn Nhất, hắn không để ý, vẫn tiếp tục cười, trên gương mặt không chút sợ hãi, chỉ còn lại sự vui sướng và điên cuồng.

Tiếng cười của Hồn Nhất dần biến mất, cả đám chứng kiến chuyện này sống lưng lạnh toát, khí lạnh hít vào từng ngụm, trái tim trong lồng ngực đập tăng lên vài nhịp. Không gian lúc này trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lê lết phát ra từ bên trong cửa đá phát ra.

Bên trong lại còn có tiếng thở “phì phò” đi kèm là một mùi huyết tinh tanh nồng. Ra sau hai cái tay là một cái đầu, nhìn kĩ cái đầu này như một khối thịt hình vuông được đắp lên. Vừa ra khỏi cửa đá một tiếng “rít…, gào…” trầm thấp vang lên. Ngẩng mặt lên trên khuôn mặt hình vuông là một con mắt nhắm nghiền nằm giữa trán, bên dưới có hai chiếc lỗ lớn nhỏ, một lỗ lớn có răng, những chiếc răng vô cùng sắc nhọn, lỗ còn lại ở bên trên tạm gọi nó lần lượt là miệng và mũi.

Khi nó gào thét miệng nó mở rộng, như một hố trông đầy máu, miệng còn chảy ra những chất dịch nhầy màu đỏ. Nó tiếp tục bò ra khỏi cửa đá, thân hình dường như lớn hơn cửa đá, vậy nên mỗi tấc cơ thể bò ra đều như cố ép chui ra. Mỗi lần như vậy nó đều rít lên, trên thân chỗ lướt qua lại để lại một bãi chất nhầy, trông như đống dịch thịt xác thối.

Khi hoàn toàn để lộ thân hình, nhìn vào nó người gan dạ như Ngạo Môn mà còn phải nôn khan. Thân hình cao chín mét, trên thân có sáu cánh tay, hai tay vị trí như con người, còn bốn tay còn lại thì mọc sau lưng. Trên tay có ba ngón tay, bên dưới là hai chân giống con người, nhưng ngón chân cũng chỉ có ba ngón. Trên thân mọc đầy mụn mủ, lở loét khắp người kinh dị vô cùng.

Tất cả khi chứng kiến con quái vật này đều cảm thấy lặng giọng. Tất cả đều dâng lên cảm giác nếu còn đứng ở đây thì cái chết cũng cách không xa. Người phản ứng nhanh nhất là Huyết Hắc, khi cảm nhận được khí tức của con quái vật này, hắn đã muốn bỏ chạy ngay lập tức, nhưng sự tò mò đã cố níu giữ hắn ở lại và giờ đây trong lòng hắn đang mắng chính mình. “Tại sao lại cứ tò mò như vậy, rời đi luôn không được sao? Ay ya chết tiệt!”

Hắn quay sang nhìn Huyết Ma, nhìn nhau không nói gì, cả hai đều bùng nổ U huyết lực sử dụng tốc độ nhanh nhất lao về phía bậc thang đi lên. Thấy có kẻ muốn chạy, quái vật một mắt nhắm vào chân cầu thang hít một hơi. Điều kì lạ là mọi người nhìn thấy nó đang hít vào, nhưng lại không tạo ra lực hút, thậm chí còn không có cả tiếng hít thở bình thường. Tuy vậy hai người kia lại ngưng lại hành động chạy trốn.

Nhưng hồn thể của họ thì khác, nó đang bị ép phải rời khỏi thân thể, họ đang cố níu kéo để hồn thể không bị tách rời. Nhìn thấy cảnh này mọi người đồng loạt hít một ngụm khí lạnh. Lực hút từ quái vật càng tăng mạnh, bọn chúng đang bị rút ra linh hồn một cách cực kì thô bạo. Huyết Hắc cắn răng, động ý niệm một cốt lệnh hiện ra trong tay, hắn bóp nát cốt lệnh, một giọng nói trầm thấp vang lên:

-Kẻ nào dám động vào đệ tử Huyết Ma Môn ta!

Sau lưng Huyết Hắc một thân hư ảnh đang dần ngưng tụ, hình chiếu này cao khoảng mười mét, thân hình như một lão giả, thân mặc huyết bào, mặt đeo mặt nạ.

Chiếc mặt nạ này rất kì lạ, nó chỉ có mắt với miệng mà thôi, mũi và lông mày cũng không có, miệng được làm cười lớn, khiến chiếc mặt nạ này chỉ hở được một nửa khuôn mặt, hiện ra thân ảnh hoàn chỉnh.

Lúc này một luồng uy áp thả ra, mọi người đều bị khí thế này áp xuống, mọi người cảm giác như một ngọn núi đè xuống tất cả. Máu trong cơ thể lại bị mất kiểm soát, chúng cứ sôi lên từng đợt.

Uy áp vừa ra, quái vật gầm lên “gào…” nó như cảm nhận sự uy hiếp, lực hút của con quái vật tăng mạnh. Thấy vậy hư ảnh nhìn về phía quái vật, hắn mở miệng:

-Thì ra là thứ đó ngươi à?

-Vậy thì cút.

Theo động tác tay của hư ảnh, một cái phất tay, ngay lập tức phá được chiêu này của quái vật. Chiêu thức bị phá khiến nó càng thêm tức giận, gào lên rồi há miệng lao về phía hư ảnh.

Giờ đây cảnh tượng này làm cho tất cả đều kinh dị, hư ảnh chỉ cần dùng một cái phất tay đã phá tan thế công của quái vật. Không bị tấn công nữa, hai tên kia linh hồn về lại cơ thể, cả hai loạng choạng ngồi phục xuống chân cầu thang.

Giờ đây Huyết Ma cảm thấy đầu óc choáng váng, say xẩm mặt mày, hắn chửi thề:

-Con mẹ nhà mày, tý nữa thì bỏ mạng rồi.

Bên cạnh Huyết Hắc cũng lắc lắc đầu rồi ngước lên nhìn, con quái vật đang lao về phía này. Chỉ thấy hư ảnh lại làm ra hành động, tay phải đưa ra trước, xòe bàn tay, úp xuống đất làm hành động nhấn xuống.

Quái vật đang lao đến, bỗng từ đâu xuất hiện một huyết thủ với đường kính mười mét phủ xuống đầu quái vật. Quái vật ngay lập tức khụy xuống, những vết nứt từ dưới nơi quái vật khụy xuống xuất hiện những vết rạn nứt. Con quái vật bị hư ảnh áp chế, nó lại vùng dậy, tiếng gầm thét “gào…” khắp tầng chín.

Hư ảnh thấy vậy, làm ra động tác nhấn thêm, đang gần gượng dậy thì theo động tác của hư ảnh lại một lần nữa bị áp chế. Hư ảnh lên tiếng:

-Các ngươi mau đi, hư ảnh này của ta không giữ được lâu nữa.

Nghe vậy Huyết Ma và Huyết Hắc cố gượng dậy lao lên cầu thang bỏ chạy. Nhìn hai tên này bỏ chạy, đám đệ tử Ma Hồn Cốc cũng toan lao về phía đó mà chạy. Đám người Ngạo Môn không quan tâm đến bọn chúng, họ nhanh chóng đưa các đệ tử Tiên Sư Môn lại một chỗ.

Huyết Ma và Huyết Hắc vừa biến mất, đệ tử Ma Hồn Cốc chưa kịp chạy đến chân cầu thang. Con quái vật đang bị hư ảnh áp chế bỗng hướng về phía hư ảnh, con mắt nhắm nghiền của nó trợt mở ra. Một luồng huyết quang từ trong đồng tử của nó bắn ra, nhắm thẳng vào lồng ngực của hư ảnh mà tới. Hư ảnh ngay lập tức từ bỏ áp chế, một luồng quang tráo huyết sắc được tạo ra chặn lại luồng huyết quang này. Thấy bị chặn lại quái vật một mắt lại rít lên vì phẫn nộ, huyết quang lúc này trở nên mạnh hơn.

“Răng… rắc…” “phốc” tiếng rạn nứt vang lên, quang tráo huyết sắc vụn vỡ, huyết quang xuyên qua lồng ngực của hư ảnh, hư ảnh dần tan biến. Tiêu diệt được hư ảnh, con mắt đó nhắm lại, quái vật một mắt gào lên một cách phấn khích, hai tay đập “rầm…, rầm…” xuống đất làm cho Huyết Đan Lâu trở nên rung lắc dữ dội.

Chứng kiến cảnh tượng này tất cả đều sợ ngây người, với uy áp mà hư ảnh kia mang lại thì có thể giết cả ngàn U đồ một lúc, hàng trăm U sư trong một hơi thở, vậy mà lại bị con quái vật này tiêu diệt, chẳng phải bọn họ lúc này còn không đủ cho nó nhét kẽ răng.

Sau khi tiêu diệt hư ảnh, quái vật một mắt không dừng lại ở đó, nó quay sang chỗ đám đệ tử Ma Hồn Cốc định bỏ chạy, lưỡi thè ra khỏi miệng, nước bọt nhỏ xuống sàn. Ai thấy cảnh này cũng phải cảm thấy rùng mình, tóc gáy dựng đứng, mồ hôi lạnh ứa ra.

Nhất là các đệ tử bị nhắm vào lúc này, bọn chúng nhanh chóng bỏ chạy tan loạn. Quái vật hướng về bọn chúng tỏa ra lực hút cực mạnh, những tiếng kêu gào thảm thiết vang lên.

-A a a, cứu ta, cứu ta....

-Ta không muốn chết.

-Không..., không..., đừng…

Cảnh tượng hồn thể liên tục bị thôn phệ, càng cắn nuốt nhiều hồn thể uy áp của quái vật phát ra càng biến đổi, lúc đầu chỉ là uy áp từ cảnh giới, từ U huyết lực. Nhưng bây giờ do cắn nuốt quá nhiều linh hồn thể, lại còn là hồn tu nên hiện tại linh hồn uy áp lại được thể hiện ra, sau lưng quái vật này lại là hình ảnh núi thây sông huyết, nó cứ vậy áp xuống làm cho linh hồn của tất cả như bị đè nặng, cảm giác huyết dịch trong cơ thể có thể bị rút cạn bất cứ lúc nào.

Ngạo Môn thấy nếu cứ kéo dài như vậy không những đệ tử Ma Hồn Cốc bị thôn phệ hết, mà tất cả cũng không thoát được kiếp này, hắn hô lớn:

-Này đám Ma Hồn Môn, nếu không muốn bị thôn phệ hãy làm theo ta.

-Các ngươi hãy kết Cấm Hồn Thiên Lung trận, áp chế nó, việc còn lại để bọn ta lo.

Đệ tử Ma Hồn Cốc đang chạy tán loạn, nghe thấy lời Ngạo Môn nói, bọn chúng lại không tin, vẫn tiếp tục bỏ chạy, nhưng trợt có một giọng nói vang lên:

-Đệ tử Ma Hồn Cốc nghe lệnh, kết Cấm Hồn Thiên Lung trận.

Lại nghe thấy có nhân vật nữa đứng ra nói, cả đám cũng chả thèm quan tâm, bỗng tất cả các đệ tử còn lại của Ma Hồn Cốc đều bị cơn đau như xé rách linh hồn kéo đến, đang bỏ chạy, tất cả đệ tử Ma Hồn Cốc đều quay lại nhìn về phía giọng nói phát ra.

Nhìn lại, bọn chúng thấy một hồn thể khoác áo của đệ tử Ma Hồn Cốc, bọn họ trong mắt trở nên co rụt, linh hồn thể khẽ run lên. Sở dĩ những kẻ này tỏ ra sợ hãi như vậy, bởi chúng nhìn thấy trên tay kẻ này cầm một chiếc lệnh bài. Tên này tiếp tục lên tiếng:

-Các ngươi điếc hết rồi sao! Kết trận!

Các đệ tử lần này không bỏ chạy nữa, bọn chúng ngay lập tức vây quái vật lại, tung ra hồn xích bắt đầu kết trận. Ngạo Môn thấy cảnh này, hắn cũng bất ngờ vô cùng, hắn nghĩ “đám này vừa mình nói thì không nghe, vậy mà tên này nói lại bắt đầu kết trận rồi”

Chưa kịp suy nghĩ tiếp đã nghe thấy tên đệ tử này nói tiếp:

-Tên kia làm gì thì làm mau đi, chúng ta không trụ được lâu đâu.

Ngạo Môn cũng rời khỏi suy nghĩ, hắn cũng nói lớn.

-Tất cả người còn lại, còn bao nhiêu thì bung hết đi, ngay cả ngươi nữa.

Hắn nói với tất cả mọi người xung quanh, cuối cùng hướng về tên đệ tử chỉ huy Ma Hồn Cốc. Nói xong Ngạo Môn bùng nổ U hỏa lực tạo thế cho Phạt Thiên, bên cạnh U phong lực, U băng lực cũng bạo phát, Odachi và Băng Tâm cũng chuẩn bị tung ra đại chiêu. Cấm Hồn Thiên Lung được tạo thành, nhưng bởi vì số lượng đệ tử chỉ còn mười người nên sức mạnh và uy lực cũng giảm mạnh, nhưng từng đây cũng đủ cầm chân con quái vật này vài hơi thở.

Cấm Hồn Thiên Lung được úp xuống, tên đệ tử kia tiến đến chỗ Hồn Nhị ngã xuống. Hắn đưa tay cầm lên Thâu Hồn Liêm, nhìn nhìn vài lần, hắn nói lên:

-Thứ phế phẩm này, thôi dùng tạm!

Thả liêm đao bay lơ lửng trước mặt, hai tay nhanh thoăn thoắt kết một loạt các thủ ấn, hồn lực tỏa ra, một con sông lớn xuất hiện sau lưng tên này, kết thúc thủ ấn, hồn lực cuồn cuộn tiến vào Thâu Hồn Liêm, hư ảnh đại giang sau lưng theo hồn lực đi vào mà biến mất. Thay vào đó là một hư ảnh ma hồn tay cầm liêm đao. Thâu Hồn Liêm biến lớn, lên tới hai mươi mét, hoa văn bên trên cũng sáng hơn so với Hồn Nhị thi triển, hắn trầm thấp nói:

-Ma Hồn Giáng Thế, Tước Hồn.

Thanh Thảo sau khi đỡ lấy Phong Trần, nàng đưa hồn lực quét qua toàn bộ, nàng thấy U lực khô cạn, linh hồn suy yếu, cũng may tổn thương về mặt ngoại thương là không đáng kể. Nhưng điều này càng làm cho Thanh Thảo lo lắng, bởi nàng không giỏi về việc chữa trị linh hồn, nói khó nghe hơn thì nàng không biết chữa. Nghe Ngạo Môn kêu gọi, nàng vội cho Phong Trần uống Phục Thương Đan và dìu hắn sang một bên rồi lao vào tham gia trận vây công.

Bên trong Cấm Hồn Thiên Lung con quái vật điên cuồng cũng vẫy, liên tục đấm vào thanh lồng, cũng liên tục gầm thét. Mười đệ tử kết trận tiếp tục rót hồn lực vào Cấm Hồn Thiên Lung, hồn thể của bọn chúng nhập nhòe khi quái vật đấm vào lồng chụm, hồn thể có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Cảm nhận được đệ tử Ma Hồn Cốc không còn trụ được lâu nữa, đại chiêu cũng đã tích xúc đủ, Ngạo Môn hô lớn:

-Mở lồng, giết…!

Cấm Hồn Thiên Lung được giải trừ, lồng chim biến mất. Những tiếng “ầm…, ầm…” phát ra, từng đại chiêu phủ xuống đầu quái vật, đi đầu là Phạt Thiên, tiếp theo là Cuồng Đao Nộ Thiên, tiếp đến là Đại Hồn Bằng Tiễn, sau đó Thanh Đăng Liên Kích phủ xuống cuối cùng là Tước Hồn được bổ xuống.

Nhìn thấy đại chiêu phủ xuống, quái vật ngửa đầu lên rít gào, những tiếng “oành…, oành…, oành…, oành...., oành....” vang lên đinh tai nhức óc, nó gây ra một vụ nổ rất lớn, nó khiến Huyết Đan Lâu những tầng bên trên sụp đổ, nhưng tất cả có mặt ở đây đều bị vụ nổ chấn bay dính hết vào vách lầu.

Tại một không gian màu xám tro tàn, có một thân ảnh đang nằm nhắm mắt giữa không gian rộng lớn này, bên dưới chỗ nằm đó, từng ngọn sóng đang liên tục tỏa ra như viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. Một giọng nói mơ hồ, thì thầm vang lên giữa không gian tĩnh lặng này.

“Ngươi là ai, tại sao lại tới đây?”